Kể từ bữa sáng đầy ám ảnh đó, Lê Diệp cố gắng duy trì một khoảng cách an toàn nhất có thể với Trịnh Quân. Cô đi sớm về muộn, vùi đầu vào giảng đường và xưởng vẽ ở trường đại học. Nhưng sự hiện diện của anh giống như một bóng ma quyền lực, bao phủ lên mọi ngóc ngách trong cuộc sống của cô.
Chiều thứ Tư, sau tiết học hội họa, Diệp cùng Lâm Phong – cậu bạn cùng lớp có nụ cười tỏa nắng – cùng nhau đi ra khỏi cổng trường. Lâm Phong đang say sưa kể về triển lãm sắp tới, đôi lúc vô ý chạm vào vai cô để chỉ một bức tranh trên điện thoại. Diệp mỉm cười, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi được thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt ở nhà.
Thế nhưng, nụ cười của cô đông cứng lại khi thấy một chiếc sedan màu đen quen thuộc đậu ngay dưới tán cây cổ thụ trước cổng trường. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng với cặp kính râm che khuất đôi mắt của Trịnh Quân. Anh chỉ ngồi đó, tay gõ nhẹ vào vô lăng, nhưng sự áp bách tỏa ra khiến không gian xung quanh dường như loãng đi.
"Diệp, ai thế?" Lâm Phong tò mò hỏi.
"Anh trai mình..." Diệp đáp nhỏ, giọng cô run lên. Cô nhanh chóng chào tạm biệt Lâm Phong rồi lủi thủi tiến về phía chiếc xe.
Vừa bước vào xe, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lập tức ập đến, bủa vây lấy các giác quan của cô. Trịnh Quân không khởi động xe ngay. Anh tháo kính râm, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt sâu hoắm, đầy vẻ không hài lòng.
"Cậu ta là ai?" Anh hỏi, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa sự sắc lạnh của dao găm.
"Chỉ là bạn cùng lớp thôi. Bọn em đang bàn về bài tập nhóm," Diệp cúi mặt, tay siết chặt dây đeo túi xách.
"Bạn?" Quân khẽ cười nhạt, một tay anh đột ngột vươn sang, nắm lấy cằm cô và bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Lần sau bàn bài tập thì giữ khoảng cách một chút. Anh không thích thấy người lạ chạm vào thứ thuộc về mình."
"Em không phải là đồ vật của anh!" Diệp phản kháng yếu ớt, hơi thở bắt đầu dồn dập khi khuôn mặt anh tiến lại quá gần.
Ánh mắt Trịnh Quân tối lại. Anh đột ngột áp sát, ép cô vào ghế lái phụ. Bàn tay anh lướt từ cằm xuống cổ, lách vào bên trong cổ áo sơ mi mà cô đã cài kín mít. Ngón tay anh khẽ mơn trớn vết đỏ vẫn còn nhạt màu từ đêm hôm trước, khiến Diệp khẽ rùng mình, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.
"Đồ vật hay không, tối qua em đã hiểu rất rõ rồi mà?" Anh thì thầm, môi sát bên môi cô. "Diệp, đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh bằng cách thân mật với những gã đàn ông khác. Anh không dám hứa sẽ không làm gì cậu ta đâu."
Chiếc xe đột ngột lao đi. Suốt quãng đường về nhà, sự im lặng trở nên căng thẳng đến mức cực hạn. Quân lái xe bằng một tay, tay còn lại lại đặt lên đùi cô, ngón cái khẽ di chuyển đều đặn trên lớp vải mỏng của chiếc quần jeans. Sự chiếm hữu của anh không còn là những hành động lén lút sau cánh cửa nữa, nó bắt đầu len lỏi vào từng kẽ hở của cuộc sống đời thường.
Khi về đến nhà, bà Lê đã đợi sẵn ở cửa với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Hai đứa về rồi à? Diệp, con có điện thoại đấy, một cậu bạn tên Phong gọi vào máy bàn nhà mình hỏi về tài liệu gì đó."
Sắc mặt Diệp tái mét. Cô cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người đàn ông đứng ngay phía sau mình. Quân khẽ đặt tay lên vai cô, bóp nhẹ như một lời cảnh báo thầm lặng.
"Để con vào nghe máy cho em ấy," Quân thản nhiên nói với mẹ, nhưng đôi mắt anh nhìn Diệp lại hiện rõ một tia rực cháy đầy nguy hiểm.
Anh dắt cô vào trong, đi thẳng lên phòng làm việc của mình trên tầng hai. Vừa bước vào phòng, Quân đóng sầm cửa lại và khóa trái. Anh đẩy cô vào chiếc ghế da lớn, rồi cầm lấy ống nghe điện thoại đang đặt trên bàn.
"Alo?" Giọng Quân trầm ấm nhưng mang theo một sự uy quyền không thể chối bỏ. "Tôi là anh trai của Diệp. Em ấy đang bận một chút việc gia đình... đúng thế, rất bận. Sau này những chuyện bài tập, cậu cứ gửi email, không cần gọi điện trực tiếp đâu."
Nói đoạn, anh cúp máy một cách dứt khoát. Diệp đứng bật dậy, tức giận: "Anh quá đáng rồi đấy! Anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của em như vậy!"
"Anh có quyền," Quân tiến lại gần, dồn cô vào góc bàn làm việc. Anh chống hai tay xuống bàn, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Ánh đèn phòng làm việc mờ ảo hắt lên gương mặt anh, khiến những đường nét trở nên sắc sảo và mang một vẻ quyến rũ chết người. "Bởi vì từ giây phút anh trở về, cuộc sống của em đã không còn thuộc về riêng em nữa rồi."
Anh cúi xuống, không cho cô cơ hội phản kháng. Nụ hôn lần này mang theo sự trừng phạt và ghen tuông, nồng nàn đến mức khiến Diệp cảm thấy phổi mình như hết dưỡng khí. Cô vùng vẫy, nhưng sự rắn rỏi của cơ thể anh khiến mọi nỗ lực trở nên vô dụng. Trong sự chống đối tuyệt vọng, cô lại thấy một phần của mình đang tan chảy dưới sự cuồng nhiệt của anh.
Sự cấm kỵ giống như một ngọn lửa, càng cố dập tắt lại càng bùng cháy dữ dội. Trong căn phòng làm việc nồng mùi sách và gỗ đàn hương, ranh giới giữa "anh trai" và "người tình" đã hoàn toàn sụp đổ.