MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Em Thuộc Về AnhChương 4

Ngày Em Thuộc Về Anh

Chương 4

866 từ · ~5 phút đọc

Cuối tuần đó, ông Trịnh quyết định cả nhà sẽ về căn biệt thự nghỉ dưỡng ở ngoại ô để chúc mừng sự trở về của Trịnh Quân. Căn biệt thự nằm biệt lập trên một đồi thông, bao quanh là màn sương mờ ảo và không gian tĩnh mịch của núi rừng. Với ông bà, đây là dịp để gắn kết tình thâm, nhưng với Lê Diệp, đó chẳng khác nào một lồng giam lộng lẫy nơi cô phải đối mặt với "con thú dữ" đang ẩn mình dưới lớp vỏ bọc anh trai.

Suốt chuyến đi, Quân là người cầm lái. Qua gương chiếu hậu, thỉnh thoảng cô lại bắt gặp ánh mắt anh đang thong dong quan sát mình. Sự điềm tĩnh của anh khiến Diệp vừa sợ hãi, vừa không nhịn được mà nảy sinh một cảm giác hồi hộp đầy tội lỗi.

Biệt thự gỗ vào ban đêm mang một vẻ đẹp cổ điển và trầm mặc. Sau bữa tiệc nướng ngoài trời cùng cha mẹ, Diệp xin phép về phòng sớm với lý do mệt mỏi. Cô đứng ngoài ban công, hít hà không khí se lạnh của vùng cao nguyên, cố gắng gột rửa những suy nghĩ ám muội về Trịnh Quân ra khỏi đầu.

"Gió lạnh thế này, em định để mình ốm sao?"

Giọng nói ấy vang lên ngay sát phía sau, khiến Diệp giật mình suýt chút nữa đánh rơi chiếc ly sứ trên tay. Trịnh Quân đã đứng đó từ bao giờ, chiếc áo len mỏng màu xám ôm sát cơ thể rắn rỏi, đôi mắt anh dưới ánh trăng trở nên sâu thẳm đến lạ kỳ.

"Anh... anh vào đây làm gì? Phòng anh ở bên cạnh mà," Diệp lắp bắp, lùi lại cho đến khi thắt lưng chạm vào lan can sắt lạnh lẽo.

"Ban công hai phòng thông nhau, em quên rồi sao?" Quân thản nhiên bước tới, hơi thở của anh mang theo vị nồng của rượu vang đỏ mà anh đã uống lúc tối. "Vả lại, anh muốn xem xem 'em gái' của mình có đang trốn tránh anh không."

Anh vươn tay, không phải để chạm vào cô, mà là để tì lên lan can, khóa chặt cô giữa hai cánh tay mình. Khoảng cách gần đến mức Diệp có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực anh, một sự ấm áp đầy khiêu khích giữa cái lạnh của núi rừng.

"Đừng như vậy... bố mẹ đang ở ngay tầng dưới," Diệp khẩn cầu, giọng cô run rẩy như cánh hoa trước gió.

"Họ đang xem phim trong phòng cách âm, sẽ không ai biết đâu," Quân cúi xuống, môi anh lướt nhẹ trên vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ. "Diệp, em có biết hôm nay lúc em cười với Lâm Phong, anh đã muốn làm gì không?"

Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, trượt xuống dọc theo sống lưng cô, rồi dừng lại ở vùng thắt lưng mảnh mai. Anh kéo nhẹ cô về phía mình, khiến hai cơ thể hoàn toàn dính sát, không còn một kẽ hở. Sự va chạm cơ thể đột ngột làm Diệp choáng váng, hơi thở cô trở nên hỗn loạn.

"Anh muốn mang em giấu đi, chỉ mình anh được nhìn thấy, mình anh được chạm vào," anh thì thầm, nụ hôn nồng cháy bắt đầu rơi xuống cổ cô, mãnh liệt và đầy chiếm hữu.

Trong không gian yên tĩnh của đồi thông, tiếng lá xào xạc hòa cùng tiếng thở dốc vụn vỡ của hai người. Diệp cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão, dù biết phía trước là đá ngầm nhưng vẫn không thể cưỡng lại sức hút của dòng xoáy. Đôi tay cô vốn định đẩy anh ra, nhưng cuối cùng lại vô thức bám chặt vào vai anh, móng tay cắm sâu vào lớp vải áo len như để tìm một điểm tựa.

Quân bế thốc cô lên, sải bước vào trong phòng và dùng chân đá cửa khép lại. Ánh trăng hắt qua ô cửa sổ thành những mảng sáng tối đan xen trên chiếc giường rộng lớn. Anh đặt cô xuống nệm mềm, cơ thể nặng nề của người đàn ông lập tức đè ép lên trên, phong tỏa mọi đường lui của cô.

"Nhìn anh đi," anh ra lệnh, giọng nói mang theo một quyền năng tuyệt đối.

Diệp hé mắt, nhìn thấy gương mặt anh đang phủ một tầng dục vọng đỏ rực. Trong phút chốc, nỗi sợ hãi về luân thường đạo lý hoàn toàn bị lấn át bởi sự khao khát được yêu thương, được thuộc về. Cô vươn tay, rụt rè chạm vào gương mặt cương nghị của anh. Cái chạm ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng, khiến sự kìm nén của Quân hoàn toàn nổ tung.

Đêm đó, giữa đại ngàn bao la, dưới mái nhà của gia đình, hai linh hồn tội lỗi đã cùng nhau vượt qua ranh giới cuối cùng của sự cấm kỵ. Họ hòa quyện vào nhau trong một bản nhạc của sự hoang dại và đê mê, mặc cho ngày mai có là vực thẳm hay bão tố.