MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Em Thuộc Về AnhChương 5

Ngày Em Thuộc Về Anh

Chương 5

998 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai rực rỡ của vùng cao nguyên xuyên qua rèm cửa, soi rõ những tàn tích của một đêm điên rồ. Lê Diệp tỉnh dậy với cảm giác đau nhức âm ỉ khắp cơ thể. Chiếc giường rộng lớn giờ chỉ còn lại mình cô, nhưng mùi hương gỗ đàn hương và hơi ấm nồng nàn của Trịnh Quân vẫn còn vương vít trên gối, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự phản bội luân thường.

Cô vội vàng ngồi dậy, gom lại những mảnh quần áo bị vứt ngổn ngang trên sàn. Trong lúc luống cuống, Diệp không hề hay biết một chiếc khuy măng sét bằng bạc có khắc chữ "Q" – món đồ đặc trưng của Trịnh Quân – đã rơi lại và nằm im lìm dưới gầm giường.

Khi Diệp vừa mới tắm rửa xong và bước ra với gương mặt vẫn còn chút thẫn thờ, tiếng gõ cửa vang lên khiến cô giật mình thót tim.

"Diệp ơi, con dậy chưa? Mẹ vào lấy ít khăn trải giường dự phòng ở tủ âm tường nhé?"

Chưa kịp để cô trả lời, bà Lê đã đẩy cửa bước vào. Bà là người phụ nữ đảm đang và tỉ mỉ, luôn chăm chút từng li từng tí cho ngôi nhà. Thấy con gái đứng sững ở giữa phòng, mặt mày tái mét, bà Lê lo lắng tiến lại gần.

"Con sao thế? Ốm thật rồi à? Mặt đỏ thế này..." Bà đưa tay lên trán cô, rồi bắt đầu lúi húi dọn dẹp đống chăn gối hơi xáo trộn trên giường.

Diệp đứng chôn chân tại chỗ, tim đập nhanh đến mức tưởng như có thể nhảy ra ngoài lồng ngực. "Con... con không sao mẹ ạ. Để con tự dọn được rồi."

"Gớm, với mẹ mà còn khách khí." Bà Lê cười hiền hậu, rồi cúi xuống để nhặt một chiếc gối rơi sát mép giường. Đúng lúc đó, mắt bà khựng lại. Một vật thể sáng loáng dưới gầm giường thu hút sự chú ý của bà.

Bà cúi thấp người, nhặt chiếc khuy măng sét lên. Nụ cười trên môi bà tắt ngấm trong tích tắc.

"Cái này..." Bà Lê xoay xoay vật nhỏ bằng bạc trong tay, giọng nói bỗng trở nên trầm xuống lạ thường. "Đây là quà sinh nhật năm ngoái mẹ mua cho anh Quân. Sao nó lại nằm ở đây?"

Không gian trong phòng bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Diệp cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Đầu óc cô xoay chuyển kịch liệt để tìm một lý do thỏa đáng, nhưng cổ họng cô khô khốc, không tài nào thốt ra lời.

"Chắc là... tối qua lúc sang đây hỏi con về lịch trình đi chơi sáng nay, anh ấy vô tình làm rơi chăng?" Bà Lê tự lẩm bẩm, nhưng ánh mắt bà nhìn Diệp lại mang một sự dò xét đầy hoài nghi. Là người mẹ, bà quá hiểu con trai mình không bao giờ là kẻ bất cẩn đến mức đánh rơi phụ kiện trang trọng như vậy ở phòng em gái vào lúc đêm muộn.

Đúng lúc đó, Trịnh Quân bước vào. Anh vẫn giữ vẻ thong dong, lịch lãm trong bộ đồ thể thao khỏe khoắn. Thấy mẹ đang cầm chiếc khuy măng sét và Diệp đang đứng như trời trồng, anh khẽ nheo mắt, nhưng thần thái vẫn vô cùng bình thản.

"Hóa ra nó nằm ở đây. Con tìm từ sáng đến giờ," Quân thản nhiên bước tới, cầm lấy chiếc khuy măng sét từ tay mẹ. "Đêm qua Diệp bị sốc nhiệt vì gió núi, con sang kiểm tra xem em ấy có sốt không rồi tiện tay tháo ra đặt lên bàn, chắc lúc về vô tình làm rơi."

Lời giải thích của anh quá trơn tru, quá hợp lý. Quân còn tiến lại gần Diệp, tự nhiên đặt tay lên trán cô trước mặt mẹ: "Hết sốt rồi đấy, nhưng mặt vẫn đỏ lắm. Em xuống ăn sáng đi rồi nghỉ thêm."

Bà Lê im lặng hồi lâu, cái nhìn của bà đảo qua đảo lại giữa hai người con. Sự nhạy cảm của người phụ nữ mách bảo bà có điều gì đó không ổn. Cái cách Quân đứng quá gần Diệp, và cách Diệp run rẩy tránh né ánh mắt anh, nó không giống sự xa cách giữa hai anh em mới gặp lại, mà giống như một sợi dây liên kết vô hình đầy căng thẳng.

"Ừ... hai đứa xuống trước đi. Mẹ dọn nốt chỗ này rồi xuống sau," bà Lê nói, giọng bà không còn vẻ hồ hởi như lúc đầu mà mang một nét u trầm kín đáo.

Khi cả hai ra khỏi phòng và đi dọc hành lang vắng người, Diệp lập tức gạt tay Quân ra, thì thầm đầy giận dữ: "Anh điên rồi! Mẹ bắt đầu nghi ngờ rồi đấy!"

Quân không hề sợ hãi, trái lại anh còn dồn cô vào góc hành lang, bàn tay thô ráp siết chặt lấy cổ tay cô, ép cô phải đối diện với mình. "Nghi ngờ thì đã sao? Sớm muộn gì họ cũng phải đối mặt với việc em không thể thuộc về ai khác ngoài anh."

"Chúng ta là anh em!" Diệp gằn giọng, nước mắt chực trào.

"Anh em trên giấy tờ," Quân cúi xuống, hơi thở nóng rực phả lên môi cô. "Diệp, em không thấy sao? Càng trốn chạy, chúng ta càng lún sâu. Sự nghi ngờ của mẹ chỉ là bắt đầu thôi. Anh muốn xem, em có thể diễn kịch trước mặt họ được bao lâu nữa."

Nói rồi, anh buông tay và thong thả bước xuống cầu thang như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để lại Diệp đứng đó với nỗi sợ hãi tột cùng. Vết rạn trong sự yên bình của gia đình đã xuất hiện, và cô biết, cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu bắt đầu từ chiếc khuy măng sét bạc ấy.