Không khí trong căn biệt thự nghỉ dưỡng những ngày còn lại trở nên đông đặc như nhựa đường. Bà Lê không còn cười nói rôm rả, ánh mắt bà mỗi khi nhìn Diệp đều mang theo một sự ưu tư khó tả, thỉnh thoảng lại dừng lại rất lâu trên cổ áo cao kín mít của con gái. Sự im lặng của người mẹ đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời chất vấn.
Khi cả gia đình trở về thành phố, Trịnh Quân bất ngờ đưa ra một quyết định trong bữa tối:
"Thưa bố mẹ, công ty mới ở trung tâm thành phố đã đi vào quỹ đạo, con thường xuyên phải làm việc muộn. Con đã mua một căn hộ gần đó để tiện đi lại. Con cũng định đưa Diệp sang đó ở cùng một thời gian."
Chiếc thìa trong tay Diệp rơi xuống đĩa sứ vang lên một tiếng "choang" khô khốc. Cô ngước mắt lên, bàng hoàng nhìn người đàn ông đang thản nhiên dùng bữa kia.
"Sao lại đưa cả Diệp đi? Con bé còn phải đi học mà?" Ông Trịnh nhíu mày hỏi.
Quân thong thả lau miệng bằng khăn ăn, ánh mắt lướt qua Diệp một cách đầy ẩn ý: "Trường của Diệp cũng nằm ngay gần khu đó. Hơn nữa, năm cuối em ấy cần tập trung làm đồ án, ở căn hộ sẽ yên tĩnh hơn. Con sẽ thuê người chăm sóc cơm nước, bố mẹ không phải lo."
Bà Lê đặt bát xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào con trai: "Quân, con chăm sóc em là tốt, nhưng hai đứa đã lớn rồi, nam nữ thụ thụ bất thân, dù là anh em thì..."
"Mẹ," Quân cắt ngang, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự áp chế tuyệt đối. "Chính vì là anh em, nên con mới là người bảo vệ em ấy tốt nhất. Chẳng lẽ mẹ không tin tưởng con?"
Câu hỏi của Quân như một mũi tên trúng đích. Bà Lê mím môi, sự nghi ngờ đêm nọ vẫn còn đó nhưng bà không có bằng chứng, cũng không đủ dũng khí để vạch trần một sự thật có thể đánh sập cả gia đình này. Cuối cùng, dưới áp lực và sự dàn xếp khôn ngoan của Quân, ông Trịnh cũng gật đầu đồng ý.
Ba ngày sau, Diệp thấy mình đứng giữa một căn hộ cao cấp ở tầng 40, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố lung linh ánh đèn. Căn hộ sang trọng, đầy đủ tiện nghi nhưng lại lạnh lẽo vô cùng.
"Đây là chìa khóa của em," Quân đặt một chiếc thẻ từ lên bàn trà, rồi tiến lại gần phía sau cô.
Diệp lùi lại, hơi thở dồn dập: "Anh điên rồi. Anh đưa em đến đây để dễ dàng làm chuyện đó đúng không? Anh định nhốt em lại sao?"
Quân khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt, từng bước dồn cô vào tấm kính sát đất từ trần đến sàn. Phía sau cô là vực thẳm của thành phố, phía trước cô là người đàn ông cuồng nhiệt đến cực đoan này.
"Nhốt? Không, Diệp à. Anh đang giải phóng cho em," anh chống tay lên lớp kính, bao vây lấy cô. "Ở nhà, em phải diễn vai em gái ngoan hiền, em phải run rẩy mỗi khi mẹ nhìn vào. Ở đây, em chỉ cần là Lê Diệp của riêng anh thôi."
Bàn tay anh luồn vào tóc cô, ép đầu cô ngả ra sau để lộ vùng cổ thanh mảnh. Quân cúi xuống, không phải là một nụ hôn mà là một cú cắn nhẹ đầy chiếm hữu lên vai cô, khiến Diệp khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn đê mê.
"Buông em ra... em còn phải đến trường..."
"Anh đã xin phép trường cho em nghỉ tuần này để tập trung vẽ đồ án tại nhà," Quân thì thầm, bàn tay anh bắt đầu thám hiểm những đường cong dưới lớp áo phông mỏng. "Mọi thứ em cần, họa cụ, màu vẽ, và cả... anh, đều ở đây rồi."
Sự thật kinh hoàng giáng xuống đầu Diệp: Đây không phải là một căn hộ bình thường, đây là một chiếc lồng giam bằng vàng mà Quân đã tỉ mỉ xây dựng từ lâu. Anh đã tính toán từng bước để tách biệt cô khỏi thế giới, khỏi sự giám sát của cha mẹ và cả sự tiếp cận của những chàng trai như Lâm Phong.
Trong không gian rộng lớn và vắng lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy rì rì và tiếng nhịp tim đập loạn xạ của hai người. Quân bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ chính – nơi có chiếc giường rộng lớn phủ ga màu tối như một hố đen sẵn sàng nuốt chửng mọi quy tắc đạo đức.
"Đêm nay, sẽ không có ai gõ cửa phòng em nữa đâu," anh nói khàn đặc trước khi nhấn chìm cô vào một nụ hôn sâu thẳm, chiếm đoạt hơi thở và cả lý trí cuối cùng của cô.
Diệp nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô thấy mình vừa căm ghét, lại vừa không thể cưỡng lại sự mạnh mẽ đầy mê hoặc này. Trong cái lồng giam hoa lệ này, cô chính là nô lệ của tình yêu cấm kỵ mà anh đã giăng ra.