Những ngày bị giam lỏng trong căn hộ cao cấp, Lê Diệp cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị tước đi đôi cánh. Trịnh Quân chu cấp cho cô mọi thứ xa hoa nhất, nhưng đổi lại, anh kiểm soát từng cuộc gọi, từng tin nhắn. Mỗi tối khi anh trở về, căn hộ vốn tĩnh lặng sẽ bị thiêu đốt bởi sự chiếm hữu nồng nàn đến mức nghẹt thở.
Sáng thứ Năm, khi Quân vừa rời đi để tham gia một cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng, tiếng chuông cửa bất chợt vang lên. Diệp giật mình, tim đập thình thịch. Cô không mong chờ ai, và Quân thì luôn dùng thẻ từ.
Qua màn hình camera, Diệp sững sờ khi thấy Lâm Phong. Cậu đứng đó, dáng vẻ lo lắng, trên tay vẫn cầm xấp tài liệu đồ án của cả hai. Có lẽ cậu đã tìm mọi cách, hỏi thăm qua rất nhiều người mới có thể biết được địa chỉ này.
"Diệp! Mình biết cậu ở trong đó. Sao mấy ngày nay cậu không đi học? Điện thoại cũng không liên lạc được?" Tiếng Lâm Phong vọng qua khe cửa.
Sự khao khát được tự do và nỗi lo lắng cho bạn học khiến Diệp quên mất lời cảnh cáo của Quân. Cô run rẩy mở cửa.
"Phong... sao cậu biết chỗ này? Cậu về đi, mình không sao cả," Diệp lắp bắp, cố che đi những dấu vết mờ ám trên cổ bằng chiếc khăn lụa.
"Sắc mặt cậu tệ quá, Diệp. Có chuyện gì vậy? Anh trai cậu nói cậu ốm, nhưng mình thấy..." Lâm Phong chưa kịp nói hết câu thì ánh mắt cậu khựng lại khi nhìn thấy một đôi giày da nam giới đắt tiền đặt ở kệ, cùng với chiếc áo khoác vest của Quân vắt trên ghế sofa.
Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm. Lâm Phong không phải kẻ ngốc, cậu nhận ra sự bất thường trong cách bài trí và bầu không khí của căn hộ này. "Cậu... ở chung với anh ta sao?"
Đúng lúc đó, âm thanh "tít tít" của khóa điện tử vang lên vang dội. Cánh cửa bật mở, Trịnh Quân đứng đó, hơi thở anh có chút gấp gáp như thể vừa chạy vội về. Khi nhìn thấy Lâm Phong đang đứng trong phòng khách của mình, đôi mắt Quân lập tức phủ một lớp sương giá đáng sợ, sát khí tỏa ra khiến không khí như đông đặc lại.
"Tôi nhớ là tôi đã nhắc cậu không được làm phiền em ấy rồi mà?" Giọng Quân trầm xuống, lạnh đến thấu xương.
"Tôi chỉ đến vì lo lắng cho bạn mình! Anh không có quyền nhốt cô ấy như thế này!" Lâm Phong lấy hết can đảm đối mặt.
Quân khẽ cười, một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn. Anh thong thả bước vào, cởi bỏ chiếc cà vạt, quấn nhẹ vào lòng bàn tay rồi bất ngờ túm lấy cổ áo Lâm Phong, xô mạnh cậu vào tường.
"Anh Quân! Đừng mà!" Diệp hét lên, lao vào can ngăn nhưng bị cánh tay còn lại của Quân gạt ra một cách thô bạo.
"Cậu tưởng cậu là ai? Một thằng sinh viên nghèo kiết xác định dạy bảo tôi cách chăm sóc người phụ nữ của mình sao?" Quân gằn từng chữ, ánh mắt anh đỏ vằn lên vì cơn ghen tuông bị dồn nén.
"Người phụ nữ của anh? Cô ấy là em gái anh cơ mà!" Lâm Phong hét lên trong đau đớn.
Câu nói đó như một nhát dao đâm trúng tử huyệt của Quân. Anh ném Lâm Phong ra ngoài cửa như ném một vật thừa thãi, rồi sầm cửa lại, khóa trái tất cả hệ thống an ninh. Diệp run rẩy lùi lại phía sau, cô chưa bao giờ thấy anh đáng sợ như lúc này.
Quân quay lại, từng bước tiến về phía cô. Anh không nói một lời nào, nhưng sự im lặng đó còn kinh khủng hơn vạn lời quát mắng. Anh dồn cô vào ghế sofa, đôi bàn tay to khỏe giữ chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu.
"Em để nó vào đây? Em muốn nó cứu em ra khỏi anh sao?" Anh gầm lên, hơi thở nồng nặc sự phẫn nộ.
"Không phải... cậu ấy tự tìm đến..." Diệp khóc nức nở, nhưng sự giải thích của cô lúc này chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.
Quân cúi xuống, nụ hôn của anh lần này không còn chút dịu dàng nào, nó là sự chiếm đoạt thô bạo, là cách anh đánh dấu chủ quyền một cách điên cuồng. Anh cắn lên môi cô cho đến khi vị mặn của máu lan tỏa, tay anh thô bạo xé toạc chiếc khăn lụa che giấu những dấu vết trên cổ cô.
"Nhìn cho kỹ, Diệp. Cho dù em có chạy trốn đến đâu, cho dù ai có tìm đến, thì trên người em, trong tâm trí em, chỉ được phép có dấu ấn của một mình Trịnh Quân này thôi!"
Đêm đó, cơn bão ghen tuông đã cuốn phăng đi chút lý trí cuối cùng. Giữa sự phản kháng yếu ớt và tiếng nấc nghẹn, Diệp nhận ra mình đã hoàn toàn lún sâu vào một vũng lầy không có lối thoát. Trịnh Quân đã biến tình yêu thành một loại xiềng xích, và anh sẵn sàng hủy hoại cả thế giới để giữ cô bên mình.