Căn hộ cao cấp sau cơn bão ghen tuông rơi vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh đèn thành phố ngoài kia vẫn lấp lánh, nhưng bên trong bốn bức tường kính, không khí đặc quánh mùi vị của sự chiếm hữu và đau đớn. Trịnh Quân ngồi bên mép giường, bàn tay run rẩy châm một điếu thuốc, ánh lửa lập lòe soi rõ gương mặt đầy vẻ hối lỗi nhưng cũng không kém phần cực đoan của anh.
Bên cạnh anh, Lê Diệp nằm cuộn tròn như một con thú nhỏ bị thương. Đôi vai cô khẽ rung lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào đã khàn đặc. Những dấu vết xanh tím trên làn da trắng ngần như những lời tố cáo tội lỗi mà anh vừa gây ra.
Quân dụi tắt điếu thuốc, anh vươn tay muốn chạm vào cô, nhưng Diệp ngay lập tức co rúm người lại. Cái phản xạ tự nhiên ấy của cô giống như một nhát dao đâm vào lồng ngực anh.
"Diệp... anh xin lỗi," giọng anh khàn đục, chứa đựng một sự bất lực hiếm hoi. "Anh chỉ là... anh không thể chịu đựng được khi thấy gã đó nhìn em như vậy."
Anh kéo cô vào lòng, mặc cho cô vùng vẫy yếu ớt. Anh ôm cô thật chặt, vùi mặt vào mái tóc rối bời của cô, hít hà mùi hương quen thuộc như một kẻ nghiện đang cố tìm lại sự tỉnh táo. "Đừng sợ anh. Anh sẽ không làm tổn thương em nữa. Anh sẽ bù đắp cho em."
Sáng hôm sau, để chứng minh cho lời nói của mình, Quân không đi làm. Anh tự tay chuẩn bị bữa sáng, mua những loài hoa cô thích và kiên nhẫn ngồi bên cạnh dỗ dành cô ăn từng chút một. Sự dịu dàng đột ngột này không làm Diệp thấy an lòng, ngược lại, nó khiến cô thấy rợn ngợp. Anh giống như một đại dương, lúc thì sóng cuồng bão giật, lúc lại tĩnh lặng mênh mông, nhưng dù ở trạng thái nào, anh cũng đủ sức nhấn chìm cô.
Trong lúc Quân xuống sảnh nhận một kiện hàng quan trọng, Diệp thơ thẩn đi lại trong phòng làm việc của anh. Cô muốn tìm một thứ gì đó để phân tâm, có lẽ là một cuốn sách hoặc một bản vẽ kiến trúc. Ánh mắt cô tình cờ dừng lại ở chiếc két sắt nhỏ âm tường vốn luôn được đóng kín, nhưng hôm nay, có lẽ vì vội vàng, Quân đã quên rút chìa khóa cơ dự phòng ra.
Một sự tò mò thôi thúc khiến tim cô đập mạnh. Diệp run rẩy xoay nhẹ chìa khóa. Cánh cửa két sắt mở ra êm ái, bên trong không có nhiều tiền mặt hay vàng bạc, mà chỉ có một xấp tài liệu cũ kỹ đã ngả màu vàng ố.
Cô lấy ra một phong bì lớn có dấu niêm phong của một văn phòng luật sư từ hơn hai mươi năm trước. Bên trong là giấy tờ thỏa thuận ly hôn của mẹ cô và người chồng cũ, cùng với một bản kết quả xét nghiệm huyết thống.
Mắt Diệp hoa lên, hơi thở cô nghẹn lại khi đọc từng dòng chữ trên tờ giấy xét nghiệm.
Đối tượng A: Trịnh Quân. Đối tượng B: Trịnh Minh (Bố của Quân). Kết quả: Không có quan hệ huyết thống.
Kèm theo đó là một lá thư tay của người mẹ quá cố của Quân gửi cho ông Trịnh. Hóa ra, năm xưa khi ông Trịnh kết hôn với người vợ đầu, bà đã mang thai con của người tình cũ. Vì yêu bà sâu đậm, ông Trịnh đã chấp nhận coi Quân như con ruột, giữ kín bí mật này suốt mấy chục năm qua để bảo vệ danh dự cho bà và cho chính đứa trẻ.
Tờ giấy trên tay Diệp rơi xuống sàn. Đầu óc cô quay cuồng. Vậy là... cả cô và anh, cả hai đều không phải là con ruột của ông Trịnh? Hoặc ít nhất, họ hoàn toàn không có bất kỳ một sợi dây liên kết máu mủ nào dù là nhỏ nhất. Cái danh xưng "anh em" bấy lâu nay chỉ là một tấm màn kịch được dựng lên bởi sự bao dung của một người cha và nỗi đau của một người mẹ.
"Em đang xem gì đó?"
Giọng nói của Trịnh Quân vang lên ngay cửa phòng làm việc, lạnh lùng và sắc lẹm. Diệp giật mình quay lại, gương mặt cô cắt không còn giọt máu, tay cô vẫn còn run rẩy chỉ vào tờ giấy dưới sàn.
Quân tiến lại gần, liếc nhìn những dòng chữ trên giấy. Anh không hề ngạc nhiên, trái lại, gương mặt anh bình thản đến đáng sợ. Anh nhặt tờ giấy lên, chậm rãi vò nát nó trong lòng bàn tay.
"Anh... anh đã biết từ trước rồi sao?" Diệp lắp bắp hỏi.
Quân tiến sát lại, dồn cô vào cạnh bàn làm việc. Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt rực cháy một niềm hân hoan điên cuồng. "Phải, anh biết từ năm anh mười tám tuổi. Anh đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm rồi, Diệp à. Bây giờ em đã thấy chưa? Không còn luân thường, không còn đạo đức, không còn bất cứ xiềng xích nào có thể ngăn cản anh có được em nữa."
Anh cười, một nụ cười đầy giải thoát nhưng cũng đầy ám ảnh. Bí mật này đáng lẽ phải là lối thoát cho sự tội lỗi, nhưng qua ánh mắt của Quân, Diệp nhận ra nó chính là bản án chung thân dành cho cô. Bởi vì từ nay về sau, anh sẽ danh chính ngôn thuận chiếm hữu cô mà không còn một chút kiêng dè nào với thế gian.