Sự thật về huyết thống không mang lại cho Lê Diệp cảm giác nhẹ nhõm như cô tưởng tượng. Ngược lại, nó khiến cô rùng mình. Nếu trước đây sự chiếm hữu của Trịnh Quân còn bị kìm hãm bởi một sợi dây xích mỏng manh mang tên "đạo đức", thì giờ đây, sợi dây đó đã đứt. Anh nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ đi săn đã tìm thấy sự hợp pháp để nuốt chửng con mồi.
"Em cần thời gian... anh Quân, em cần yên tĩnh," Diệp lùi lại, giọng run rẩy khi thấy anh tiến đến.
Quân không ép buộc cô ngay lúc đó. Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười thâm trầm: "Được, anh sẽ cho em thời gian để chấp nhận sự thật rằng... em sinh ra là để dành cho anh."
Đêm đó, thành phố đón một cơn giông bất chợt. Tiếng sấm rạch ngang trời hòa cùng tiếng mưa quất vào cửa kính căn hộ tầng 40 nghe như tiếng gào thét của quỷ dữ. Lợi dụng lúc Quân đang ở trong phòng tắm, Diệp vơ vội chiếc áo khoác và túi xách. Cô không mang theo quần áo, chỉ mang theo một ít tiền mặt và giấy tờ tùy thân. Cô phải đi, đi đâu cũng được, miễn là thoát khỏi sự ngột ngạt này.
Cô xỏ chân vào đôi giày cao gót duy nhất có ở cửa, nhẹ nhàng lách ra ngoài. Trái tim cô đập như đánh trống trận trong lồng ngực khi bước vào thang máy. Mỗi giây trôi qua đối với cô dài tựa thiên thu. Khi cánh cửa sảnh chung cư mở ra, không khí lạnh buốt và nước mưa tạt thẳng vào mặt khiến Diệp bừng tỉnh. Cô chạy bán sống bán chết ra đường lớn, vẫy một chiếc taxi đang đi chậm dưới màn mưa trắng xóa.
"Làm ơn, đưa tôi đến ga tàu hỏa!" Cô nói hổn hển với tài xế.
Ngồi trên xe, Diệp không ngừng ngoái đầu nhìn lại phía sau. Cô đã tắt điện thoại, tháo bỏ chiếc đồng hồ đắt tiền mà Quân tặng. Cô tin rằng mình đã chuẩn bị đủ kỹ. Nhưng cô đã lầm.
Ở tầng 40, Trịnh Quân bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn bông quấn ngang hông. Anh nhìn vào căn phòng trống không, ánh mắt không một chút ngạc nhiên. Anh thong thả đi tới bàn làm việc, mở máy tính cá nhân. Trên màn hình radar thu nhỏ, một đốm đỏ đang di chuyển nhanh trên đường phố.
Anh khẽ nhấp một ngụm rượu vang, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: "Diệp à, em quên mất sợi dây chuyền trên cổ mình sao?"
Đó là sợi dây chuyền bạch kim gắn viên kim cương nhỏ li ti mà anh đã đích thân đeo vào cổ cô vào đêm đầu tiên cô chuyển đến đây. Anh đã nói đó là bùa hộ mệnh, nhưng thực tế, bên trong mặt đá là con chíp định vị siêu nhỏ mới nhất hiện nay.
Taxi dừng lại ở ga tàu. Diệp vội vã trả tiền rồi chạy vào sảnh chờ đông đúc. Cô hy vọng sự ồn ào này sẽ giúp mình ẩn nấp. Nhưng khi cô vừa mới đặt chân tới quầy vé, một bàn tay lạnh lẽo và cứng như thép đã tóm chặt lấy cổ tay cô.
Diệp giật mình quay lại, gương mặt cô cắt không còn giọt máu. Trịnh Quân đứng đó, bộ vest trên người đã thấm nước mưa trở nên sẫm màu, mái tóc ướt rũ xuống trán khiến gương mặt anh mang một vẻ hoang dại và đầy đe dọa.
"Chơi trốn tìm dưới mưa vui không, em gái?" Giọng anh trầm thấp, len lỏi qua tiếng ồn của sân ga, đâm thẳng vào màng nhĩ cô.
"Buông tôi ra! Anh là đồ điên!" Diệp hét lên, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.
Quân không hề lúng túng. Anh kéo cô sát vào ngực mình, tay siết chặt eo cô như muốn bẻ gãy. Anh cúi xuống, nói nhỏ vào tai cô nhưng đủ để những người đứng gần nghe thấy: "Vợ tôi đang bị trầm cảm nặng sau khi sinh, mong mọi người thông cảm. Em yêu, đừng chạy nữa, con đang đợi chúng ta ở nhà."
Lời nói dối trắng trợn cùng vẻ ngoài lịch lãm, quyền lực của Quân khiến những người xung quanh từ tò mò chuyển sang ái ngại. Không ai dám can thiệp vào "chuyện gia đình" của một người đàn ông trông có vẻ đáng tin cậy như thế.
Quân bế thốc Diệp lên, phớt lờ sự vùng vẫy và những cú đấm yếu ớt của cô. Anh đưa cô thẳng vào trong chiếc xe đen đã chờ sẵn bên ngoài. Vừa vào trong xe, anh lập tức khóa cửa và ép cô xuống ghế sau.
"Em có biết anh ghét nhất là gì không? Là sự phản bội," Quân gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Anh giật phắt sợi dây chuyền trên cổ cô, ném mạnh ra cửa sổ xe. "Nếu em thích trốn chạy như vậy, anh sẽ cho em một nơi mà em không bao giờ có thể chạy thoát."
Anh không đưa cô về căn hộ cũ. Chiếc xe lao đi trong đêm tối, hướng về phía một khu biệt thự cổ kính, biệt lập nằm sâu trong ngoại ô thành phố. Diệp nhìn ra cửa sổ, nước mắt hòa cùng nước mưa còn sót lại trên mặt. Cô biết, cánh cửa tự do của mình vừa đóng sập lại, và lần này, Trịnh Quân sẽ không bao giờ để cô nhìn thấy ánh mặt trời một cách dễ dàng nữa.