MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Em Thuộc Về AnhChương 10

Ngày Em Thuộc Về Anh

Chương 10

710 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính mang kiến trúc Pháp, nằm lọt thỏm giữa một khu vườn rộng lớn với những hàng rào cao vút phủ đầy dây leo. Trịnh Quân lạnh lùng bế Diệp vào nhà, bước qua những hành lang dài hun hút, tối tăm cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi nặng nề ở tầng cao nhất.

Cánh cửa mở ra, đập vào mắt Diệp là một không gian vừa lộng lẫy vừa kỳ quái. Khắp căn phòng tràn ngập hoa hồng đỏ thắm, từ những lọ hoa lớn trên bàn đến những cánh hoa rải rác trên tấm thảm lông cừu trắng tinh. Mùi hương nồng nàn đến mức khiến người ta cảm thấy ngộp thở và chóng mặt.

Quân đặt cô xuống chiếc giường lớn có rèm che bốn góc, rồi thong thả cởi bỏ chiếc áo vest đẫm nước mưa.

"Đây là đâu? Anh định làm gì tôi?" Diệp co người lại góc giường, giọng cô lạc đi vì sợ hãi.

"Đây là nhà của chúng ta, nơi mà không một Lâm Phong hay một bà Lê nào có thể làm phiền em được nữa," Quân bước tới, bàn tay thô ráp vuốt ve đôi gò má tái nhợt của cô. "Anh đã chuẩn bị nơi này từ rất lâu rồi, Diệp ạ. Từng đóa hoa, từng mảnh lụa đều là dành cho em."

Anh lấy ra một chiếc vòng tay bằng vàng tinh xảo, nhưng điểm khác biệt là nó có một chốt khóa nhỏ mà chỉ anh mới có chìa. Trước sự bàng hoàng của Diệp, anh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát khóa nó vào cổ tay cô.

"Từ giờ, em không cần định vị nữa. Chiếc vòng này sẽ nhắc nhở em rằng em thuộc về ai."

Diệp nhìn chiếc vòng trên tay, cảm giác như một xiềng xích vô hình đang bóp nghẹt linh hồn mình. Cô uất ức đến cực điểm, vớ lấy bình hoa gần nhất ném mạnh về phía anh. "Tôi ghét anh! Tôi thà chết còn hơn bị anh nhốt như một con vật thế này!"

Bình hoa vỡ tan tành dưới chân Quân, nước và cánh hoa vương vãi khắp sàn. Anh không giận dữ như cô tưởng. Ngược lại, anh chậm rãi tiến lên giường, đè ép cô xuống lớp đệm mềm mại. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lẽo của mưa bão, mà là một ngọn lửa dục vọng cháy âm ỉ.

"Em có quyền ghét anh, nhưng em không có quyền rời bỏ anh," anh thì thầm, nụ hôn nồng mùi rượu và sự chiếm hữu rơi xuống hõm cổ cô. "Anh sẽ dùng cả đời này để em hiểu rằng, trên thế giới này, người yêu em nhất, hiểu cơ thể em nhất... chỉ có thể là anh trai của em."

Bàn tay anh bắt đầu lướt trên những đường cong cơ thể cô, sự dịu dàng pha lẫn tàn nhẫn khiến Diệp rùng mình. Anh mơn trớn như muốn xoa dịu nỗi đau, nhưng lại dùng sức nặng của mình để áp chế mọi sự phản kháng. Trong không gian nồng nàn mùi hoa hồng, Diệp thấy mình như một cánh hoa bị vò nát.

Quân cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào làn môi đang run rẩy của cô, nụ hôn mang theo vị đắng của nước mắt và vị ngọt của sự đam mê tội lỗi. Anh không vội vàng chiếm đoạt, mà dùng sự kiên nhẫn đáng sợ để khơi gợi lên những phản ứng bản năng nhất trong cơ thể cô.

"Diệp, đừng chống cự nữa... hãy cảm nhận anh..."

Tiếng thở dốc của hai người hòa vào tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa sổ. Trong căn phòng ngập tràn hoa hồng ấy, ranh giới giữa tình yêu và sự giam cầm, giữa hạnh phúc và đau khổ đã hoàn toàn tan biến. Diệp nhắm mắt lại, để mặc cho mình chìm đắm trong sự điên cuồng của người đàn ông không cùng huyết thống nhưng lại có mối liên kết sâu đậm đến đau đớn này.

Bên ngoài, đêm đen vẫn bao trùm tất cả, che giấu đi một bí mật kinh hoàng và một tình yêu đầy sai trái đang nảy nở trong bóng tối.