MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 15: SÓNG GIÓ TỪ CUỘC GỌI BẤT NGỜ VÀ SỰ KHẲNG ĐỊNH CỦA TRÌNH PHONG

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 15: SÓNG GIÓ TỪ CUỘC GỌI BẤT NGỜ VÀ SỰ KHẲNG ĐỊNH CỦA TRÌNH PHONG

1,291 từ · ~7 phút đọc

Mùa thu ở thành phố cảng không mang vẻ dịu dàng, lãng mạn như mùa thu ở những con phố cổ nơi Lâm Hạ sinh ra. Ở đây, mùa thu là những đợt gió rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh sực nức vị muối biển và những buổi chiều hoàng hôn tím ngắt trải dài trên mặt sóng. Căn phòng trọ nhỏ trên tầng thượng sau hơn một tháng đã bắt đầu có hơi ấm của một "gia đình" thực thụ. Những bức tường vôi vốn bong tróc đã được Lâm Hạ khéo léo dán đè lên bằng những sơ đồ tư duy tiếng Anh và vài tấm bưu thiếp vẽ cảnh biển mà cậu mua được ở hiệu sách cũ. Trên chiếc bàn nhựa xỉn màu, một chiếc lọ thủy tinh cắm vài nhành hoa dại nhặt được bên vệ đường đang tỏa ra mùi hương thanh khiết, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt của thực tế sinh kế mà họ đang đối mặt.

Buổi tối hôm ấy, sau khi kết thúc ca gia sư muộn, Lâm Hạ trở về phòng với đôi chân mỏi nhừ và bả vai trĩu nặng vì chiếc cặp sách đầy ắp giáo án. Cậu nhìn thấy Trình Phong đang ngồi bệt dưới sàn, tay cầm một tuýp dầu xoa bóp, chậm rãi xoa vào khớp gối sưng đỏ sau một ngày luyện tập cường độ cao ở học viện phối hợp với ca bốc xếp sáng sớm. Ánh đèn tuýp leo lét hắt xuống, làm hiện rõ những vết bầm tím trên cánh tay rắn rỏi của hắn. Lâm Hạ xót xa, cậu vội vàng buông cặp sách, ngồi xuống bên cạnh và giành lấy tuýp dầu từ tay hắn. Sự im lặng giữa họ lúc này không cần ngôn từ, chỉ có tiếng gió đập vào cửa sổ và hơi ấm từ lòng bàn tay Lâm Hạ lan tỏa trên làn da Trình Phong. Chính trong khoảnh khắc yên bình hiếm hoi ấy, chiếc điện thoại cũ đặt trên bàn bỗng chốc rung lên bần bật, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Lâm Hạ nhìn vào màn hình, trái tim cậu bỗng chốc thắt lại. Một dãy số không tên nhưng cậu thuộc lòng từng chữ số. Là ba.

Cậu nhìn Trình Phong, thấy hắn cũng đã ngừng cử động, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang gào thét. Lâm Hạ run rẩy nhấn nút nghe, và giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của Giáo sư Lâm vang lên, dường như mang theo cả hơi lạnh của ngôi nhà cũ kỹ cách hàng trăm cây số. "Con vẫn ổn chứ, Lâm Hạ?" Câu hỏi mang tính chất thăm dò ấy khiến cậu rùng mình. Ba cậu không bao giờ hỏi thăm chỉ để hỏi thăm. Ông bắt đầu nói về việc một người bạn của ông ở thành phố cảng đã nhìn thấy Lâm Hạ đi làm gia sư ở một khu phố xập xệ, nhìn thấy Trình Phong vác những kiện hàng nặng nề ở bến tàu. Từng lời của ông như những nhát dao, mỉa mai sự "tự do" mà họ đang đánh đổi bằng mồ hôi và cả sự hạ thấp phẩm giá theo cách nhìn của ông.

"Con có biết mình đang làm gì không? Một thủ khoa đại học lại đi làm những công việc của kẻ thất phu? Con định để tương lai mình chết mòn trong cái xóm trọ ấy sao?" Giọng Giáo sư Lâm trở nên gắt gỏng hơn. "Học kỳ một sắp kết thúc, nếu con nhận ra sai lầm của mình, ba đã sắp xếp một suất học bổng chuyển tiếp sang Anh. Con chỉ việc xách vali lên và đi, mọi chuyện ở đây ba sẽ xóa bỏ hết. Cả cậu ta nữa, ba sẽ cho cậu ta một khoản tiền để ổn định cuộc sống, coi như phí đền bù cho những ảo mộng tuổi trẻ."

Lâm Hạ cảm thấy lồng ngực mình nghẹn đắng. Cậu không ngờ sau tất cả, ba cậu vẫn xem tình cảm của họ là một món hàng có thể định giá bằng tiền và suất học bổng. Cậu định mở lời nhưng Trình Phong đã nhẹ nhàng lấy chiếc điện thoại từ tay cậu. Hắn đứng dậy, bước ra ban công, nơi gió biển đang thổi mạnh làm tung bay vạt áo thun mỏng. Lâm Hạ lo lắng dõi theo, thấy lưng Trình Phong thẳng tắp như một cây tùng giữa bão.

"Bác Lâm, cháu là Trình Phong đây." Hắn bắt đầu bằng một giọng điệu điềm tĩnh đến đáng sợ. "Cháu biết bác khinh thường công việc bốc xếp của cháu, bác thấy nó bẩn thỉu và kém cỏi. Nhưng bác có biết không? Những vết bầm trên người cháu là minh chứng cho việc cháu có thể tự tay nuôi sống người cháu yêu mà không cần dựa dẫm vào ai. Lâm Hạ có thể đang sống trong căn phòng mười lăm mét vuông, nhưng cậu ấy được cười, được nói, được là chính mình. Bác bảo muốn mang cậu ấy đi để cho cậu ấy một tương lai rạng ngời, nhưng thực chất bác chỉ muốn mang một con búp bê biết vâng lời về lại cái lồng của bác mà thôi."

Trình Phong ngừng lại một chút, hít thật sâu mùi muối biển nồng nàn. "Cháu không cần tiền của bác, và Lâm Hạ cũng không cần cái học bổng đổi bằng sự tự do ấy. Nếu bác thực lòng yêu cậu ấy, xin bác hãy nhìn vào kết quả học tập của cậu ấy ở trường — vẫn đứng đầu bảng dù phải đi làm thêm. Đó mới là sự trưởng thành thực sự mà bác chưa bao giờ cho cậu ấy cơ hội để thực hiện. Chúng cháu sẽ không đi đâu cả. Thành phố cảng này có thể lạnh, nhưng lòng người ở đây ấm hơn cái lò sưởi trong phòng làm việc của bác nhiều."

Trình Phong cúp máy, hắn đứng lặng người ở ban công một hồi lâu trước khi quay lại vào phòng. Lâm Hạ đã đứng đó từ lúc nào, nước mắt lã chã rơi trên má. Cậu lao vào lòng hắn, ôm chặt lấy tấm lưng vẫn còn vương mùi dầu xoa bóp và mùi mồ hôi lao động. Trình Phong vùi mặt vào tóc Lâm Hạ, thì thầm những lời an ủi vụn vặt nhưng đầy sức nặng. Cuộc gọi ấy không làm họ lung lay, trái lại, nó giống như một chất xúc tác khiến họ nhận ra rằng sợi dây liên kết giữa hai người đã vượt xa khỏi những rung động học trò đơn thuần. Họ đang cùng nhau xây dựng một pháo đài bằng chính sự nỗ lực chân chính, nơi mà định kiến của Giáo sư Lâm hay bất cứ ai cũng không thể xâm phạm.

Đêm đó, gió ngoài biển thổi mạnh hơn, sóng vỗ vào bờ kè gầm vang như tiếng gầm của một con mãnh thú. Nhưng trong căn phòng trọ nhỏ, dưới ánh đèn tuýp vàng vọt, Lâm Hạ và Trình Phong lại cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết. Họ biết rằng ngày mai vẫn sẽ là những ca làm việc mệt mỏi, vẫn là những bữa cơm đạm bạc và những buổi lên lớp đầy áp lực, nhưng họ có nhau. Sự khẳng định của Trình Phong không chỉ là lời đáp trả dành cho Giáo sư Lâm, mà còn là một lời thề non hẹn biển trước đại dương bao la: Rằng chỉ cần còn hơi thở, họ sẽ không bao giờ để cuộc đời mình bị định đoạt bởi bất kỳ ai khác ngoài chính họ.