Tiếng còi tàu hú vang hồi dài cuối cùng khi đoàn tàu từ từ lăn bánh vào sân ga thành phố cảng, chấm dứt hành trình mười tiếng đồng hồ xuyên qua những cánh đồng và những dải núi mờ sương. Lâm Hạ bước xuống toa tàu, ngay lập tức bị choáng ngợp bởi một luồng gió biển nồng nàn, mang theo vị mặn của muối và mùi cá tươi đặc trưng của một vùng đất sống dựa vào đại dương. Không khí ở đây không có mùi khói bụi ngột ngạt của thủ đô, cũng không có mùi gỗ đàn hương cũ kỹ trong phòng làm việc của ba cậu; nó phóng khoáng, ồn ào và rực rỡ dưới ánh nắng vàng như mật của một buổi chiều muộn. Lâm Hạ siết chặt quai ba lô, đôi mắt cậu ánh lên sự tò mò lẫn một chút lo âu mơ hồ khi nhìn dòng người hối hả ngược xuôi trên sân ga. Trình Phong đi ngay sát bên cạnh, tay cầm hai chiếc vali lớn, khuôn mặt hắn rạng rỡ hẳn lên khi hít căng lồng ngực bầu không khí tự do này. Hắn khẽ huých vai Lâm Hạ, giọng nói tràn đầy năng lượng: "Hạ Hạ, hít thở đi! Từ giờ phút này, không ai có thể quản chúng ta nữa rồi."
Họ bắt đầu hành trình tìm kiếm nơi nương náu đầu tiên trong một khu phố lao động nghèo nằm sâu trong những con hẻm ngoằn ngoèo gần bến cảng. Sau nhiều giờ đi bộ, họ dừng chân trước một căn phòng trọ nhỏ nằm trên tầng thượng của một ngôi nhà ba tầng đã bong tróc vôi vữa. Căn phòng chỉ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, trần nhà thấp và cửa sổ thì nhỏ xíu, nhưng điều quan trọng nhất là khi đứng ở ban công sắt rỉ sét, họ có thể nhìn thấy một mảng biển xanh ngắt ở phía chân trời và những cột buồm của tàu bè ngoài khơi xa. Lâm Hạ đứng giữa căn phòng trống không, chỉ có một chiếc giường gỗ cũ và một chiếc bàn nhựa đã xỉn màu, nhưng cậu cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ. Đây là nơi đầu tiên cậu không thấy bóng dáng của những khung sắt bảo vệ kiên cố, không có những chiếc rèm dày ngăn cách ánh sáng. Cậu khẽ chạm tay vào bức tường vôi nhám, cảm nhận hơi nóng của buổi chiều vẫn còn vương lại, và bất giác mỉm cười. Sự nghèo nàn này đối với cậu lúc này lại mang một vẻ đẹp lộng lẫy của sự tự chủ.
Thử thách thực tế đầu tiên ập đến ngay tối hôm đó khi họ bắt đầu tính toán chi phí sinh hoạt. Khoản tiền học phí mà Giáo sư Lâm gửi chỉ vừa đủ để chi trả cho các kỳ học tại trường đại học, còn mọi chi phí từ tiền thuê phòng, tiền ăn uống đến những sinh hoạt phí nhỏ nhất, họ đều phải tự lo liệu. Ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, hai thiếu niên bày ra những tờ tiền lẻ cuối cùng và một cuốn sổ tay nhỏ để bắt đầu lập kế hoạch. Trình Phong gác bút lên tai, khuôn mặt lộ rõ vẻ suy tư khi nhận ra giá cả ở thành phố cảng này không hề rẻ như họ tưởng. Hắn nhìn sang Lâm Hạ, người vốn quen với việc "cơm bưng nước rót" và sống trong sự nhung lụa, cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. Trình Phong nắm lấy tay Lâm Hạ, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy quyết tâm: "Tớ đã liên hệ được một công việc bốc xếp tại kho hàng vào sáng sớm, chiều tớ sẽ đi tập ở học viện, tối tớ có thể đi làm thêm ở một quán bar ven biển. Hạ Hạ, cậu chỉ việc tập trung học thật tốt, chuyện tiền nong cứ để tớ lo."
Lâm Hạ lắc đầu, ánh mắt cậu kiên định nhìn thẳng vào Trình Phong. Cậu biết Trình Phong là vận động viên, thể lực của hắn là vốn quý nhất, hắn không thể vắt kiệt sức mình như vậy được. "Không được, Phong à. Chúng ta đi cùng nhau thì phải gánh vác cùng nhau. Tớ sẽ tìm việc gia sư tiếng Anh, ở đây có nhiều người cần học để giao tiếp với khách du lịch. Tớ cũng có thể làm trợ giảng ở trung tâm. Chúng ta sẽ ổn thôi." Sự trưởng thành của Lâm Hạ lúc này khiến Trình Phong vừa ngạc nhiên vừa cảm động. Đêm đầu tiên ở thành phố lạ, họ nằm chung trên chiếc giường gỗ hẹp, nghe tiếng sóng vỗ rì rào từ xa và tiếng gió rít qua khe cửa. Cái lạnh của gió biển khiến họ phải xích lại gần nhau hơn, hơi ấm từ hai cơ thể hòa quyện, tạo nên một vùng an toàn nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn. Lâm Hạ nhắm mắt lại, trong đầu cậu không còn là những công thức toán học khô khan, mà là hình ảnh của những buổi sáng đi bộ đến trường và những buổi chiều đợi Trình Phong dưới ánh hoàng hôn bến cảng.
Những ngày sau đó là chuỗi thời gian lao động miệt mài. Trình Phong dậy từ bốn giờ sáng khi sương muối còn phủ trắng những con thuyền neo đậu ngoài khơi. Hắn lao vào những khối kiện hàng nặng nề, mồ hôi đẫm áo ngay giữa tiết trời se lạnh. Mỗi khi đôi vai mỏi nhừ vì sức nặng, hắn lại nghĩ đến nụ cười của Lâm Hạ lúc đón hắn ở cửa vào buổi tối, và dường như mệt mỏi lại tan biến hết. Còn Lâm Hạ, cậu bắt đầu thích nghi với việc tự đi chợ, học cách mặc cả từng đồng rau, con cá, và dành hàng tiếng đồng hồ để chuẩn bị những bữa cơm giản đơn nhưng đủ chất cho Trình Phong. Buổi tối, dưới ánh đèn dầu hoặc chiếc bóng đèn tuýp leo lét, cậu lại miệt mài bên giáo án gia sư. Có những lúc đôi tay cậu run lên vì mệt, nhưng khi nhìn thấy tấm bằng khen thủ khoa được cậu ép phẳng phiu đặt trên bàn, Lâm Hạ biết mình đang đi đúng hướng. Cậu không còn là quân cờ của ba, cậu là kiến trúc sư cho chính cuộc đời mình.
Thỉnh thoảng, vào những tối cuối tuần hiếm hoi được nghỉ, họ dắt tay nhau đi dạo dọc bờ kè chắn sóng. Thành phố cảng về đêm lung linh với ánh đèn của những con tàu viễn dương và tiếng nhạc xập xình từ những quán cà phê ven đường. Họ ngồi bên nhau, chia nhau một cây kem rẻ tiền, nhìn lên bầu trời đầy sao. Lâm Hạ kể cho Trình Phong nghe về những bài giảng trên lớp, về những người bạn mới đầy thú vị, còn Trình Phong kể về những trận đấu giao hữu khốc liệt ở học viện. Họ không còn nhắc về ngôi nhà cũ, về khung sắt hay về sự ngăn cấm của Giáo sư Lâm. Đối với họ, quá khứ đã khép lại sau cánh cửa toa tàu hôm ấy. Giờ đây, mỗi hơi thở, mỗi giọt mồ hôi và mỗi bữa cơm đạm bạc đều là những viên gạch xây nên một tương lai mà họ thực sự thuộc về nhau. Thành phố của gió đã mở lòng đón nhận họ, không bằng sự xa hoa, mà bằng chính sự chân thành và mãnh liệt của tuổi trẻ.