MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 13: SỰ THỎA HIỆP ĐAU ĐỚN VÀ CHUYẾN TÀU ĐẾN THÀNH PHỐ CẢNG

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 13: SỰ THỎA HIỆP ĐAU ĐỚN VÀ CHUYẾN TÀU ĐẾN THÀNH PHỐ CẢNG

1,495 từ · ~8 phút đọc

Không khí trong phòng khách nhà Giáo sư Lâm vào buổi sáng hôm ấy dường như đặc quánh lại, đến mức tiếng một hạt bụi rơi xuống mặt bàn gỗ lim cũng có thể tạo ra tiếng vang chói tai trong tâm trí những người đang hiện diện. Ánh nắng ban mai rực rỡ bên ngoài ngõ không thể len lỏi qua lớp rèm cửa dày, chỉ có những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt chiếu xiên khoai lên những giá sách cao ngất ngưởng, làm hiện lên hàng vạn hạt bụi nhỏ đang nhảy múa vô định. Lâm Hạ đứng đó, bàn tay cậu run rẩy nhưng vẫn cố siết chặt lấy bàn tay thô ráp của Trình Phong. Cậu cảm nhận được mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay hắn, nóng hổi và đầy sự kiên định. Trình Phong không hề né tránh ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của Giáo sư Lâm; hắn đứng thẳng, đôi vai rộng như muốn che chắn cho Lâm Hạ khỏi mọi bão tố đang âm ỉ cháy trong đôi mắt sau lớp kính lão của vị giáo sư già.

Giáo sư Lâm vẫn ngồi yên trên chiếc ghế bành bọc da, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối. Ông nhìn chăm chằm vào tờ giấy báo trúng tuyển của Trình Phong và tờ kết quả thủ khoa của Lâm Hạ đang đặt cạnh nhau trên bàn. Một bên là biểu tượng của sức mạnh cơ bắp và sự liều lĩnh của tuổi trẻ, một bên là đỉnh cao của tri thức và sự phục tùng mà ông đã dày công gieo trồng suốt mười sáu năm. Sự tương phản ấy giống như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của ông. Ông đã dành cả đời để xây dựng một bản đồ cuộc đời hoàn hảo cho con trai, nhưng giờ đây, tấm bản đồ ấy đang bị xé toạc bởi một chàng trai nhà bên với đôi mắt hổ phách không biết sợ hãi là gì. Tiếng kim đồng hồ treo tường vẫn nhích từng nhịp tích tắc đều đặn, mỗi nhịp như một bước chân của định mệnh đang tiến gần hơn đến khoảnh khắc bùng nổ.

"Trình Phong, cậu có biết mình đang làm gì không?" Giọng nói của Giáo sư Lâm cất lên, trầm đục và khô khốc như tiếng lá rụng trên nền đá lạnh. "Cậu nghĩ rằng với một tấm bằng vận động viên, cậu có thể đảm bảo tương lai cho con trai tôi? Cậu nghĩ tình yêu là thứ có thể ăn được, có thể dùng để đối mặt với những định kiến nghiệt ngã của xã hội ngoài kia?" Ông ngừng lại một chút, ánh mắt chuyển từ Trình Phong sang Lâm Hạ, đầy vẻ thất vọng xen lẫn sự đau đớn của một người cha vừa bị phản bội. "Còn con, Lâm Hạ. Con dùng ngôi vị thủ khoa để làm điều kiện trao đổi với ba sao? Con có biết bao nhiêu người mơ ước vị trí đó chỉ để có được một tương lai rạng ngời, còn con lại muốn dùng nó để nhấn chìm mình vào một mối quan hệ không có lối thoát?"

Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, mùi gỗ đàn hương nồng nặc trong phòng lúc này không còn làm cậu thấy ngột ngạt nữa, trái lại nó mang đến một sự tỉnh táo kỳ lạ. Cậu bước lên một bước, đối diện trực tiếp với ba mình, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vang vọng sự quyết tuyệt chưa từng có: "Ba, thành công mà không có hạnh phúc thì chỉ là một cái lồng bằng vàng sang trọng hơn mà thôi. Con đã sống mười sáu năm trong cái lồng đó, con đã đỗ thủ khoa theo ý ba, nhưng con muốn đi đến thành phố cảng cùng Trình Phong. Con không dùng nó để trao đổi, con dùng nó để chứng minh rằng Trình Phong không phải là kẻ cản trở con, mà là người duy nhất cho con lý do để trở nên xuất sắc nhất. Nếu ba không thể chấp nhận chúng con lúc này, thì hãy để thời gian chứng minh. Nhưng con sẽ không ở lại đây để nhìn cuộc đời mình bị lên lịch sẵn thêm một giây nào nữa."

Sự im lặng lại một lần nữa bao trùm, nhưng lần này nó mang theo dư chấn của một cuộc địa chấn tâm hồn. Giáo sư Lâm nhắm mắt lại, đôi vai ông khẽ sụp xuống. Trong khoảnh khắc ấy, ông không còn là vị giáo sư uy nghiêm trên giảng đường, mà chỉ là một ông già cô độc đang nhận ra mình đã thất bại trong việc thấu hiểu chính dòng máu của mình. Ông nhận ra rằng, dù có lắp bao nhiêu khung sắt, dù có treo bao nhiêu lớp rèm, ông cũng không bao giờ có thể nhốt được trái tim của một đứa trẻ đã nếm trải hương vị của tự do. Sau một hồi lâu, ông mở mắt ra, nhìn vào đôi bàn tay đang nắm chặt của hai thiếu niên, rồi khẽ thở dài – một tiếng thở dài mang theo sự thỏa hiệp đầy đau đớn.

"Được rồi." Ông nói, giọng yếu ớt hẳn đi. "Ba sẽ không ngăn cản con đi đến thành phố cảng. Ba sẽ không cắt đứt liên lạc, nhưng ba cũng sẽ không hỗ trợ con bất cứ điều gì ngoài tiền học phí cơ bản. Nếu con muốn sống theo cách của con, hãy tự đi bằng đôi chân mình. Còn cậu, Trình Phong... nếu tôi thấy con trai tôi phải chịu khổ cực hay hối hận vì quyết định ngày hôm nay, tôi sẽ dùng mọi quyền lực của mình để đưa nó trở về, lúc đó cậu sẽ không bao giờ còn cơ hội nhìn thấy nó nữa."

Trình Phong khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy tôn trọng nhưng không hề khuất phục. "Cảm ơn bác. Cháu sẽ chứng minh cho bác thấy bác đã sai khi nghĩ về chúng cháu như vậy."

Ngày rời đi thành phố để đến với vùng biển phía Nam đến nhanh hơn dự kiến. Buổi sáng mùa thu hôm ấy, không khí se lạnh, những cơn gió sớm mang theo mùi thơm của hoa sữa đầu mùa quẩn quanh trong con ngõ nhỏ. Lâm Hạ kéo chiếc vali cũ ra khỏi cổng, cậu dừng lại nhìn ngôi nhà lần cuối. Cánh cửa phòng làm việc của ba cậu vẫn đóng kín, nhưng qua khe rèm, cậu biết ông đang đứng đó nhìn theo bóng lưng cậu. Cậu khẽ mỉm cười, một lời chào thầm lặng gửi lại quá khứ, gửi lại những đêm dài nhìn qua ban công và những chiếc máy bay giấy đầy hy vọng. Trình Phong đã đứng chờ sẵn ở đầu ngõ, trên lưng đeo chiếc ba lô vải bạc màu, tay cầm hai tấm vé tàu hỏa đi về hướng biển.

Trên sân ga đông đúc và náo nhiệt, tiếng loa thông báo vang lên đều đặn hòa cùng tiếng còi tàu hú vang từng hồi dài xé tan không gian. Hai thiếu niên đứng giữa dòng người hối hả, tay vẫn nắm chặt lấy tay nhau như thể nếu buông ra, thế giới này sẽ nuốt chửng lấy họ. Khi bước chân lên toa tàu, Lâm Hạ cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ dưới chân mình. Tiếng bánh xe sắt ma sát trên đường ray tạo nên những âm thanh dồn dập, báo hiệu một hành trình mới chính thức bắt đầu. Cậu ngồi xuống cạnh cửa sổ, nhìn cảnh vật thành phố thân thuộc đang lùi dần, lùi dần vào dĩ vãng. Những ngôi nhà cao tầng, những hàng sấu già, và cả khung sắt cửa sổ tầng ba của nhà mình... tất cả giờ đây chỉ còn là một mảng ký ức mờ nhạt.

Trình Phong ngồi xuống bên cạnh, đưa cho cậu một hộp sữa dâu lạnh – thứ đồ uống đã đi cùng họ suốt những năm tháng thanh xuân đầy sóng gió. "Uống đi Hạ Hạ. Khi tàu dừng lại, chúng ta sẽ thấy biển." Lâm Hạ đón lấy hộp sữa, vị ngọt ngào len lỏi nơi đầu lưỡi, hòa quyện với vị mặn nồng của niềm vui tự do. Cậu tựa đầu vào vai Trình Phong, nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp tàu chạy đều đặn. Chuyến tàu này không chỉ đưa họ đến một thành phố mới, mà nó đang đưa họ đến với cuộc đời thực sự, nơi họ sẽ được là chính mình, được yêu và được chiến đấu vì tình yêu ấy giữa nắng gió của đại dương bao la. Ngày hạ năm ấy đã chính thức khép lại, nhường chỗ cho một mùa mới – mùa của sự trưởng thành và những chân trời không có giới hạn.