Chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày đưa Lâm Hạ và Trình Phong trở lại thành phố khi trời đã sụp tối. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính xe, vẽ lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng thanh thản của Lâm Hạ những vệt sáng tối đan xen. Cậu tựa đầu vào vai Trình Phong, cảm nhận hơi ấm vẫn còn tỏa ra từ lớp da thịt sạm nắng của hắn. Mùi muối biển nồng nàn dường như vẫn còn quẩn quanh trong kẽ tóc, trong từng thớ vải của chiếc áo sơ mi đã khô cong vì nắng gió. Dù đôi chân đã mỏi nhừ sau một ngày dài rong đuổi trên bãi cát, nhưng trong lòng Lâm Hạ, sự bình yên mà cậu vừa nếm trải giống như một liều thuốc tê, giúp cậu tạm thời quên đi bản án đang đợi mình phía sau cánh cửa gỗ sồi nhà Giáo sư Lâm. Trình Phong nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của cậu, những ngón tay thô ráp đan xen vào nhau như một lời thề không lời. Hắn biết, sau đêm nay, sóng gió sẽ thực sự nổi lên, và hắn đang chuẩn bị tất cả dũng khí để trở thành tấm khiên vững chãi nhất cho người ngồi bên cạnh.
Khi chiếc xe buýt dừng lại ở đầu ngõ, không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh và tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng ve sầu của tháng Tám đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho tiếng gió thổi qua những kẽ lá sấu già cỗi, nghe hun hút như tiếng thở dài của thời gian. Lâm Hạ đứng khựng lại trước cổng nhà mình, nhìn lên cửa sổ tầng ba – nơi khung sắt đen ngòm vẫn đứng đó như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự kìm kẹp. Căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn hắt ra từ phòng làm việc của ba cậu, tạo thành một vệt sáng sắc lạnh trên sân gạch. Lâm Hạ cảm thấy tim mình đập mạnh, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trỗi dậy, nhưng ngay lập tức, hơi ấm từ bàn tay Trình Phong truyền sang đã giúp cậu trấn tĩnh lại. Trình Phong đứng sát bên cậu, giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định giữa bóng tối: "Cứ vào đi. Tớ sẽ đứng ở ban công nhìn cậu. Nếu có chuyện gì, cứ ra hiệu, tớ sẽ sang ngay lập tức."
Lâm Hạ bước vào nhà, tiếng cửa gỗ khép lại sau lưng nghe nặng nề như tiếng sập của lồng giam. Cậu đi ngang qua phòng làm việc, thấy ba mình vẫn ngồi đó, bóng lưng ông đổ dài trên tường, cô độc và cứng nhắc. Giáo sư Lâm không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói của ông vang lên, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông: "Về rồi sao? Hãy vào phòng và đợi kết quả. Ba đã nhận được điện thoại từ hội đồng tuyển sinh. Con đã đỗ đầu bảng." Một tin vui mà bất kỳ người cha nào cũng sẽ tự hào đến phát điên, nhưng trong căn phòng này, nó chỉ giống như một điều kiện cần để ông tiếp tục thực hiện kế hoạch kiểm soát cuộc đời con trai mình. Lâm Hạ không đáp lại, cậu lặng lẽ bước lên cầu thang. Tin đỗ đại học không làm cậu vui sướng như cậu tưởng, vì cậu biết, điểm số càng cao, cái giá của sự tự do sẽ càng đắt. Ba cậu sẽ dùng thành tích đó làm cái cớ để đẩy cậu đi xa hơn, đến một môi trường mà ông có thể hoàn toàn yên tâm rằng không có bóng dáng của một "kẻ thất bại" như Trình Phong bên cạnh.
Trong căn phòng tối, Lâm Hạ không bật đèn. Cậu tiến lại gần cửa sổ, nhìn thấy Trình Phong đã đứng ở ban công nhà bên cạnh. Hai thiếu niên nhìn nhau qua khoảng không gian tám mươi centimet – khoảng cách mà giờ đây dường như bị ngăn cách bởi một vực thẳm của định kiến xã hội và kỳ vọng gia đình. Trình Phong đưa tay lên làm ký hiệu "số một", có lẽ hắn cũng đã biết tin Lâm Hạ đỗ thủ khoa. Nhưng khuôn mặt hắn không có vẻ gì là vui mừng thực sự, thay vào đó là một sự lo âu sâu sắc. Hắn lấy từ trong túi ra một mảnh giấy, nhanh chóng gấp thành một chiếc máy bay và phóng sang. Lâm Hạ đón lấy chiếc máy bay giấy giữa hư không, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: "Tớ đã trúng tuyển vào Học viện Thể thao. Ngày mai tớ sẽ sang nói chuyện với ba cậu. Tớ không thể để cậu một mình đối mặt nữa."
Lâm Hạ bàng hoàng. Cậu biết tính khí của ba mình, và cậu cũng biết sự thẳng thắn đến mức liều lĩnh của Trình Phong. Nếu hai người họ đối đầu trực diện, đó sẽ là một vụ nổ kinh hoàng có thể thiêu rụi tất cả. Đêm đó, Lâm Hạ không ngủ được. Cậu nằm nghe tiếng gió rít qua khung sắt, nghe tiếng lật trang sách đều đặn từ phòng ba. Cậu nhận ra rằng, sự tự do mà cậu tìm thấy ở biển cả hôm nay chỉ là một sự cứu cánh tạm thời. Muốn thực sự được ở bên Trình Phong, cậu phải học cách đối diện, không phải bằng sự bỏ chạy, mà bằng sự khẳng định giá trị của bản thân và tình yêu này. Cậu ngồi dậy, bắt đầu viết một lá thư cho ba – lá thư dài nhất và chân thành nhất mà cậu từng viết, nơi cậu bộc bạch hết những kìm nén suốt mười sáu năm qua, về những hộp sữa dâu, về những đêm nhìn qua cửa sổ, và về việc Trình Phong đã giúp cậu tìm thấy ý nghĩa của việc học tập như thế nào.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai chưa kịp rực rỡ thì tiếng chuông cửa nhà Lâm Hạ đã vang lên dõng dạc. Trình Phong đứng đó, trong bộ quần áo chỉnh tề nhất mà hắn có, trên tay cầm tờ giấy báo trúng tuyển của mình. Lâm Hạ đứng ở cầu thang, nín thở nhìn xuống. Giáo sư Lâm bước ra mở cửa, ánh mắt ông nheo lại khi thấy chàng trai nhà bên mà ông hằng căm ghét. Một cuộc đối thoại không tiếng quát tháo nhưng căng thẳng đến mức không khí như muốn đông đặc lại bắt đầu diễn ra ngay tại phòng khách. Trình Phong không hề cúi đầu, hắn trình bày về kế hoạch tương lai của mình, về việc hắn sẽ nỗ lực thế nào để xứng đáng với Lâm Hạ. Giáo sư Lâm im lặng lắng nghe, đôi bàn tay ông đan chặt vào nhau, những khớp xương trắng bệch thể hiện sự đấu tranh nội tâm dữ dội.
Đúng lúc đó, Lâm Hạ bước xuống, cầm theo lá thư và tờ giấy báo thủ khoa của mình. Cậu đứng cạnh Trình Phong, lần đầu tiên công khai nắm lấy tay hắn trước mặt ba mình. "Ba, con đỗ thủ khoa vì con muốn xứng đáng với tình yêu này, chứ không phải vì danh dự của ba. Nếu ba không chấp nhận Trình Phong, ba cũng sẽ mất luôn con trai mình." Lời tuyên bố của Lâm Hạ như một cú đánh mạnh vào sự kiêu hãnh của vị giáo sư già. Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Gió từ cửa sổ thổi vào, làm lay động những trang giấy báo trúng tuyển trên bàn. Một chương mới của cuộc đời họ đang thực sự mở ra, không còn trốn tránh dưới hiên mưa hay ban công tối muộn, mà là đứng hiên ngang dưới ánh mặt trời của sự trưởng thành.