MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 11: Bờ biển xanh và lời khẳng định trước thế giới

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 11: Bờ biển xanh và lời khẳng định trước thế giới

1,750 từ · ~9 phút đọc

Cơn mưa rào dữ dội của ngày thi cuối cùng dường như đã mang theo tất cả những bụi bặm và sự ngột ngạt của những tháng ngày giam lỏng tan biến vào lòng đất. Sáng hôm sau, thành phố thức dậy với một bầu không khí trong trẻo đến lạ lùng, nhưng trong ngôi nhà của Giáo sư Lâm, sự tĩnh lặng lại mang một sắc thái hoàn toàn khác — một sự tĩnh lặng của cuộc chiến tranh lạnh đã đi đến hồi kết thúc. Lâm Hạ ngồi bên bàn học, đôi mắt cậu không còn dán chặt vào những trang sách tiếng Anh dày cộm nữa, mà nhìn đăm đăm vào khung sắt cửa sổ. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cậu không cảm thấy những thanh sắt ấy đáng sợ nữa, bởi vì linh hồn cậu đã thực sự bước ra ngoài từ khoảnh khắc cậu nắm lấy tay Trình Phong dưới màn mưa hôm qua. Cậu lắng nghe tiếng lạch cạch của chén đĩa dưới nhà, tiếng ba cậu đang dùng bữa sáng một mình. Ông không gọi cậu xuống, và cậu cũng không có ý định bước xuống. Sự phản kháng thầm lặng này là một tuyên ngôn rõ ràng nhất cho sự trưởng thành của cậu. Lâm Hạ khẽ đưa tay chạm vào lớp gỉ sét mờ nhạt trên thanh sắt, cảm giác thô ráp ấy nhắc nhở cậu về thực tế rằng cuộc hành trình tự do mới chỉ bắt đầu. Cậu bắt đầu thu dọn những thứ quan trọng nhất vào một chiếc ba lô nhỏ: vài bộ quần áo đơn giản, cuốn nhật ký bìa xanh, và chiếc máy bay giấy cuối cùng mà Trình Phong gửi sang. Cậu không cần mang theo quá nhiều, bởi vì tất cả những gì cậu cần lúc này chính là sự can đảm để bước ra khỏi cánh cửa kia mà không cần sự cho phép của bất kỳ ai.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia bức tường, Trình Phong đang gấp rút chuẩn bị cho chuyến đi mà hắn đã hứa. Hắn không có những bộ quần áo đắt tiền hay những chiếc cặp sách sang trọng, nhưng hắn có một trái tim rực cháy và một kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Trình Phong nhìn vào gương, thấy một chàng trai với làn da sạm nắng, đôi mắt rực rỡ và những vết chai sạn trong lòng bàn tay. Hắn biết mình không phải là hình mẫu mà Giáo sư Lâm mong đợi, nhưng hắn biết mình là người duy nhất có thể bảo vệ Lâm Hạ trước những cơn bão lòng. Hắn kiểm tra lại số tiền tiết kiệm được từ những buổi làm thêm ở trung tâm thể thao và từ phần học bổng tiềm năng mà huấn luyện viên đã hứa hẹn. Số tiền ấy không nhiều, nhưng đủ để đưa Lâm Hạ đi ngắm biển, đủ để mua cho cậu những hộp sữa dâu mà cậu yêu thích nhất mà không cần phải lén lút như những kẻ trộm. Trình Phong bước ra ban công, hắn không dùng thanh sắt móc cửa nữa, mà đứng hiên ngang giữa ánh nắng ban mai, huýt một tiếng sáo dài vang vọng khắp con ngõ. Đó là tín hiệu của sự tự do, là lời kêu gọi người bạn thanh mai trúc mã của mình hãy dũng cảm bước ra ánh sáng.

Lâm Hạ nghe thấy tiếng huýt sáo, trái tim cậu đập rộn ràng như trống trận. Cậu đeo ba lô lên vai, bước ra khỏi phòng. Khi đi ngang qua phòng làm việc của ba, cậu dừng lại một chút, bàn tay đặt lên nắm cửa gỗ sồi nhưng rồi lại buông xuống. Cậu quyết định không vào nói lời từ biệt, vì cậu biết nếu vào, cậu sẽ lại phải đối mặt với những lời giáo điều về thành công và tương lai mà ông đã dựng lên. Cậu bước xuống cầu thang, từng bậc gỗ kêu kên kít dưới chân như những lời than vãn cuối cùng của ngôi nhà cũ kỹ. Ba cậu vẫn ngồi đó, bên bàn ăn với tờ báo kinh tế trên tay. Ông không ngẩng đầu lên, nhưng Lâm Hạ biết ông đang quan sát từng cử động của cậu.

"Con đi đâu?" Giọng nói trầm thấp của Giáo sư Lâm vang lên, lạnh lẽo và uy nghiêm như mọi khi.

Lâm Hạ dừng lại ở bậc thềm cuối cùng, cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi nắng sớm. "Con đi ngắm biển với Trình Phong. Con đã làm xong bài thi của mình, và bây giờ con sẽ làm bài thi của cuộc đời con."

Tờ báo trên tay ba cậu khẽ rung lên. Ông không trả lời, cũng không ngăn cản. Sự im lặng của ông lúc này giống như một sự thừa nhận cay đắng rằng ông đã mất đi quyền kiểm soát đối với đứa con trai này. Lâm Hạ bước ra khỏi cửa, ánh nắng rực rỡ lập tức bao trùm lấy cậu. Trình Phong đã đợi sẵn ở đầu ngõ với chiếc xe đạp địa hình quen thuộc. Hắn cười rạng rỡ, vẫy tay mạnh bạo.

"Lên xe đi, Hạ Hạ! Biển đang đợi chúng ta!"

Chuyến hành trình dài bắt đầu bằng những vòng xe lăn đều trên con lộ dẫn ra ngoại thành. Gió thổi tung mái tóc của hai thiếu niên, mang theo mùi của cỏ dại và sự phóng khoáng của đất trời. Lâm Hạ ngồi phía sau, tay ôm chặt lấy eo Trình Phong, đầu tựa vào tấm lưng rộng lớn của hắn. Cậu cảm nhận được từng thớ cơ chuyển động dưới lớp áo thun của Trình Phong, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ và hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn. Cả một quãng đường dài, họ không nói với nhau quá nhiều, vì tiếng gió và tiếng lòng đã thay thế cho mọi ngôn từ. Lâm Hạ nhìn cảnh vật lướt qua hai bên đường: những cánh đồng lúa xanh mướt, những rặng dừa nghiêng bóng, và cả những đám mây trắng xốp như bông gòn trên bầu trời cao vời vợi. Cậu thấy mình giống như một con chim vừa thoát khỏi chiếc lồng giam bằng vàng, dù chưa biết phương hướng bay về đâu, nhưng chỉ cần được vỗ cánh giữa bầu trời này đã là một niềm hạnh phúc tột cùng.

Sau hơn bốn tiếng đồng hồ di chuyển, mùi muối mặn nồng nàn bắt đầu len lỏi vào cánh mũi. Tiếng sóng vỗ rì rào từ xa vọng lại, nghe như một bản nhạc chào đón. Khi chiếc xe dừng lại trước một bãi biển vắng người ở ngoại ô, Lâm Hạ ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của đại dương. Mặt biển xanh ngắt, lấp lánh dưới ánh nắng như được rắc hàng triệu viên kim cương. Những con sóng trắng xóa nối đuôi nhau xô vào bờ cát vàng mịn màng. Không có khung sắt, không có rèm che, không có những chồng sách vở ngột ngạt. Chỉ có trời và biển, và một sự tự do tuyệt đối.

Lâm Hạ cởi bỏ đôi giày vải, bước chân trần lên bãi cát nóng hổi. Cảm giác cát mịn len qua kẽ ngón chân khiến cậu khẽ bật cười. Trình Phong chạy lại phía sau, bất ngờ bế bổng cậu lên, xoay một vòng giữa không gian bao la.

"Hạ Hạ, cậu thấy không? Đây là biển mà tớ đã hứa với cậu!" Trình Phong hét lớn vào sóng nước.

Lâm Hạ ôm lấy cổ hắn, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự mãn nguyện. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt rực cháy của Trình Phong, dưới ánh sáng của đại dương, đôi mắt ấy còn sâu thẳm và bao dung hơn cả biển cả.

"Phong à, cảm ơn cậu. Cảm ơn vì đã không bao giờ buông tay tớ."

Trình Phong đặt cậu xuống, nắm lấy bàn tay gầy gò của cậu, siết chặt. "Hạ Hạ, từ hôm nay trở đi, không ai có thể nhốt cậu lại nữa. Tớ sẽ làm tất cả để cậu được sống theo cách cậu muốn. Chúng ta sẽ cùng nhau thi đại học ở thành phố cảng này, chúng ta sẽ có một ngôi nhà nhỏ nhìn ra biển, và mỗi sáng tớ sẽ mua sữa dâu cho cậu dưới ánh nắng này."

Họ cùng nhau đi dạo dọc bờ biển, để lại những dấu chân đôi song hành trên cát. Lâm Hạ nhìn bóng hai người dài dằng dặc trên mặt đất, cậu biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều gian nan. Kết quả thi đại học vẫn chưa có, sự ngăn cấm của gia đình vẫn còn đó như một bóng ma lởn vởn. Nhưng lúc này, khi đứng trước sự vĩ đại của thiên nhiên và sự chân thành của người bên cạnh, mọi nỗi sợ hãi đều trở nên nhỏ bé. Cậu hiểu rằng, trưởng thành không phải là khi bạn đạt được điểm mười hay có một sự nghiệp lừng lẫy theo ý người khác, mà trưởng thành chính là khi bạn đủ can đảm để bảo vệ người mình yêu và bảo vệ giấc mơ của chính mình.

Đến tối, họ ngồi trên bãi cát, đốt một đống lửa nhỏ bằng những cành củi khô tìm được. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt hai thiếu niên, tạo nên một khung cảnh ấm áp giữa đêm biển lạnh lẽo. Trình Phong lấy từ trong ba lô ra hai hộp sữa dâu lạnh, đưa cho Lâm Hạ một hộp.

"Uống đi, vị sữa dâu dưới ánh trăng chắc chắn sẽ ngon hơn ở cửa sổ đấy."

Lâm Hạ đón lấy, vị ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi, hòa quyện với vị mặn của gió biển. Cậu nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhận ra rằng "Ngày Hạ Năm Ấy" sẽ không bao giờ kết thúc, bởi vì nó đã được khắc ghi vào linh hồn họ, trở thành động lực để họ cùng nhau vượt qua mọi giông bão của cuộc đời. Dưới tiếng sóng vỗ và ánh lửa bập bùng, hai thiếu niên thanh mai trúc mã đã thực sự bước sang một trang mới của cuộc đời — một trang giấy trắng tinh khôi chờ đợi họ viết lên những vần thơ của sự tự do và tình yêu vĩnh cửu.