MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 10: KỲ THI QUYẾT ĐỊNH VÀ SỰ GIẢI THOÁT DƯỚI CƠN MƯA

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 10: KỲ THI QUYẾT ĐỊNH VÀ SỰ GIẢI THOÁT DƯỚI CƠN MƯA

1,368 từ · ~7 phút đọc

Tháng Tám gõ cửa bằng những đợt nắng quái ác, thứ ánh sáng chói chang như muốn bóc trần mọi sự chịu đựng cuối cùng của những sĩ tử đang gồng mình cho kỳ thi đại học. Trong căn phòng nhỏ của Lâm Hạ, bầu không khí đặc quánh mùi mực in và vị đắng của những tách cà phê đen đặc mà ba cậu ép uống mỗi đêm để duy trì sự tỉnh táo. Khung sắt cửa sổ giờ đây không chỉ là một vật cản vật lý, mà nó dường như đã mọc rễ vào trong tâm trí Lâm Hạ, nhắc nhở cậu rằng mỗi một phút giây lơ là sẽ là một bước lùi vào hố sâu của sự thất bại mà ba cậu hằng cảnh báo.

Lâm Hạ thức dậy từ lúc bốn giờ sáng, khi bóng tối vẫn còn bao trùm lấy những con ngõ nhỏ và tiếng ve sầu cũng đã tạm im bớt sự ồn ào sau một đêm tấu lên những bản nhạc không hồi kết. Cậu ngồi lặng lẽ trên giường, đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn đá hoa cương lạnh buốt, một cảm giác tỉnh người chạy dọc sống lưng. Cậu không bật đèn ngay vì sợ tiếng lạch cạch của công tắc sẽ làm thức tỉnh sự giám sát của ba ở phòng bên cạnh. Cậu tiến lại gần cửa sổ, khẽ vén tấm rèm vải xám tro dày cộm, nhìn qua những thanh sắt đen ngòm sang phía nhà Trình Phong. Ánh đèn phòng bên đó vẫn sáng, một đốm sáng lẻ loi giữa màn đêm nhưng lại mang theo sức mạnh phi thường đối với Lâm Hạ.

Cậu chạm nhẹ vào thanh sắt, cái lạnh lẽo của kim loại thấm vào đầu ngón tay, khiến cậu bất giác nhớ về lời hứa về một vùng biển không có rào cản. Đó là viễn cảnh duy nhất giúp cậu không gục ngã trước chồng sách vở cao ngất ngưởng trên bàn. Những ngày qua, chiếc máy bay giấy không còn bay sang thường xuyên vì ba cậu canh gác quá kỹ, nhưng mỗi lần nhận được, Lâm Hạ đều vuốt ve từng nếp gấp như thể đó là báu vật duy nhất cậu sở hữu. Trình Phong viết rất ngắn, nhưng chữ nào cũng như đóng đinh vào tim: "Đợi tớ, qua kỳ thi này, tớ sẽ đưa cậu đi."

Sáu giờ sáng, tiếng bước chân quen thuộc của Giáo sư Lâm vang lên ngoài hành lang, nặng nề và đều đặn như một chiếc máy đếm nhịp tử thần. Tiếng gõ cửa "cộc, cộc" khô khốc vang lên, báo hiệu một ngày quan trọng nhất bắt đầu. Lâm Hạ mở cửa, thấy ba mình đứng đó với bộ vest phẳng phiu, khuôn mặt không một chút biểu cảm, tay cầm một ly sữa nóng. Sự im lặng giữa hai cha con lúc này không còn là sự bình yên mà là một sợi dây thừng đang căng ra hết mức, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt tung.

Bữa sáng diễn ra trong sự ngột ngạt đến mức tiếng muỗng chạm vào bát sứ cũng khiến Lâm Hạ giật mình. Ba cậu chỉ nói vài câu về việc phân bổ thời gian, về tầm quan trọng của danh dự dòng họ, tuyệt nhiên không hỏi cậu có mệt không, có lo lắng không. Lâm Hạ cúi đầu ăn, nhưng vị thức ăn trong miệng cậu nhạt nhẽo như gỗ mục. Cậu chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để bước vào phòng thi, để đối mặt với những con số và câu chữ, vì ít ra chúng không mang theo sự phán xét nghiệt ngã như ánh mắt của ba cậu.

Tại cổng trường thi, không khí náo loạn và căng thẳng bao trùm. Những phụ huynh lo lắng vây kín lối đi, những thí sinh với khuôn mặt nhợt nhạt đang cố nhồi nhét thêm vài dòng công thức cuối cùng. Ba của Lâm Hạ đứng tựa vào cửa xe, tay khoanh trước ngực, tạo ra một vùng không gian uy nghiêm mà không ai dám lại gần. Lâm Hạ cảm thấy mình như một chiến binh bị đẩy ra chiến trường với bộ giáp quá nặng. Cậu hít một hơi thật sâu mùi khói xe và mùi nắng cháy, cố gắng tìm kiếm một chút quen thuộc.

Và rồi, giữa hàng trăm người, cậu thấy một bóng dáng cao lớn đứng dưới gốc cây xà cừ cổ thụ. Trình Phong mặc chiếc áo thun đen đơn giản, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương nhưng đôi mắt hắn thì sáng rực như lửa. Hắn không vẫy tay, không gọi tên, chỉ đưa tay lên chạm vào tim mình rồi chỉ về phía Lâm Hạ. Chỉ một cử động nhỏ ấy thôi đã làm sụp đổ mọi bức tường ngăn cách trong lòng cậu. Lâm Hạ mỉm cười, một nụ cười kín đáo nhưng chứa đựng sự tự tin mãnh liệt.

Khi buổi thi cuối cùng kết thúc, bầu trời vốn đang nắng gắt bỗng chốc chuyển màu xám xịt. Những đám mây đen cuồn cuộn kéo về như một đội quân hung hãn, che lấp toàn bộ ánh mặt trời. Một cơn mưa rào mùa hạ đổ xuống đột ngột, mạnh mẽ đến mức làm nhòa đi cả tầm nhìn. Lâm Hạ bước ra khỏi cổng trường, nước mưa lập tức thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng, làm nó dính chặt vào cơ thể gầy gò của cậu. Ba cậu đã đứng đợi bên xe, tay cầm chiếc ô lớn màu đen, lớn tiếng gọi cậu mau chóng bước vào để tránh ướt.

Nhưng Lâm Hạ đứng khựng lại giữa làn nước trắng xóa. Cậu nhìn thấy chiếc xe sang trọng, nhìn thấy người cha nghiêm khắc đang vẫy gọi, rồi cậu nhìn thấy Trình Phong đang đứng giữa cơn mưa, không ô, không áo mưa, chỉ có nụ cười hoang dại và vòng tay đang dang rộng. Trong một khoảnh khắc của sự bùng nổ, Lâm Hạ đã đưa ra quyết định điên rồ nhất đời mình. Cậu quay lưng lại với chiếc xe của ba, quay lưng lại với sự bao bọc ngột ngạt suốt mười sáu năm, và chạy. Cậu chạy về phía Trình Phong dưới sự ngỡ ngàng của hàng trăm người xung quanh.

Nước mưa tạt vào mặt, cay nồng và lạnh buốt, nhưng Lâm Hạ cảm thấy mỗi bước chân mình đang nhẹ bẫng đi. Trình Phong đón lấy cậu bằng một cái ôm chặt đến mức tưởng như có thể nhập hai cơ thể làm một. Cả hai cùng chạy dưới màn mưa, tiếng cười của họ hòa vào tiếng sấm rền và tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt đường nhựa. Họ chạy qua những con phố nhỏ, qua những hàng quán đang hối hả che chắn, cho đến khi dừng lại dưới hiên của một cửa hàng bách hóa cũ đã đóng cửa.

Hai thiếu niên đứng đó, người ướt sũng như chuột lột, thở dốc vì mệt nhưng đôi mắt thì lấp lánh một niềm hạnh phúc tột cùng. Trình Phong đưa tay vuốt đi những giọt nước đang chảy dài trên mặt Lâm Hạ, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào làn da lạnh lẽo của cậu. "Hạ Hạ, cậu làm được rồi! Cậu đã thoát ra rồi!" Trình Phong hét lớn trong sự phấn khích.

Lâm Hạ nhìn vào đôi mắt hổ phách của hắn, nhận ra rằng kỳ thi này có kết quả ra sao cũng không còn quan trọng bằng việc cậu đã đủ dũng cảm để chọn lấy người này, chọn lấy sự tự do này. Dưới hiên nhà ướt đẫm, giữa mùi đất bốc lên nồng nàn sau mưa, họ tựa đầu vào nhau, mặc kệ thế giới ngoài kia đang rối ren vì kết quả thi hay sự phẫn nộ của người lớn. Cơn mưa rào ấy không chỉ là một hiện tượng thời tiết, nó là sự gột rửa, là lời tuyên cáo rằng tuổi thanh xuân ngây thơ của họ đã thực sự kết thúc để nhường chỗ cho một sự trưởng thành đầy bản lĩnh và hy sinh.