MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 9: Những lá thư gửi theo gió hạ và cuộc chiến thầm lặng

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 9: Những lá thư gửi theo gió hạ và cuộc chiến thầm lặng

1,157 từ · ~6 phút đọc

Tháng Bảy gõ cửa bằng những cơn nắng gắt gao hơn cả lửa đốt, nhưng đối với Lâm Hạ, cả thế giới dường như đã dừng lại sau tấm rèm xám tro dày đặc trong căn phòng nhỏ. Sau đêm Trình Phong đột nhập vào phòng, ba cậu — Giáo sư Lâm — đã thực hiện đúng những gì ông tuyên bố. Một khung sắt bảo vệ bằng thép nguội đã được thợ lắp đặt kiên cố bên ngoài cửa sổ, những thanh sắt đen ngòm, lạnh lẽo chặn đứng mọi lối thoát, biến tầm nhìn của Lâm Hạ về phía ban công nhà Trình Phong chỉ còn là những mảnh vụn vặt vãnh.

Sáng nào cũng vậy, Lâm Hạ tỉnh dậy khi ánh nắng còn chưa kịp len qua khe rèm. Cậu ngồi lặng yên trên giường, lắng nghe tiếng thành phố bắt đầu cựa mình. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng rao hàng rong, và quan trọng nhất là tiếng bước chân của ba cậu ngoài hành lang. Mỗi bước chân của ông đều mang theo một sự áp bách vô hình, như thể mỗi lần ông đi ngang qua, không khí trong phòng lại bị rút bớt đi một chút oxy.

Cậu nhìn xuống bàn học, nơi chồng sách vở cao ngất ngưởng đang chờ đợi. Ba cậu đã thuê một gia sư tiếng Anh riêng, một người đàn ông trung niên nghiêm khắc, luôn nhìn Lâm Hạ như nhìn một món đồ cần được mài giũa thành hình mẫu hoàn hảo. Trong suốt bốn tiếng đồng hồ mỗi sáng, Lâm Hạ phải ngồi im, ghi chép và giải những đề thi hóc búa nhất. Đầu ngón tay cậu bắt đầu chai sần vì cầm bút, đôi mắt mỏi mệt vì những con chữ nhảy múa. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Lâm Hạ không hề thấy mệt mỏi vì kiến thức, cậu chỉ thấy trống rỗng vì sự thiếu vắng một bóng hình.

Ở phía bên kia bức tường, Trình Phong cũng đang trải qua một mùa hè khốc liệt nhất cuộc đời mình. Hắn không còn là cậu thiếu niên ham chơi, hay cười cợt trên sân bóng rổ nữa. Hắn biết rằng, để có thể đứng trước mặt Giáo sư Lâm mà nói rằng "Tôi xứng đáng với con trai ông", hắn cần nhiều hơn là một nụ cười rạng rỡ. Trình Phong bắt đầu lao vào tập luyện với cường độ điên cuồng tại học viện thể thao. Những buổi trưa nắng đổ lửa, khi mọi người đều nghỉ ngơi, người ta vẫn thấy một chàng trai cao lớn bền bỉ chạy quanh sân vận động, mồ hôi ướt đẫm áo thun, cơ bắp rung lên vì kiệt sức nhưng đôi mắt thì rực cháy một ý chí sắt đá.

Mỗi khi đêm xuống, khi cả hai nhà đã tắt đèn, một cuộc giao tiếp bí mật bắt đầu diễn ra. Vì khung sắt và rèm dày đã ngăn cách ánh nhìn, họ chuyển sang dùng "những lá thư gửi theo gió". Trình Phong đã khéo léo buộc một sợi chỉ mảnh vào một chiếc máy bay giấy, rồi dùng một cây gậy dài lách qua khe sắt cửa sổ nhà mình để đẩy nó sang phía cửa sổ Lâm Hạ.

Lâm Hạ sẽ ngồi đợi bên khe cửa, tay run rẩy đón lấy chiếc máy bay giấy nhỏ nhoi ấy. Bên trong là những dòng chữ nguệch ngoạc, thô ráp nhưng chứa đựng cả một bầu trời tình cảm của Trình Phong: "Hạ Hạ, hôm nay tớ đã ném trúng 100 quả bóng rổ liên tục. Tớ đang cố gắng. Cậu cũng phải cố gắng nhé. Đừng khóc, sữa dâu tớ để ở gốc cây bằng lăng hôm qua cậu có thấy không?"

Lâm Hạ áp lá thư vào lồng ngực, cảm nhận được hơi ấm từ nét chữ của hắn. Cậu cũng vội vàng viết lại trên những trang giấy nháp: "Phong à, ba tớ vẫn rất nghiêm khắc, nhưng tớ đã bắt đầu học cách đối diện với ông ấy mà không run sợ nữa. Tớ nhớ cậu đến mức không thể tập trung vào các thì hiện tại hoàn thành. Tớ sẽ thi đỗ, tớ chắc chắn sẽ làm được."

Những lá thư ấy giống như những liều thuốc trợ tim quý giá, giúp họ đi qua những ngày dài đằng đẵng của mùa hạ cô độc. Có lần, Lâm Hạ lén nhìn qua khe sắt, thấy Trình Phong đang đứng dưới gốc cây bằng lăng trong sân trường vắng lặng, hắn ngước nhìn lên cửa sổ phòng cậu, tay làm biểu tượng trái tim. Khoảnh khắc ấy, Lâm Hạ nhận ra rằng, khung sắt này có thể giam cầm thể xác cậu, nhưng nó đã vô tình trở thành bàn đạp để tình yêu của họ trưởng thành và kiên định hơn bao giờ hết.

Cuối tháng Bảy, một sự cố đã xảy ra. Giáo sư Lâm tình cờ tìm thấy một chiếc máy bay giấy bị rơi dưới gầm bàn của Lâm Hạ trong một lần ông vào kiểm tra phòng đột xuất. Căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo như một hầm băng. Ông cầm lá thư lên, đọc những dòng chữ tỏ tình vụng về của Trình Phong, khuôn mặt ông biến dạng vì giận dữ.

"Đây là cái mà con gọi là học tập sao?" – Tiếng quát của ba cậu làm rung chuyển cả những giá sách.

Lâm Hạ không cúi đầu nữa. Cậu đứng thẳng, nhìn vào mắt ba, một sự dũng cảm mà chính cậu cũng không ngờ tới đang trỗi dậy. "Ba, đó là sự thật. Cậu ấy là lý do để con nỗ lực mỗi ngày. Ba có thể đốt những lá thư này, nhưng ba không thể đốt được những gì đang ở trong tim con."

Giáo sư Lâm ngẩn người. Ông nhìn đứa con trai vốn luôn phục tùng, nhút nhát của mình giờ đây đang đứng đó với ánh mắt của một người trưởng thành. Lần đầu tiên trong cuộc đời, ông cảm thấy mình đang thực sự thất bại, không phải vì thành tích của Lâm Hạ, mà vì ông đã hoàn toàn đánh mất kết nối với tâm hồn nó.

Đêm đó, ba cậu không mắng nữa, ông chỉ im lặng bước ra ngoài. Lâm Hạ ngồi lại trong bóng tối, tay nắm chặt những mẩu giấy vụn đã bị ba vò nát. Cậu biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, nhưng cậu không còn sợ hãi. Gió mùa hạ vẫn thổi qua khung sắt, mang theo mùi hương của cỏ dại và lời hứa của một chàng trai nhà bên. Tình yêu thuần khiết ấy, qua bao sóng gió, đã không còn là một nụ mầm mong manh, mà đã trở thành một cây đại thụ đang bám rễ sâu vào lòng đất, chờ ngày vươn mình ra khỏi lồng giam để đón lấy ánh mặt trời rực rỡ nhất.