MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 8: Lồng giam pha lê và kế hoạch vượt rào của Trình Phong

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 8: Lồng giam pha lê và kế hoạch vượt rào của Trình Phong

956 từ · ~5 phút đọc

Ánh trăng đêm nay nhợt nhạt, bị che lấp bởi những dải mây xám xịt khiến không gian phủ một lớp màu chì u uất. Sau cuộc đối đầu nghẹt thở trong phòng làm việc của ba, Lâm Hạ cảm thấy cơ thể mình như một chiếc bình gốm đã rạn nứt, chỉ cần một làn gió nhẹ cũng có thể tan vỡ. Cậu ngồi bó gối trên chiếc giường đơn, tấm rèm vải dày mà ba cậu vừa yêu cầu treo lên chiều nay đã ngăn cách hoàn toàn ánh đèn vàng ấm áp từ phía ban công nhà Trình Phong.

Căn phòng vốn là nơi trú ngụ an toàn, giờ đây bỗng chốc trở thành một chiếc lồng giam pha lê lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Lâm Hạ nghe thấy tiếng bước chân của ba đi lại ngoài hành lang, tiếng lật gióng sách đều đặn và khô khốc. Mỗi âm thanh ấy như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của một trật tự kỷ luật thép, nơi mà những cảm xúc phù phiếm của tuổi mười sáu bị coi là rác rưởi cần được dọn dẹp.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm mùi hương bạc hà quen thuộc từ chiếc áo khoác của Trình Phong vẫn còn vắt ngang thành ghế. Mùi hương ấy là thứ duy nhất giúp cậu biết mình không phải là một cỗ máy học tập. Cậu nhớ lại nụ cười của Trình Phong dưới cây bằng lăng, nhớ cái nắm tay vụng về nhưng ấm nóng. Tại sao sự hạnh phúc ấy lại bị coi là sai trái? Tại sao việc yêu một người lại trở thành vật cản cho tương lai?

Cộp... cộp...

Một tiếng động lạ vang lên từ phía cửa sổ, không phải tiếng gõ đều đặn ba nhịp như mọi khi, mà là tiếng kim loại chạm vào khung nhôm. Lâm Hạ giật mình, cậu nín thở, tim đập thình thịch. Ba cậu vẫn chưa ngủ, nếu ông phát hiện ra điều gì, mọi chuyện sẽ chấm hết. Cậu rón rén bước lại gần cửa sổ, vén nhẹ một góc rèm.

Phía bên kia khoảng không gian tám mươi centimet, Trình Phong đang đu người trên lan can ban công nhà hắn, tay cầm một thanh sắt dài có móc. Hắn đang cố gắng kéo chốt cửa sổ của Lâm Hạ từ bên ngoài. Khuôn mặt hắn dưới ánh trăng mờ nhạt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng vô cùng quyết tâm.

Lâm Hạ hoảng hốt, cậu vội vàng mở hé cửa, nói thì thầm qua khe hở: "Phong! Cậu điên rồi à? Ngã xuống dưới là chết đấy! Ba tớ vẫn còn ở ngoài kia!"

Trình Phong thấy cửa mở, mắt hắn sáng lên. Hắn không nói lời nào, dùng sức bật của một vận động viên bóng rổ, rướn người qua khoảng không gian hẹp giữa hai ngôi nhà. Trong một khoảnh khắc thót tim, khi đôi chân hắn lơ lửng trên độ cao tầng ba, Lâm Hạ đã tưởng như mình không thở nổi. Nhưng rồi, bằng một động tác gọn gàng, Trình Phong đã bám được vào bậu cửa sổ phòng cậu và trèo vào trong như một bóng ma.

"Cậu..." Lâm Hạ chưa kịp nói hết câu đã bị Trình Phong kéo vào lòng.

Hơi ấm từ cơ thể hắn, hơi thở gấp gáp vì vận động mạnh và cả mùi mồ hôi nam tính nồng đượm lập tức lấp đầy mọi khoảng trống trong lồng ngực Lâm Hạ. Trình Phong ôm cậu thật chặt, đôi bàn tay to lớn vuốt ve sau gáy cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ vừa gặp ác mộng.

"Đừng khóc, Hạ Hạ. Tớ nghe thấy hết rồi." Trình Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động bên tai cậu. "Tớ không để ông ấy nhốt cậu lại đâu. Tớ sẽ tìm cách."

Lâm Hạ vùi mặt vào ngực áo hắn, những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ bắt đầu tuôn rơi như mưa. Cậu khóc không phải vì sợ ba, mà vì thấy mình quá bất lực khi để Trình Phong phải mạo hiểm mạng sống chỉ để sang an ủi mình.

"Phong ơi, ba tớ sẽ lắp khung sắt... ông ấy sẽ không cho tớ sang nhà cậu nữa. Tớ phải làm sao đây?"

Trình Phong buông cậu ra một chút, hắn đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt Lâm Hạ, ánh mắt kiên định đến mức đáng sợ. "Khung sắt thì sao? Tớ sẽ mua kìm cộng lực. Rèm dày thì sao? Tớ sẽ dùng đèn pin ra hiệu. Hạ Hạ, cậu nghe đây, trừ khi cậu không còn cần tớ nữa, còn nếu không, bất cứ bức tường nào tớ cũng sẽ trèo qua. Ba cậu có thể giam giữ thể xác cậu, nhưng tâm hồn cậu là của tớ."

Đêm đó, trong căn phòng tối mờ chỉ có ánh trăng leo lét, hai thiếu niên ngồi bệt dưới sàn nhà, tựa lưng vào mép giường. Họ không dám bật đèn, chỉ có thể nắm tay nhau thật chặt qua lớp vải rèm che giấu. Trình Phong lôi từ trong túi áo ra một thanh sô-cô-la đã hơi chảy vì nhiệt độ cơ thể, bẻ một miếng đút cho Lâm Hạ.

"Ăn đi, ngọt sẽ làm cậu thấy khá hơn."

Vị đắng nhẹ quyện với vị ngọt lịm của sô-cô-la tan chảy trong miệng. Lâm Hạ cảm thấy một sự dũng cảm lạ lùng đang trỗi dậy. Cậu nhìn Trình Phong, nhìn chàng trai luôn vì cậu mà làm những điều điên rồ nhất, và thầm thề rằng: Dù lồng giam này có chắc chắn đến đâu, cậu cũng sẽ tìm cách tự mình phá vỡ nó để đi về phía ánh mặt trời của đời mình.