Buổi chiều muộn, ánh nắng hoàng hôn không còn rực rỡ mà chuyển sang sắc cam quánh đặc, hắt lên những bức tường rêu phong của con ngõ nhỏ một vẻ u buồn lạ thường. Lâm Hạ trở về nhà sau buổi hẹn hò, hơi ấm từ bàn tay Trình Phong dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt, khiến khóe môi cậu thỉnh thoảng lại bất giác cong lên. Nhưng ngay khi bước chân vào cánh cửa gỗ nặng nề của nhà mình, hơi lạnh từ chiếc điều hòa trung tâm và sự tĩnh lặng tuyệt đối đã dội một gáo nước lạnh vào tâm trí đang bay bổng của cậu.
Đôi giày da của ba cậu đặt ngay ngắn ở kệ, không lệch một milimet. Điều đó có nghĩa là ông đã về sớm hơn dự kiến. Lâm Hạ hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ, cậu nhẹ nhàng bước lên cầu thang, hy vọng có thể lướt qua phòng làm việc mà không bị chú ý.
"Lâm Hạ, vào đây ba bảo."
Giọng nói trầm thấp, uy nghiêm của Giáo sư Lâm vang lên từ sau cánh cửa gỗ sồi khép hờ. Lâm Hạ khựng lại, đôi vai cậu khẽ run lên. Cậu xoay nắm cửa, bước vào không gian nồng mùi sách cũ và gỗ đàn hương – nơi mà từ nhỏ đến lớn cậu luôn coi là "thánh đường" của những luật lệ và sự kỳ vọng.
Ba cậu ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, ánh đèn bàn hắt lên khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sắc lẹm sau lớp kính lão. Ông không nhìn cậu ngay, mà chậm rãi lật qua xấp bài kiểm tra thử của cậu.
"Hạng hai toàn khối?" Ông đặt tờ giấy xuống, âm thanh nhẹ bẫng nhưng nặng tựa ngàn cân. "Tại sao môn Tiếng Anh lại giảm mất hai điểm so với tháng trước? Con đã làm gì trong những buổi tối bảo là sang nhà Trình Phong học nhóm?"
Lâm Hạ cúi đầu, hai tay siết chặt tà áo sơ mi màu xanh nhạt giờ đây đã nhăn nhúm. "Con... con vẫn học ạ. Chỉ là đề lần này hơi khó..."
"Khó?" Ba cậu đứng dậy, bước lại gần cửa sổ, nhìn sang ngôi nhà của Trình Phong. "Ba đã nói bao nhiêu lần rồi, Trình Phong là một đứa trẻ tốt, nhưng nó không cùng chí hướng với con. Nó là vận động viên, tương lai của nó là ở sân bóng. Còn con, con phải vào Đại học Quốc gia, con phải kế nghiệp dòng họ này. Sự lơ là của con dạo gần đây, có phải là vì quá ham chơi với nó không?"
Lâm Hạ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cậu muốn hét lên rằng Trình Phong không hề làm cậu xao nhãng, rằng chính Trình Phong là người đã mua sữa dâu cho cậu mỗi khi cậu kiệt sức vì đống bài tập của ba. Nhưng sự giáo dục khắc nghiệt bấy lâu nay khiến cậu chỉ biết im lặng.
"Từ ngày mai, con không cần sang đó nữa. Ba đã thuê gia sư về tận nhà. Cánh cửa sổ phòng con, ba cũng sẽ yêu cầu thợ đến lắp thêm khung sắt bảo vệ và rèm dày. Đừng để những rung động nhất thời của tuổi dậy thì phá hỏng tương lai mà ba đã dày công xây dựng cho con."
Từng lời nói của ba như những nhát dao cứa vào trái tim non nớt của Lâm Hạ. Cậu ngước mắt lên, lần đầu tiên trong mười sáu năm cuộc đời, cậu nhìn ba mình với một sự phản kháng thầm lặng nhưng mãnh liệt.
"Ba, Trình Phong không phải là người xấu. Cậu ấy giúp con hạnh phúc..."
Bốp!
Tiếng thước kẻ đập mạnh xuống bàn khiến Lâm Hạ giật mình im bặt. "Hạnh phúc? Ở tuổi này con biết gì là hạnh phúc? Chỉ có thành công mới mang lại hạnh phúc thật sự. Ra ngoài đi, và suy nghĩ lại về thái độ của mình."
Lâm Hạ bước ra khỏi phòng làm việc, đôi chân như đi trên bông. Cậu chạy thẳng về phòng, khóa chặt cửa lại. Cậu lao đến bên cửa sổ, thấy Trình Phong đang đứng ở ban công nhà bên, tay cầm một hộp sữa dâu, vẻ mặt lo lắng vì nghe thấy tiếng quát tháo. Trình Phong ra hiệu hỏi cậu có chuyện gì, nhưng Lâm Hạ chỉ biết lắc đầu, nước mắt lã chã rơi xuống bậu cửa.
Cậu vội vàng kéo rèm che lại, ngăn cách thế giới rực rỡ của Trình Phong khỏi căn phòng tối tăm của mình. Sóng gió đầu tiên đã ập đến, không phải từ sự phai nhạt của tình cảm, mà từ bức tường ngăn cách của thế hệ và định kiến. Đêm đó, Lâm Hạ không uống sữa, cậu ngồi gục đầu bên bàn học, cảm nhận được cái giá của sự trưởng thành và tình yêu là những vết thương lòng đang rỉ máu.