MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 5: Buổi hẹn đầu tiên và lời hứa dưới gốc cây bằng lăng

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 5: Buổi hẹn đầu tiên và lời hứa dưới gốc cây bằng lăng

1,016 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa rào dữ dội của ngày hôm trước đã gột rửa toàn bộ bụi bặm của thành phố, để lại một buổi sáng cuối tuần trong vắt và dịu mát. Ánh nắng xuyên qua những tán lá xà cừ, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền gạch của con ngõ nhỏ. Lâm Hạ đứng trước gương trong phòng tắm, đây đã là lần thứ năm cậu thay đổi kiểu tóc của mình. Cậu vuốt lại mái tóc mềm mại, chỉnh lại cổ chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt – chiếc áo mà Trình Phong từng khen là "trông cậu mặc màu này rất thanh khiết".

Trái tim Lâm Hạ đập nhanh một cách lạ thường. Lời tỏ tình dưới hiên nhà ngày hôm qua giống như một giấc mơ huyền ảo, nhưng cảm giác hơi ấm từ bàn tay Trình Phong vẫn còn vương vấn trên da thịt cậu, chân thật và nóng bỏng. Hôm nay, họ đã hẹn nhau đi đến công viên trung tâm, nơi có những hàng bằng lăng tím đang vào mùa nở rộ nhất. Đây không còn là những buổi đi chơi chung của hai đứa trẻ nhà bên, mà là buổi hẹn hò đầu tiên của hai thiếu niên đang mang trong mình những rung động đầu đời.

Cộc, cộc, cộc.

Tiếng gõ cửa sổ quen thuộc vang lên. Lâm Hạ vội vàng chạy lại, hơi thở có chút dồn dập. Trình Phong đã đứng đó, hắn mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans đen, trông vừa năng động vừa có chút gì đó chững chạc hơn thường ngày.

"Hạ Hạ, cậu định để tớ đợi đến khi bằng lăng rụng hết mới chịu ra à?" Trình Phong cười, ánh mắt hắn lấp lánh niềm vui. Hắn không nói, nhưng trong lòng đang thầm cảm thán: Hôm nay cậu ấy thực sự rất đẹp.

Lâm Hạ khẽ mím môi, che giấu sự bối rối: "Tớ ra ngay đây."

Họ bước ra khỏi ngõ, đi bộ thong dong dưới những hàng cây xanh mướt. Khoảng cách giữa hai người dường như có một sự thay đổi tinh tế. Trước đây, họ có thể bá vai bá cổ một cách tự nhiên, nhưng giờ đây, mỗi khi cánh tay vô tình chạm vào nhau, cả hai đều khẽ giật mình như có một luồng điện xẹt qua.

Trình Phong là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng ấy trước. Hắn vươn tay ra, rụt rè nhưng kiên định, tìm kiếm bàn tay gầy gò của Lâm Hạ. Khi những ngón tay thô ráp, chai sạn vì tập bóng rổ bao bọc lấy bàn tay mềm mại của cậu, Lâm Hạ cảm thấy cả thế giới như bừng sáng. Cậu không rút tay lại, trái lại còn khẽ siết chặt, để mồ hôi trong lòng bàn tay hai người hòa quyện vào nhau.

"Hạ Hạ, tay cậu lạnh thế?" Trình Phong hỏi, nhưng giọng nói lại tràn đầy sự dung túng.

"Tại... tại vì tớ hơi căng thẳng." Lâm Hạ thành thật đáp, đôi mắt nhìn xuống mũi giày.

"Ngốc ạ, có tớ ở đây mà."

Công viên trung tâm hôm nay thưa thớt người. Những hàng cây bằng lăng tím ngắt trải dài tạo thành một đường hầm màu sắc đầy lãng mạn. Họ ngồi xuống một chiếc ghế đá dưới gốc cây già nhất. Những cánh hoa tím mỏng manh thỉnh thoảng lại rụng xuống, đậu trên vai áo của Lâm Hạ. Trình Phong nhẹ nhàng đưa tay gạt đi, ngón tay hắn nán lại trên vai cậu lâu hơn một chút so với mức cần thiết.

"Hạ Hạ, tớ đã suy nghĩ suốt cả đêm qua." Trình Phong bỗng trở nên nghiêm túc. "Tớ biết gia đình cậu kỳ vọng rất nhiều vào cậu. Ba cậu muốn cậu vào Đại học Quốc gia, muốn cậu trở thành một người ưu tú. Tớ sợ... tớ sợ tình cảm này sẽ trở thành gánh nặng cho cậu."

Lâm Hạ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách của Trình Phong. Cậu thấy được sự lo lắng chân thành trong đó. Cậu biết Trình Phong nói đúng. Ba cậu là người cực kỳ khắt khe, nếu ông biết chuyện này, sóng gió chắc chắn sẽ nổi lên. Nhưng, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của người trước mặt, nhìn vào hộp sữa dâu mà hắn luôn mua cho cậu mỗi sáng, Lâm Hạ bỗng thấy mình có thêm một sức mạnh phi thường.

"Phong à, tớ cũng đã suy nghĩ. Cuộc sống của tớ trước đây giống như một bản kế hoạch được lập trình sẵn, không có màu sắc, không có bất ngờ. Nhưng từ khi nhận ra tình cảm dành cho cậu, tớ mới thấy mình thực sự đang sống." Lâm Hạ nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định. "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng. Cậu luyện tập thi vào học viện thể thao, tớ sẽ thi vào Đại học Quốc gia. Chúng ta sẽ cùng nhau trưởng thành, được không?"

Trình Phong cảm động đến mức không nói nên lời. Hắn kéo Lâm Hạ vào lòng, ôm thật chặt. Mùi hương nắng và bạc hà từ người hắn bao phủ lấy cậu. Dưới gốc cây bằng lăng tím, giữa không gian yên bình của một buổi sáng mùa hạ, họ đã trao cho nhau lời hứa đầu tiên – lời hứa về một tương lai có nhau, bất chấp những khó khăn đang chờ đợi phía trước.

"Hứa nhé, Hạ Hạ. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được buông tay tớ."

"Hứa với cậu."

Họ cứ ngồi như thế rất lâu, để mặc cho thời gian trôi qua. Buổi hẹn hò đầu tiên không có những món quà xa xỉ, không có những lời thề non hẹn biển đao to búa lớn, chỉ có hai tâm hồn đồng điệu đang nương tựa vào nhau dưới sắc tím của bằng lăng. Đó là khoảnh khắc thuần khiết nhất của tuổi thanh xuân, nơi những đứa trẻ bắt đầu học cách yêu và học cách gánh vác trách nhiệm cho tương lai của chính mình.