Mùa hạ ở thành phố này vốn dĩ thất thường như tâm tư của những kẻ mới biết yêu. Mới vừa nãy bầu trời còn xanh ngắt không một gợn mây, nắng đổ vàng rực lên những mái ngói rêu phong, vậy mà chỉ sau một tiết học, mây đen từ đâu đã kéo về che kín cả một góc trời. Tiếng gió rít qua những khe cửa sổ gỗ của lớp học nghe hun hút, báo hiệu cho một cơn mưa rào đặc trưng của tháng Sáu sắp đổ xuống.
Lâm Hạ đứng ở cổng trường, lo lắng nhìn vào màn mây xám xịt. Cậu hôm nay quên mang ô, mà mẹ cậu thì dặn phải về sớm để chuẩn bị cho buổi kiểm tra tiếng Anh tại trung tâm vào buổi tối. Đang lúc lúng túng, một bàn tay quen thuộc bỗng vỗ mạnh lên vai cậu, kèm theo đó là mùi hương bạc hà tươi mát quen thuộc.
"Hạ Hạ, đứng ngẩn người ra đấy làm gì? Sắp mưa to rồi, lên xe tớ đèo về nhanh lên!"
Trình Phong dắt chiếc xe đạp địa hình tới, một chân chống xuống đất, đôi mắt sáng rực nhìn cậu. Lâm Hạ không kịp chần chừ, vội vàng ngồi lên yên sau. Xe vừa lăn bánh được vài trăm mét, những hạt mưa đầu tiên đã bắt đầu rơi xuống, to và nặng hạt. Chỉ trong chớp mắt, cả không gian mờ mịt trong màn nước trắng xóa.
"Phong ơi, mưa to quá! Tìm chỗ trú thôi!" Lâm Hạ hét lớn giữa tiếng mưa gào thét.
Trình Phong gồng mình đạp xe, bẻ lái lao vào hiên của một cửa hàng bách hóa cũ đã đóng cửa. Cả hai nhảy xuống xe, người ai nấy đều ướt sũng. Lâm Hạ run rẩy vì hơi lạnh đột ngột, mái tóc mềm mại bết dính vào trán, hàng lông mi dài đọng những hạt nước li ti như sương sớm.
"Cậu có sao không?" Trình Phong lo lắng hỏi. Hắn chẳng màng đến việc bản thân cũng đang ướt nhẹp, chiếc áo sơ mi trắng dính chặt vào lồng ngực săn chắc, hắn vội vàng lấy tay gạt những giọt nước trên mặt Lâm Hạ.
"Tớ không sao, chỉ là hơi lạnh một chút." Lâm Hạ lí nhí, đôi môi hơi tái đi vì nhiệt độ giảm đột ngột.
Dưới hiên nhà chật hẹp, hai thiếu niên đứng sát bên nhau. Tiếng mưa rơi trên mái tôn phía trên tạo thành những âm thanh dồn dập, tách biệt họ hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập của Trình Phong sau quãng đường đạp xe gắng sức.
Trình Phong nhìn Lâm Hạ. Trong ánh sáng mờ ảo của ngày mưa, trông cậu càng thêm nhỏ bé và cần được bảo vệ. Hắn bỗng cảm thấy một luồng xung động mãnh liệt chảy trong huyết quản. Hắn xích lại gần hơn, che chắn hướng gió tạt cho Lâm Hạ.
"Hạ Hạ, cậu có nhớ hồi chúng ta còn nhỏ không? Có một lần cũng mưa to thế này, hai đứa mình trốn trong cái hầm trú ẩn cũ sau vườn nhà cậu, rồi cậu sợ sấm sét đến mức ôm chặt lấy tớ."
Lâm Hạ khẽ mỉm cười, ký ức ấy xa xôi nhưng lại vô cùng rõ nét. "Nhớ chứ. Lúc đó cậu còn dõng dạc bảo là sau này sẽ xây một ngôi nhà không bao giờ bị dột để tớ ở."
"Tớ vẫn nhớ lời đó mà." Trình Phong bỗng hạ thấp giọng, thanh âm trầm ấm hòa vào tiếng mưa. "Vân Hi, tớ nói thật đấy. Tớ muốn bảo vệ cậu, không chỉ là dưới hiên nhà này, mà là mãi mãi về sau."
Lâm Hạ khựng lại, trái tim cậu đập loạn một nhịp. Cậu ngước mắt lên nhìn Trình Phong, thấy trong đôi mắt ấy không còn là vẻ nghịch ngợm thường ngày, mà là một sự kiên định sâu sắc. Ánh mắt ấy như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc "bạn thân" mà họ đã dựng lên suốt mười năm qua.
"Cậu... cậu đang nói gì thế?" Lâm Hạ lắp bắp, tay nắm chặt vạt áo ướt sũng của mình.
Trình Phong không trả lời ngay. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vành tai hơi ửng đỏ vì lạnh (hay vì thẹn) của Lâm Hạ. Sự đụng chạm da thịt giữa ngày mưa lạnh lẽo mang lại một sức nóng kỳ lạ. "Tớ nói là, tớ thích cậu. Không phải kiểu bạn bè nhà bên, mà là kiểu... muốn ở bên cạnh cậu mỗi ngày, muốn mua sữa dâu cho cậu đến khi chúng mình già đi."
Bí mật cuối cùng cũng được phơi bày dưới hiên nhà ướt đẫm. Lâm Hạ cảm thấy cả thế giới xung quanh mình như ngưng đọng. Cậu đã chờ đợi lời này, hoặc có lẽ cậu đã luôn sợ hãi lời này. Sự thuần khiết của tuổi học trò bỗng chốc nhuốm màu sắc của một tình yêu trần trụi và chân thành nhất.
Mưa vẫn rơi, nhưng dưới hiên nhà ấy, hai trái tim đã tìm thấy nhịp điệu chung. Lâm Hạ không đẩy hắn ra, cậu khẽ cúi đầu, để trán mình tựa vào vai Trình Phong, hơi thở ấm áp phả vào lớp áo ướt của hắn. Đó là câu trả lời thầm lặng nhất, nhưng cũng mạnh mẽ nhất.