MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 3: Hội thao trường và tiếng cổ vũ chỉ dành cho một người

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 3: Hội thao trường và tiếng cổ vũ chỉ dành cho một người

1,263 từ · ~7 phút đọc

Cái nắng của những ngày cuối tháng Sáu không còn dịu dàng như lúc chớm hạ, nó trở nên gắt gỏng và chói chang, đổ xuống sân trường trung học những mảng màu vàng rực như muốn thiêu đốt mọi thứ. Nhưng cái nóng của thời tiết dường như chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí sục sôi của buổi Hội thao toàn trường. Tiếng loa phát thanh vang dội những bản nhạc hành khúc mạnh mẽ, tiếng hò reo cổ vũ hòa cùng tiếng còi của trọng tài tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.

Lâm Hạ đứng giữa đám đông lớp 10A2, tay ôm chặt lấy ba chai nước khoáng lạnh và một chiếc khăn mặt bông trắng tinh. Cậu không tham gia môn thể thao nào, vì với thể lực "mọt sách" của mình, việc đứng dưới nắng quá lâu cũng đã là một thử thách. Nhưng hôm nay, Lâm Hạ không thể vắng mặt. Ở giữa sân thi đấu bóng rổ kia, Trình Phong – niềm tự hào của cả khối mười – đang khởi động.

Trình Phong trong bộ đồng phục thi đấu sát nách màu đỏ rực trông giống như một ngọn lửa đang bùng cháy. Những khối cơ bắp ở cánh tay và bắp chân hiện rõ mỗi khi hắn bật nhảy hoặc dẫn bóng. Mồ hôi lăn dài từ thái dương xuống cằm, rồi thấm đẫm vào cổ áo, khiến hắn trông vừa hoang dại vừa cuốn hút một cách kỳ lạ. Xung quanh sân bóng, đám đông nữ sinh không ngừng gọi tên hắn: "Trình Phong cố lên!", "Trình Phong, nhìn bên này!".

Lâm Hạ đứng ở một góc khuất dưới bóng râm của cây xà cừ già, thầm lặng quan sát. Cậu không gào thét, cũng không vẫy tay cuồng nhiệt, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng hình màu đỏ ấy dù chỉ một giây. Trong tâm trí Lâm Hạ, cả sân đấu rộng lớn dường như nhòa đi, chỉ còn lại Trình Phong là tiêu điểm duy nhất rực sáng.

"Này, Lâm Hạ! Sao đứng đực ra đấy? Lại đây cầm bảng tên cho lớp này!" Lớp trưởng gọi lớn.

Lâm Hạ giật mình, vội vàng chạy lại. Nhưng vừa đi được vài bước, cậu bỗng thấy Trình Phong dừng lại giữa sân đấu đang khởi động. Hắn đảo mắt nhìn quanh đám đông, vẻ mặt có chút nôn nóng như đang tìm kiếm điều gì đó. Và rồi, khi ánh mắt hai người giao nhau giữa muôn vàn gương mặt, khuôn mặt Trình Phong lập tức giãn ra, hắn nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay vẫy thật mạnh về phía Lâm Hạ.

"Hạ Hạ! Đợi tớ thắng trận này rồi mua sữa dâu cho cậu nhé!"

Tiếng hét của Trình Phong vang dội khắp sân bóng, khiến hàng trăm con mắt đổ dồn về phía Lâm Hạ. Cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, vừa xấu hổ vừa có chút ngọt ngào không thể diễn tả bằng lời. Đám bạn cùng lớp bắt đầu trêu chọc, huých vai cậu: "Chà, sự ưu tiên đặc biệt của ngôi sao bóng rổ cơ đấy!"

Trận đấu bắt đầu. Tiếng giày thể thao ma sát trên sàn sân rít lên những âm thanh chói tai. Trình Phong như một con báo săn, linh hoạt và nhanh nhẹn vượt qua mọi hàng phòng ngự. Mỗi lần hắn ghi điểm, cả sân trường như nổ tung. Nhưng sau mỗi cú ném bóng thành công, Trình Phong luôn có một thói quen: hắn sẽ liếc nhìn về phía bóng rây cây xà cừ, nơi Lâm Hạ đang đứng, như muốn xác nhận rằng người ấy vẫn đang dõi theo mình.

Hiệp một kết thúc, Trình Phong chạy nhanh về phía biên dọc, nơi Lâm Hạ đang đứng sẵn với chai nước đã mở nắp. Hắn không đón lấy chai nước ngay mà cúi thấp người xuống để Lâm Hạ lau mồ hôi cho mình.

"Cậu thi đấu tốt lắm, nhưng đừng gắng sức quá, nắng lắm đấy." Lâm Hạ nhỏ giọng nhắc nhở, tay cẩn thận thấm những giọt mồ hôi trên trán hắn.

Trình Phong cười hì hì, hớp một ngụm nước lớn rồi nháy mắt: "Có cậu đứng đây cổ vũ, tớ cảm thấy mình có thể nhảy tới tận rổ của đối thủ luôn ấy chứ. Cổ vũ to lên một chút cho tớ nghe đi, được không?"

Lâm Hạ ngập ngừng, nhìn xung quanh thấy bao nhiêu ánh mắt đang tò mò nhìn về phía họ. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi môi mỏng khẽ mím lại, rồi dùng hết sức bình sinh nói nhỏ nhưng rõ ràng: "Trình Phong... cố lên."

Dù tiếng nói nhỏ xíu giữa biển người huyên náo, nhưng Trình Phong nghe thấy. Hắn như được tiếp thêm một liều doping thần kỳ, tinh thần phấn chấn lạ thường. Hiệp hai bắt đầu, Trình Phong thi đấu như lên đồng, dẫn dắt đội lớp 10A2 lội ngược dòng ngoạn mục và giành chiến thắng sát sao vào giây cuối cùng.

Khi tiếng còi kết thúc vang lên, Trình Phong không kịp ăn mừng cùng đồng đội mà lao thẳng về phía Lâm Hạ. Hắn bế bổng cậu lên, xoay một vòng giữa sân trường trong tiếng hò reo và kinh ngạc của tất cả mọi người.

"Thắng rồi! Hạ Hạ, tớ thắng rồi!"

Lâm Hạ bị xoay đến chóng mặt, hai tay vô thức bám chặt vào vai Trình Phong. Cậu cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn đập liên hồi sau lớp áo thi đấu, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn bao bọc lấy mình. Khoảnh khắc ấy, Lâm Hạ bỗng nhận ra rằng, dù Trình Phong là ngôi sao của cả trường, nhưng tiếng cổ vũ duy nhất mà hắn cần, thật sự chỉ dành cho một mình cậu.

Nhưng chiến thắng ấy cũng mang lại một rắc rối nhỏ. Những tin đồn về mối quan hệ "trên mức bạn thân" giữa họ bắt đầu lan truyền mạnh mẽ hơn. Một số nữ sinh tỏ vẻ ghen tị, một số giáo viên bắt đầu nhìn họ với ánh mắt dò xét. Tình yêu thuần khiết của tuổi học trò, vốn dĩ mỏng manh như sương sớm, nay bắt đầu phải đối mặt với những cơn gió đầu tiên của sự định kiến.

Tối hôm đó, trên đường về nhà, Trình Phong dắt xe đi bên cạnh Lâm Hạ, cả hai đều im lặng. Ánh đèn đường đổ bóng hai người dài dằng dặc trên mặt đất.

"Phong này, sau này ở trường... cậu đừng làm thế nữa." Lâm Hạ lí nhí nói.

Trình Phong dừng bước, nhìn cậu đầy thắc mắc: "Tại sao? Tớ thắng trận mà, tớ vui nên mới bế cậu thôi."

"Mọi người đang bàn tán... tớ không muốn cậu bị ảnh hưởng."

Trình Phong im lặng một hồi, rồi hắn bất ngờ buông tay lái xe, nắm lấy bàn tay gầy gò của Lâm Hạ, siết chặt. "Hạ Hạ, tớ không quan tâm họ nói gì. Tớ chỉ quan tâm cậu có nhìn tớ hay không thôi. Hứa với tớ, dù ai nói gì, cậu vẫn phải đứng ở đó, ở vị trí mà tớ có thể nhìn thấy đầu tiên sau mỗi trận đấu, được không?"

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Hạ nhìn vào đôi mắt kiên định của Trình Phong, trái tim cậu khẽ rung động. Cậu không rút tay lại, mà nhẹ nhàng siết lấy những ngón tay thô ráp của hắn, gật đầu thật chậm.

"Được, tớ hứa."