MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Hạ Năm ẤyChương 2: Buổi sáng ở trường và chiếc áo khoác thơm mùi nắng

Ngày Hạ Năm Ấy

Chương 2: Buổi sáng ở trường và chiếc áo khoác thơm mùi nắng

1,004 từ · ~6 phút đọc

Tiếng chuông báo thức vang lên lúc sáu giờ sáng, Lâm Hạ uể oải vươn tay tắt đi âm thanh chói tai ấy. Cậu ngồi dậy, nhìn vào gương thấy khuôn mặt mình vẫn còn chút ngái ngủ nhưng đôi mắt đã tỉnh táo lạ thường. Ký ức về ánh mắt của Trình Phong tối qua dưới ánh đèn bàn bất chợt hiện về khiến hai gò má cậu hơi nóng lên. Cậu lắc đầu, cố xua đi những ý nghĩ vẩn vơ để bắt đầu một ngày học tập mới.

Như một thói quen không thể bỏ, sau khi chuẩn bị xong xuôi, Lâm Hạ tiến lại gần cửa sổ. Đúng như dự đoán, Trình Phong đã đứng ở ban công từ bao giờ, hắn đã mặc sẵn bộ đồng phục trường — chiếc áo sơ mi trắng được hắn mặc một cách tùy ý, không cài hết cúc cổ, để lộ xương quai xanh nam tính.

"Dậy rồi à mọt sách? Xuống nhanh đi, tớ chờ dưới ngõ." Trình Phong nói thầm, nhưng âm lượng vừa đủ để Lâm Hạ nghe thấy giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm.

Cả hai cùng nhau đi bộ đến trường trên con đường quen thuộc. Trình Phong dắt theo chiếc xe đạp địa hình nhưng không ngồi lên, hắn cứ thế dắt xe đi bên cạnh Lâm Hạ, thỉnh thoảng lại dùng vai va nhẹ vào vai cậu để trêu chọc.

"Nè, hôm qua lúc về có ngủ ngon không?" Trình Phong hỏi, giọng nói có chút quan tâm pha lẫn dò xét.

Lâm Hạ ôm chặt quai cặp sách, cúi đầu nhìn mũi giày mình. "Ngủ ngon. Còn cậu? Chắc lại thức khuya chơi game rồi mới đi ngủ đúng không?"

"Đâu có! Tớ nằm mơ thấy đống cấu trúc tiếng Anh của cậu đấy, sợ đến mức tỉnh cả ngủ." Hắn cười ha hả, tay đưa ra xoa rối mái tóc mềm mại của Lâm Hạ.

Khi họ bước vào cổng trường, bầu không khí bỗng chốc thay đổi. Trình Phong là ngôi sao của đội bóng rổ, đi đến đâu cũng có những ánh mắt ngưỡng mộ và những tiếng xì xào của các nữ sinh. Trái ngược lại, Lâm Hạ chỉ lặng lẽ đi bên cạnh như một cái bóng. Có vài nam sinh cùng lớp thường hay đùa cợt về sự thân thiết quá mức của hai người, gọi họ là "cặp bài trùng không tách rời".

Vào giờ ra chơi, Lâm Hạ đang ngồi trong thư viện để tra cứu tài liệu cho bài luận văn. Một nhóm học sinh lớp bên bước vào, chúng nhìn thấy cậu và bắt đầu những lời mỉa mai quen thuộc.

"Kìa, đại tài tử Lâm Hạ hôm nay không có 'vệ sĩ' đi cùng à?" Một tên gầy gò lên tiếng, tay giật lấy cuốn sách trên bàn của Lâm Hạ.

Lâm Hạ khẽ mím môi, cậu không muốn gây rắc rối nên chỉ bình tĩnh nói: "Trả lại sách cho tôi, tôi cần học."

"Học cái gì mà học? Suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào sách, chả trách yếu như sên. Không có thằng Phong bảo kê chắc cậu bị bắt nạt từ lâu rồi."

Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn xuất hiện ở cửa thư viện. Trình Phong bước vào, khuôn mặt thường ngày hay cười nay đanh lại, đôi mắt rực lên sự phẫn nộ. Hắn đi thẳng đến chỗ đám nam sinh kia, giật lại cuốn sách rồi ném mạnh lên bàn.

"Có chuyện gì vui mà các cậu không rủ tôi thế?" Giọng nói của Trình Phong trầm xuống, mang theo một sức ép vô hình.

Đám học sinh kia lập tức im bặt, nhìn nhau đầy e dè rồi nhanh chóng tản ra. Trình Phong quay sang nhìn Lâm Hạ, thấy cậu vẫn bình thản nhưng đôi tay hơi run, lòng hắn bỗng thắt lại. Hắn không nói gì, chỉ cởi chiếc áo khoác đồng phục đang vắt trên vai ra, trùm lên đầu Lâm Hạ.

"Cầm lấy, thư viện bật điều hòa lạnh lắm, cậu lại dễ ốm."

Lâm Hạ ngẩn người, chiếc áo khoác của Trình Phong bao trùm lấy cậu, mang theo hơi ấm đặc trưng và một mùi hương thanh khiết của nắng xen lẫn vị bột giặt thơm tho. Mùi hương ấy giống như một vòng tay bảo vệ, bao bọc lấy Lâm Hạ giữa sự xô bồ của thế giới bên ngoài. Cậu vùi mặt vào cổ áo, cảm nhận nhịp tim mình đang đập loạn xạ.

"Tớ không sao, Phong à." Lâm Hạ thì thầm dưới lớp vải áo.

"Biết là không sao, nhưng từ giờ đừng có đi thư viện một mình nữa. Lúc nào muốn đi thì gọi tớ, tớ vào đây ngủ cũng được." Trình Phong ngồi xuống bên cạnh, lấy từ túi quần ra một viên kẹo dâu, bóc vỏ rồi nhét vào miệng Lâm Hạ. "Ngọt không?"

Vị ngọt của kẹo tan chảy trên đầu lưỡi, hòa quyện với mùi hương nắng từ chiếc áo khoác, khiến Lâm Hạ cảm thấy cả thế giới này dường như thu nhỏ lại chỉ còn hai người trong góc thư viện cũ kỹ. Cậu khẽ gật đầu, một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt thanh tú.

"Ngọt lắm."

Buổi học hôm đó, Lâm Hạ khoác chiếc áo rộng thùng thình của Trình Phong suốt cả ngày. Mỗi khi có ai nhìn vào, cậu lại cảm thấy một niềm tự hào thầm kín len lỏi trong lòng. Đó không chỉ là một chiếc áo, đó là sự khẳng định của Trình Phong: "Dù thế giới có thế nào, tớ vẫn luôn đứng sau lưng cậu."

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của sân trường, hai thiếu niên một cao một thấp cùng nhau bước đi. Những rung động của tuổi trẻ vốn dĩ mỏng manh như cánh hoa, nhưng dưới sự che chở của "chiếc áo khoác thơm mùi nắng" ấy, chúng đang âm thầm lớn mạnh, chuẩn bị nở rộ thành một tình yêu rực rỡ nhất của đời người.