MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 1: Dưới tán thông

Ngày nắng bên em

Chương 1: Dưới tán thông

1,091 từ · ~6 phút đọc

Trường cấp Ba Thiên Thanh có một rừng thông già nằm sát dải vách núi phía sau khu thể thao. Khu vực này vắng lặng, bị bỏ quên, nhưng lại là nơi được những tâm hồn muốn ẩn mình tìm đến.

Gió biển thổi qua đây, mang theo vị mặn của muối và sự lạnh lẽo của đại dương. Nhưng thân cây thông cao vút, lại dường như đang giữ lại tất cả những thanh âm của sự cô đơn, tạo nên một không gian tách biệt khỏi tiếng ồn thường nhật.

Đăng Dương yêu thích sự tĩnh mịch ấy.

Cậu chuyển đến Thiên Thanh vào đầu học kỳ hai, cùng với chiếc balô màu chì, cuốn sổ vẽ phác thảo đã cũ sờn, và một hàng rào bảo vệ tinh thần được dựng lên rất kiên cố. Dù là người mới, cậu không hề mang lại bất kỳ sự tò mò hay xáo động nào cho môi trường xung quanh.

Đăng Dương được xếp ngồi bàn cuối, sát bên cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng ra những tán thông xanh thẫm đang nghiêng mình theo chiều gió. Ánh dương tháng Giêng ở ngôi trường này có phần yếu ớt, chỉ đủ sức vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà gỗ cũ kỹ, chưa bao giờ đủ mạnh để xuyên thấu vào nơi sâu kín nhất trong lòng cậu.

Cậu luôn giữ sự kiệm lời, chỉ đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn, cần thiết nhất khi giao tiếp. Chiếc tai nghe màu trắng cũ kỹ là người bạn thân thiết nhất, tựa như tấm lá chắn ngăn cách cậu với sự náo nhiệt không tên của thế giới bên ngoài. Bởi lẽ, chỉ cần một tiếng động lớn cũng đủ khiến dây thần kinh cậu căng thẳng, thế nên cậu chọn cách đóng lại cánh cửa cảm xúc của mình.

Các bạn cùng lớp nhìn cậu. Họ chú ý đến mái tóc đen rũ xuống che gần hết đôi mắt, đến chiếc áo đồng phục cài kín cổ, và cả cách cậu thu mình lại mỗi khi tiếng cười đùa vang lên. Họ gọi cậu là "Học sinh Thiên Tài Lạnh Lùng", nhưng không ai thực sự thấu hiểu rằng vẻ "lạnh lùng" đó chỉ là một biểu hiện tuyệt vọng của mong muốn được an tĩnh.

Đăng Dương không cần có bạn đồng hành. Điều cậu cần chỉ là một không gian không có sự dò xét, không có âm thanh đột ngột, và không có những câu hỏi vô vị.

Mỗi khi chuông báo tan trường ngân lên, cậu đều nhanh chóng rời khỏi phòng học. Nếu không về phòng nội trú, cậu sẽ tìm đến khu rừng thông. Dưới gốc cây thông lớn nhất, cậu mở cuốn sổ vẽ, dùng bút chì để khắc họa đường nét sần sùi của lớp vỏ cây. Đôi khi cậu vẽ vầng trăng khuyết bị mây mù che phủ, đôi khi là hình ảnh một chiếc lồng cũ kỹ không có lối thoát.

Vào một buổi chiều chạng vạng, Đăng Dương ngồi co ro dưới gốc thông quen thuộc. Hoàng hôn đổ bóng màu cháy cam lên vạt áo, nhưng không thể xua tan được cái lạnh tiềm ẩn trong bóng râm. Cậu đang miệt mài phác họa một đôi mắt trống rỗng.

Bất chợt, một tiếng "Bịch!" vang lên dứt khoát ngay phía trên đỉnh đầu, tiếp theo là âm thanh giày thể thao vội vã, gấp gáp trên nền đất.

Đăng Dương khẽ nhíu mày, định đứng dậy rời đi. Vùng đất này hiếm khi bị quấy rầy, nhưng sự bình yên của cậu đã bị phá vỡ. Cậu nắm chặt cuốn sổ.

"Chào cậu! Tớ xin lỗi, tớ có làm phiền cậu không?"

Một chất giọng ấm áp, mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả, vang lên ngay trước mặt. Giọng nói trong trẻo của tuổi học trò, không hề có chút trêu chọc hay tò mò quá mức nào.

Đăng Dương ngẩng đầu.

Ánh sáng cuối ngày rọi thẳng vào khuôn mặt người kia, khiến cặp mắt ấy ánh lên màu hổ phách rực rỡ, tràn đầy năng lượng. Những giọt mồ hôi li ti thấm ướt trán, chiếc áo bóng rổ màu xanh dương đậm đã ướt đẫm. Cậu ta đang khom lưng, một tay chống vào đầu gối, tay kia cầm một quả bóng rổ vừa mới lăn ngừng lại.

"Hình như bóng bay lạc vào đây. May quá, nó không trúng người cậu." Người kia nở một nụ cười rạng rỡ, không hề có chút đề phòng hay tính toán nào. Nụ cười đó giống như một ngày nắng thực sự, ấm áp và không thể chối từ.

Đó chính là Hải Minh.

Đăng Dương nhận ra cậu ta. Ngôi sao của đội bóng rổ, người nổi tiếng nhất trường, người luôn được bao bọc bởi ánh sáng và tiếng cười. Cậu ta là Ánh Dương tuyệt đối, hoàn toàn đối lập với Bóng Tối mà Đăng Dương cố gắng tạo ra cho riêng mình.

Hải Minh đứng thẳng người, đưa tay ra, ánh nhìn chân thành: "Tớ là Hải Minh. Cậu là Đăng Dương, bạn ở cùng phòng của tớ. Tớ thành thật xin lỗi vì sự bất cẩn này, tớ vừa luyện tập xong."

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Hải Minh không hề mang tính dò xét hay sự thương hại, mà chỉ là sự chú ý đơn thuần.

Đăng Dương nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra. Đó là bàn tay đã giữ lấy ánh nắng của cả một sân bóng, giờ đây đang chủ động tìm cách chạm vào thế giới cô độc của cậu.

Hơn cả tiếng ồn, điều khiến Đăng Dương sợ hãi nhất là ánh sáng. Ánh sáng quá mãnh liệt thường làm lộ rõ những vết thương đã được chôn giấu cẩn thận.

Cậu không đưa tay ra đáp lại, chỉ khẽ gật đầu.

"Tớ biết."

Hải Minh không hề có biểu cảm thất vọng hay bực dọc khi bị từ chối bắt tay. Cậu chỉ cười nhẹ, rút tay về rồi lại khoác chiếc balo lên vai.

"Vậy nhé, Đăng Dương. Tớ về trước. Tối nay ở phòng, tớ có chuẩn bị cho cậu một hộp sữa chuối. Cậu nên uống nó để bổ sung năng lượng."

Nói xong, Hải Minh quay lưng bước đi, bóng lưng cậu mang theo hơi ấm còn sót lại của mặt trời.

Đăng Dương ngồi yên đó, dõi theo. Cậu nhận ra, dù đã đóng kín cửa phòng vệ đến mức nào, nhưng dường như, một làn gió mới đã thổi nhẹ vào khe cửa ấy.