Ký túc xá của Thiên Thanh được xây dựng từ lâu, mang đậm dấu ấn của thời gian. Căn phòng 407, nơi Hải Minh và Đăng Dương ở, không rộng rãi, nhưng có một cửa sổ lớn hướng ra khu vườn nhỏ bên hông, nơi trồng một hàng cây hoa nhài.
Khi Đăng Dương bước vào phòng tối hôm đó, Hải Minh đã tắm xong, đang ngồi trên giường, lau tóc bằng chiếc khăn bông trắng.
Mọi thứ trong phòng đều được chia đôi một cách rõ ràng và ngăn nắp. Giường của Hải Minh được trang trí bởi vài tấm poster bóng rổ và một quả bóng đã cũ. Bên góc bàn học của cậu ta, một chồng sách giáo trình và truyện tranh được xếp gọn gàng, bên cạnh là một ấm đun nước điện nhỏ.
Ngược lại, giường của Đăng Dương trống trải và phẳng lặng, giống như một mặt hồ chưa bao giờ gợn sóng. Trên bàn chỉ có vài cuốn sách tham khảo cùng hộp bút chì. Cả căn phòng như một bức tranh đối lập: một nửa rực rỡ và một nửa trầm lặng.
Hải Minh cất chiếc khăn đi, khẽ nghiêng người về phía bàn học của Đăng Dương. Ở đó, một hộp sữa chuối loại lạnh đã được đặt sẵn, hơi nước đọng thành giọt trên thân hộp.
"Tớ đã nói rồi," Hải Minh nói, giọng điệu rất nhẹ, không hề mang tính ép buộc. "Sữa chuối giúp dễ ngủ hơn. Tối nay cậu không cần đeo tai nghe nữa, tớ sẽ không bật đèn khuya đâu."
Đăng Dương nhìn hộp sữa, rồi nhìn Hải Minh. Cậu nhận ra, người này không chỉ nói suông. Trên chiếc bàn bên cạnh Hải Minh, một chiếc đèn bàn nhỏ đã được thay thế cho đèn trần lớn, chỉ đủ ánh sáng cho khu vực riêng của cậu ta.
Sự tinh tế này khiến Đăng Dương có một chút bối rối. Cậu đã quen với việc bị người khác phớt lờ, hoặc bị ép phải hòa nhập. Sự tôn trọng chủ động này là điều hoàn toàn mới mẻ.
Đăng Dương khẽ kéo ghế ngồi xuống, lôi sách ra. Cậu không uống sữa ngay, nhưng cũng không từ chối.
Hải Minh hiểu ngầm điều đó. Cậu ấy không cố gắng bắt chuyện hay tạo ra âm thanh dư thừa nào. Cậu ấy chỉ lật sách, thỉnh thoảng gõ nhẹ bút. Cả hai chìm vào bầu không khí của riêng mình, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề gây khó chịu.
Sau khoảng mười lăm phút, Đăng Dương nhấc hộp sữa chuối lên, mở nắp và chậm rãi uống. Vị ngọt thanh của chuối và sữa lạnh lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong cậu.
Hải Minh mỉm cười, một nụ cười kín đáo, không để Đăng Dương nhận ra.
Khoảng hơn mười giờ, Hải Minh gấp sách lại.
"Đăng Dương này," cậu ấy cất tiếng, "Tớ nghĩ chúng ta cần đặt ra vài quy tắc ngầm."
Đăng Dương ngẩng lên, trong mắt ánh lên sự nghi hoặc. Cậu chờ đợi những yêu cầu về giờ giấc hay sự sạch sẽ.
Hải Minh đặt tay lên ngực, giọng điệu thân thiện và chân thành: "Thứ nhất, khu vực của cậu là bất khả xâm phạm. Tớ sẽ không động vào bất cứ thứ gì của cậu, trừ khi cậu chủ động nhờ. Tớ biết cậu cần không gian riêng tư." "Thứ hai, nếu cậu cảm thấy khó chịu vì bất cứ điều gì – tiếng ồn, ánh sáng, hay một câu chuyện tớ kể – cậu chỉ cần ra hiệu. Tớ sẽ hiểu." "Thứ ba, tớ không hỏi về quá khứ của cậu. Nhưng nếu cậu muốn nói, tớ luôn sẵn sàng lắng nghe, dù chỉ là một câu ngắn ngủi."
Hải Minh nhún vai nhẹ, kết thúc bằng một câu đầy lạc quan: "Mục đích của tớ là để cậu cảm thấy thoải mái nhất có thể ở nơi này. Chuyện cùng phòng là duyên phận, chúng ta nên sống hòa thuận."
Đăng Dương im lặng một lúc. Cậu nhận ra, ba quy tắc này không phải là yêu cầu, mà là ba lời hứa. Lời hứa về sự tôn trọng tuyệt đối.
"Cảm ơn," Đăng Dương đáp. Giọng cậu khẽ khàng, như thể sợ âm thanh sẽ tan biến trong không khí.
Đó là lời cảm ơn chân thành nhất cậu dành cho một người lạ kể từ khi chuyển đến đây.
Hải Minh mỉm cười. "Không có gì. Bây giờ thì, ngủ ngon nhé. Mai cậu có tiết thể dục đấy."
Hải Minh tắt đèn bàn, cả căn phòng chìm vào bóng tối dịu dàng. Đăng Dương nằm trên giường, lần đầu tiên không đeo tai nghe chống ồn. Cậu lắng nghe tiếng thở đều đặn và chậm rãi của Hải Minh ở giường bên cạnh.
Trong bóng tối ấy, sự hiện diện của Hải Minh không phải là sự xâm lấn, mà là một cảm giác ấm áp, đều đặn giống như nhịp đập của một trái tim khỏe mạnh.
Đăng Dương nhắm mắt lại. Lớp phòng vệ cứng nhắc của cậu, trong đêm đầu tiên, đã chấp nhận sự tồn tại của một "kẻ đột nhập" mang tên Ánh Sáng.