MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 3: Thói Quen Buồn Bã

Ngày nắng bên em

Chương 3: Thói Quen Buồn Bã

721 từ · ~4 phút đọc

Sau khi thiết lập được "quy tắc ngầm" ở phòng 407, mối quan hệ giữa Hải Minh và Đăng Dương diễn ra một cách kỳ lạ mà hài hòa. Hải Minh là một người bạn cùng phòng lý tưởng: không ồn ào, không tò mò thái quá, luôn giữ lời hứa về việc tôn trọng không gian riêng.

Tuy nhiên, sự im lặng của Đăng Dương không thể ngăn cản sự quan sát tinh tế của Hải Minh. Cậu ấy hiểu rằng, đôi khi, sự tĩnh lặng lại là một tiếng kêu cứu lớn nhất.

Đăng Dương vẫn duy trì thói quen rời khỏi phòng ngay sau bữa tối. Hải Minh biết cậu đi đâu. Khu rừng thông phía sau trường.

Hải Minh không đi theo, nhưng cậu ghi nhớ khoảng thời gian Đăng Dương vắng mặt. Thường là khoảng một tiếng rưỡi. Đủ để hoàn thành một bản vẽ phác thảo.

Một buổi tối, Hải Minh đang hoàn thành bài tập toán phức tạp trên bàn. Cậu vô tình liếc nhìn cuốn sổ vẽ của Đăng Dương, vốn được để cẩn thận trên góc bàn đối diện. Cuốn sổ đó dày cộp, có vẻ đã được sử dụng từ rất lâu.

Trong một khoảnh khắc hiếu kỳ (nhưng vẫn giữ giới hạn của mình), Hải Minh nhẹ nhàng nhấc chiếc ghế của mình lùi ra sau, chỉ đủ để nhìn thấy hình ảnh trên trang giấy mà Đăng Dương đã bỏ lại sau khi rời đi.

Đó là một bức vẽ chì. Không phải về cây thông hay vách đá, mà là về một bàn tay. Bàn tay rất đẹp, nhưng bị xiềng xích bởi những sợi dây mảnh và vô hình, kéo căng đến mức gần như đứt lìa. Dù bức vẽ chỉ là màu đen trắng, Hải Minh vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau và sự kìm kẹp đến nghẹt thở.

Đó là cách Đăng Dương thể hiện bản thân mình. Không phải qua lời nói, mà qua những nét chì lặng câm.

Hải Minh không chạm vào cuốn sổ, cậu chỉ im lặng nhìn nó một lúc lâu. Cậu hiểu rằng, sự im lặng của Đăng Dương không phải vì cậu ấy không có gì để nói, mà là vì cậu ấy không tìm được cách để nói.

Khi Đăng Dương trở về, khuôn mặt cậu thoáng vẻ ngạc nhiên khi thấy Hải Minh vẫn ngồi bên bàn. Cậu nhanh chóng cất cuốn sổ vào hộc bàn, hành động đó nhanh đến mức gần như vô thức.

"Tớ về rồi," Đăng Dương khẽ khàng.

"Chào cậu," Hải Minh đáp, giọng điệu bình thản như chưa từng thấy bức vẽ. Cậu chỉ đẩy nhẹ hộp sữa chuối về phía Đăng Dương. "Có vẻ gió ngoài đó hơi lạnh. Uống sữa ấm vào."

"Tớ không thích sữa ấm," Đăng Dương buột miệng, rồi nhận ra mình đã nói quá nhiều.

Hải Minh bật cười nhẹ, một nụ cười không hề mang tính chế giễu. "Vậy thì, sữa lạnh sẽ giúp cậu giữ được sự tĩnh tâm của mình."

Hải Minh biết rằng, cậu không thể ép buộc Đăng Dương phải mở lòng. Điều cậu có thể làm là tạo ra một môi trường mà ở đó, sự im lặng không còn là một gánh nặng, mà là một sự chấp nhận.

Sáng hôm sau, khi Đăng Dương tỉnh giấc, cậu thấy một chiếc áo khoác đồng phục của Hải Minh được treo hờ hững trên mắc áo của cậu. Kèm theo đó là một mảnh giấy nhỏ, chữ viết hơi nghuệch ngoạc nhưng dễ đọc:

"Gió biển lạnh lắm. Tớ có ba chiếc áo, cậu chỉ có một. Cậu cần một lớp bảo vệ. Đừng lo, không cần trả lại, tớ có cái khác. "– H.M

Đăng Dương nhìn chiếc áo khoác. Nó vẫn còn giữ mùi hương của bột giặt và một chút mùi nắng, mùi mồ hôi nhẹ nhàng của một người vừa chơi thể thao. Chiếc áo mang theo hơi ấm của một người hoàn toàn xa lạ, nhưng lại gợi lên một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Cuối cùng, Đăng Dương nhẹ nhàng chạm vào chiếc áo. Cậu không mặc, nhưng cũng không cất đi. Chiếc áo đó vẫn treo đó, như một lời hứa lặng câm rằng, từ nay, khu rừng thông cô độc của cậu đã có thêm một ánh sáng nhẹ nhàng chiếu rọi từ xa.