MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 4: Đột Phá Lớp Vỏ

Ngày nắng bên em

Chương 4: Đột Phá Lớp Vỏ

856 từ · ~5 phút đọc

Sự yên bình ở phòng 407 kéo dài được thêm vài ngày nữa, sự hiện diện của chiếc áo khoác đồng phục trên mắc áo Đăng Dương như một biểu tượng cho sự chấp nhận lặng lẽ mà cậu dành cho Hải Minh. Cậu đã quen với sự tồn tại của người bạn cùng phòng ấm áp và chu đáo này.

Tuy nhiên, Hải Minh là người của sân bóng rổ, của tiếng hò reo và chiến thắng. Cậu không thể mãi mãi giữ sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Chiều hôm đó, Hải Minh trở về phòng sau một buổi tập căng thẳng. Đội bóng rổ vừa giành chiến thắng thuyết phục trong một trận giao hữu quan trọng, và niềm vui đang lan tỏa mạnh mẽ trong người cậu. Cậu mệt rã rời, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.

Đăng Dương đang ngồi cạnh cửa sổ, tập trung vào cuốn sách giáo trình dày cộp. Tai nghe được cắm, khuôn mặt cậu chìm đắm trong sự yên tĩnh do chính cậu tạo ra.

Hải Minh, không kiềm chế được sự vui mừng, bước vào phòng, ném chiếc balo xuống sàn, và ngay lập tức bật lớn bản nhạc Pop Rock sôi động mà cậu thường nghe sau mỗi chiến thắng.

Âm nhạc bùng nổ, mạnh mẽ và dồn dập, phá tan sự yên tĩnh đang bao trùm căn phòng.

Đăng Dương giật mình. Cậu buông cuốn sách, bàn tay siết chặt lại. Mặc dù đeo tai nghe, âm thanh lớn và đột ngột vẫn xuyên qua, cộng thêm sự rung động của không khí khiến mọi giác quan của cậu bị kích thích quá mức.

Cậu tháo tai nghe ra, khuôn mặt tái nhợt và khó chịu. Cậu nhìn Hải Minh, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn và thất vọng.

"Hải Minh," Đăng Dương lên tiếng, giọng nói khô khốc và khẽ đến mức gần như bị tiếng nhạc nuốt chửng.

Hải Minh đang nhún nhảy theo điệu nhạc, vừa cởi áo khoác. Cậu quay lại, thấy vẻ mặt căng thẳng của Đăng Dương. Ngay lập tức, nụ cười trên môi cậu vụt tắt.

Cậu nhận ra sai lầm của mình. Quy tắc ngầm thứ hai "Nếu cậu cảm thấy khó chịu vì bất cứ điều gì, cậu chỉ cần ra hiệu" đã bị cậu phá vỡ một cách vô ý.

Hải Minh nhanh chóng tiến đến, nhấn nút tắt nhạc. Sự im lặng đột ngột trở lại, nhưng không khí đã trở nên nặng nề.

"Tớ xin lỗi," Hải Minh nói ngay lập tức, giọng điệu thành khẩn và không hề bào chữa. "Thật sự xin lỗi. Tớ đã quên mất. Tớ quá hào hứng nên... tớ đã quên mất."

Đăng Dương nhìn Hải Minh. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho một lời giải thích lấp liếm hoặc một câu nói mang tính thách thức, nhưng cậu chỉ nhận được sự hối lỗi chân thành. Sự hối lỗi này không chỉ vì tiếng ồn, mà vì đã không tôn trọng cảm xúc của cậu.

"Không sao..." Đăng Dương khẽ đáp, ánh mắt vẫn còn sự đề phòng.

"Có sao chứ," Hải Minh lắc đầu, tiến đến ngồi xuống mép giường Đăng Dương, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. "Cậu đã phải dùng đến giọng nói của mình để nhắc nhở tớ. Đó là lỗi của tớ."

Hải Minh nhìn thẳng vào Đăng Dương, ánh mắt ấm áp và vững vàng, như muốn truyền sự bình tĩnh đến cậu.

"Tớ hứa điều này sẽ không xảy ra nữa. Và tớ muốn cậu biết rằng, tớ luôn trân trọng không gian của cậu. Từ nay, trước khi tớ làm bất cứ điều gì có thể ảnh hưởng đến cậu, tớ sẽ gõ cửa nhẹ nhàng, ngay cả khi cậu đang ở trong phòng. Tớ muốn cậu luôn cảm thấy được chuẩn bị trước."

Lời hứa đó – luôn được chuẩn bị trước – chạm đến tận sâu thẳm trong Đăng Dương. Nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu chính là sự bất ngờ, là bị kéo ra khỏi vỏ bọc một cách thô bạo.

Đăng Dương nhìn vào đôi mắt hổ phách của Hải Minh, cảm thấy sự căng thẳng trong mình dần tan đi. Cậu nhận ra, người này không chỉ là ánh sáng, mà còn là sự kiên nhẫn và sự bao dung hiếm thấy.

"Tớ... tớ hiểu rồi," Đăng Dương nói, giọng đã mềm mại hơn.

Hải Minh nở một nụ cười nhẹ, không khoa trương. "Cảm ơn cậu vì đã cho tớ cơ hội sửa sai. Bây giờ, tớ sẽ đi tắm. Cậu có muốn tớ mua gì dưới căng tin không?"

"Không cần," Đăng Dương đáp.

Hải Minh gật đầu, cầm theo khăn tắm và bước ra khỏi phòng.

Lúc này, Đăng Dương mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn cánh cửa khép lại. Cậu đã định chạy trốn ra rừng thông, nhưng bây giờ, cậu lại thấy phòng 407 trở nên dễ chịu hơn bao giờ hết.

Cậu ngồi vào bàn, mở lại sách, nhưng tâm trí lại nghĩ về câu nói của Hải Minh. Sự chân thành trong lời xin lỗi kia, đã làm một vết rạn nhỏ xuất hiện trên bức tường phòng vệ kiên cố của cậu.