Sau sự cố tiếng ồn, Hải Minh càng trở nên cẩn trọng, thậm chí còn chu đáo hơn. Mỗi lần cậu vào phòng, dù Đăng Dương đã ở trong đó, cậu vẫn khẽ gõ cửa hai tiếng nhẹ nhàng trước khi mở. Hành động nhỏ này, lặp đi lặp lại, trở thành một sự an ủi lặng thầm đối với Đăng Dương.
Tuy nhiên, áp lực học tập cuối kỳ và sự lo lắng âm ỉ về việc phải tiếp xúc với bạn bè (dù chỉ là ngắn ngủi trong giờ học) đã khiến Đăng Dương kiệt sức.
Đêm đó, cậu đã thức đến rất khuya để hoàn thành một bài tiểu luận quan trọng. Căn bệnh đau dạ dày nhẹ mà cậu thường mắc phải mỗi khi căng thẳng bắt đầu tái phát.
Sáng hôm sau, Đăng Dương cảm thấy choáng váng và buồn nôn. Cậu cố gắng ăn sáng nhưng dạ dày phản ứng dữ dội. Trong giờ học, khuôn mặt cậu tái nhợt, nhưng cậu vẫn cố gắng ngồi thẳng, cố gắng để không ai nhận ra sự yếu đuối của mình.
Hải Minh, người luôn nhạy cảm với những thay đổi dù nhỏ nhất của người khác, đã nhận thấy. Đôi mắt thường ngày của Đăng Dương vốn đã kém sức sống, giờ đây còn sâu thẳm hơn, và tay cậu thường xuyên đặt lên vùng bụng.
Sau giờ ăn trưa, khi mọi người đổ dồn ra căng tin ồn ào, Đăng Dương trốn ra khu rừng thông. Cậu không đi để vẽ hay đọc sách, mà chỉ đơn giản là để tìm một nơi có thể trút bỏ sự mệt mỏi mà không bị ai nhìn thấy.
Cậu ngồi dựa vào thân cây thông lớn, cố gắng hít thở sâu để giảm cơn đau âm ỉ. Cậu đã quên mang theo thuốc.
Khoảng mười phút sau, một bóng dáng cao ráo xuất hiện. Đó là Hải Minh.
Cậu ấy không đi tay không. Trên tay Hải Minh là một chiếc túi giữ nhiệt nhỏ, cùng với một bình nước ấm.
"Chào Đăng Dương," Hải Minh lên tiếng, giọng nói giữ một âm lượng vừa phải. "Cậu không đi ăn trưa. Tớ đoán là dạ dày cậu không ổn."
Đăng Dương ngạc nhiên nhìn Hải Minh. Cậu không hề kể với ai về căn bệnh này.
Hải Minh không chờ đợi câu trả lời, cậu bình tĩnh trải một tấm khăn sạch lên gốc cây cạnh Đăng Dương.
"Tớ đã thấy cậu có vẻ khó chịu từ sáng. Tớ xin lỗi vì đã không hỏi sớm hơn," Hải Minh giải thích, ánh mắt chân thành. "Tớ mang cháo bí đỏ. Mẹ tớ nói, khi đau dạ dày, cháo bí đỏ là tốt nhất."
Từ trong túi giữ nhiệt, một chén cháo bí đỏ nóng hổi, thơm mùi gừng nhẹ được đặt xuống. Kế bên là một viên thuốc kháng axit.
"Ăn một chút đi," Hải Minh đề nghị, giọng điệu kiên nhẫn. "Cậu không cần nói chuyện đâu. Chỉ cần ăn thôi."
Đăng Dương nhìn cháo, rồi nhìn Hải Minh. Cậu cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ chén cháo, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh đang gặm nhấm dạ dày cậu. Trong khoảnh khắc đó, lớp vỏ phòng vệ của Đăng Dương tan chảy. Cậu đã tự mình chống đỡ quá lâu rồi.
Đăng Dương khẽ cầm lấy chiếc thìa. Cậu ăn từng thìa nhỏ, chậm rãi. Vị cháo nhạt nhưng ấm, vị gừng dịu nhẹ làm dịu đi sự co thắt. Cậu ăn trong sự im lặng, còn Hải Minh chỉ ngồi đó, im lặng nhìn ngọn gió biển thổi qua kẽ lá.
Sau khi ăn xong, Đăng Dương uống viên thuốc, rồi tựa đầu vào thân cây. Cậu cảm thấy cơ thể thả lỏng hơn rất nhiều.
"Tại sao..." Đăng Dương khẽ hỏi, sau một hồi lâu. Giọng cậu yếu ớt, nhưng đã bớt căng thẳng. "Tại sao cậu lại..."
Hải Minh quay sang, cười nhẹ nhàng.
"Tớ có một người em gái cũng rất nhạy cảm. Tớ học được cách quan sát mà không cần đặt câu hỏi," Hải Minh trả lời. "Với lại, cậu là bạn cùng phòng tớ, Đăng Dương. Chăm sóc cậu là điều tớ nên làm."
Hải Minh không nói thêm điều gì hoa mỹ hay triết lý. Sự quan tâm của cậu ấy đơn giản và chân thật như chính hơi ấm của chén cháo.
"Cảm ơn," Đăng Dương thì thầm, lần này, lời cảm ơn sâu sắc hơn rất nhiều. Nó không chỉ là sự biết ơn về chén cháo, mà còn về sự thấu hiểu thầm lặng mà Hải Minh dành cho cậu.
Hải Minh vươn tay, không chạm vào Đăng Dương, mà chỉ đặt tay lên mặt đất bên cạnh cậu.
"Không cần cảm ơn đâu. Cậu cứ nghỉ ngơi đi. Tớ sẽ ngồi đây, giữ cho cậu một chút yên tĩnh."
Dưới ánh nắng nhạt của buổi chiều, Đăng Dương nhắm mắt lại. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy khu rừng thông của mình không còn cô độc nữa. Có một cơn gió biển ấm áp, luôn sẵn sàng ở lại và che chở cho cậu.