MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 6: Cá Heo và Sóng Lớn

Ngày nắng bên em

Chương 6: Cá Heo và Sóng Lớn

756 từ · ~4 phút đọc

Sau sự việc với chén cháo bí đỏ, Đăng Dương bắt đầu có một sự thay đổi tinh tế. Cậu không còn trốn tránh ánh mắt của Hải Minh nữa. Khi Hải Minh gõ cửa trước khi vào phòng, Đăng Dương luôn khẽ gật đầu, một dấu hiệu cho thấy cậu đã sẵn sàng chấp nhận sự hiện diện của người kia.

Hải Minh không lạm dụng sự cởi mở mới này. Cậu vẫn giữ sự tôn trọng và khoảng cách, nhưng cậu dành thời gian để đọc sách trong phòng nhiều hơn, tạo ra một bầu không khí yên bình, tĩnh tại.

Một buổi tối cuối tuần, khi ngoài trời mưa rả rích, tạo ra một âm thanh dịu nhẹ, cả hai đang ngồi trên giường đọc sách. Đăng Dương bỗng gấp cuốn sách lại.

"Hải Minh," cậu gọi, giọng nói trầm và chậm rãi, hiếm hoi đến mức khiến Hải Minh lập tức đặt sách xuống.

"Tớ nghe đây, Đăng Dương."

"Cậu có thích biển không?" Đăng Dương hỏi, không nhìn thẳng vào Hải Minh mà nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa đang trượt dài.

"Tớ yêu biển. Nơi đây có gió biển, có sóng, có một sự tự do mà không nơi nào có được."

Đăng Dương khẽ nhếch môi, dường như đang hồi tưởng điều gì đó.

"Tớ từng đọc một câu chuyện ngụ ngôn," Đăng Dương bắt đầu, giọng cậu nhỏ nhưng rất rõ ràng, như một dòng suối chảy chậm rãi. "Về một chú cá heo nhỏ. Chú cá heo đó rất sợ tiếng động lớn, sợ những con sóng hung dữ. Vì thế, nó luôn bơi sát vào bờ, nơi mặt nước phẳng lặng nhất, nơi nó nghĩ rằng sẽ an toàn."

Hải Minh im lặng lắng nghe, ánh mắt dịu dàng và tập trung. Cậu biết, đây không chỉ là một câu chuyện.

"Nơi đó an toàn thật, nhưng nó lại bị mắc kẹt. Nước nông không đủ cho nó vùng vẫy. Nó không thể bắt được những con cá to, không thể bơi đến những rạn san hô rực rỡ. Nó càng cố ở lại vùng an toàn, thì nó lại càng yếu đi, vì sợ hãi những con sóng lớn ngoài kia."

Đăng Dương dừng lại một chút, bàn tay khẽ miết lên bìa cuốn sách.

"Chú cá heo đó, cuối cùng, nó sợ hãi hai điều. Một là sóng lớn, thứ có thể nhấn chìm nó. Hai là vùng nước nông, thứ có thể giữ nó lại mãi mãi, không bao giờ trưởng thành."

Đăng Dương quay đầu lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Hải Minh một cách chân thật như thế.

"Cậu biết không, Hải Minh. Tớ chính là chú cá heo đó."

Hải Minh không lập tức nói gì, cậu để sự tĩnh lặng và câu chuyện ngụ ngôn thấm vào căn phòng. Cậu hiểu rằng, Đăng Dương đang không chỉ nói về nỗi sợ xã hội, mà còn về sự giam cầm bản thân trong sự im lặng và cô độc.

"Vậy thì," Hải Minh nói, giọng điệu kiên định nhưng đầy sự thấu hiểu, "Nếu cậu là chú cá heo đó, tớ sẽ là cơn gió đưa sóng lớn trở nên dịu dàng hơn, và là dòng hải lưu ấm áp giúp cậu mạnh mẽ hơn."

Hải Minh nghiêng người về phía trước một chút. "Đăng Dương, cậu không phải sợ vùng nước sâu. Nơi đó có thử thách, nhưng cũng có vô vàn điều đẹp đẽ. Vấn đề không phải là làm sao để tránh sóng, mà là làm sao để học cách bơi giữa những con sóng."

Ánh mắt của Hải Minh không hề có sự thương hại, mà là một lời động viên sâu sắc, chân thành.

"Tớ sẽ không bao giờ ép cậu bơi ra giữa đại dương, nhưng tớ có thể bơi cùng cậu ở vùng nước sâu hơn một chút, nếu cậu cho phép," Hải Minh hứa hẹn.

Đăng Dương cảm thấy trong lòng có một luồng hơi ấm lan tỏa. Lời nói của Hải Minh không phải là sự ép buộc phải thay đổi, mà là một lời mời gọi đồng hành.

"Cảm ơn cậu, Hải Minh," Đăng Dương khẽ nói. Lần này, không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một chút tín nhiệm.

Mưa vẫn tiếp tục rơi bên ngoài. Đêm đó, Đăng Dương đặt cuốn sách xuống và bắt đầu phác thảo. Lần này, bức vẽ là một chú cá heo nhỏ, đang bơi cạnh một ngọn sóng lớn, và ngọn sóng đó, dưới nét chì của cậu, không hề đáng sợ, mà mang một vẻ đẹp hùng vĩ.