Sau cuộc trò chuyện về "Cá Heo và Sóng Lớn", mối quan hệ của Hải Minh và Đăng Dương đã tiến triển thêm một bước. Dù vẫn ít nói, Đăng Dương đã chia sẻ phòng của mình với sự hiện diện của Hải Minh một cách thoải mái hơn.
Tuy nhiên, thế giới của Hải Minh không chỉ giới hạn trong phòng 407.
Hải Minh là một điểm sáng thu hút, và điểm sáng ấy luôn đi kèm với những vệ tinh xung quanh.
Một buổi chiều, Đăng Dương vừa trở về phòng thì thấy cánh cửa mở hé. Bên trong, không chỉ có Hải Minh mà còn có hai người bạn cùng đội bóng rổ của cậu ấy: Văn An – người hoạt bát, hơi ồn ào nhưng tốt bụng, và Hoàng Việt – trầm tính hơn, nhưng luôn có vẻ ngoài hiếu kỳ.
Đây là lần đầu tiên Đăng Dương phải đối diện với hơn một người trong không gian riêng của mình. Cảm giác ngay lập tức là một sự choáng ngợp và muốn trốn chạy. Lồng ngực cậu siết lại, hơi thở trở nên nông hơn.
"À, Dương! Cậu về rồi," Hải Minh cười, đứng dậy. "Đây là Văn An và Hoàng Việt. Họ đến lấy bản nháp chiến thuật cho trận đấu tuần này."
Văn An, với tính cách sôi nổi, lập tức huých tay Hoàng Việt, cười toe toét: "Chào cậu, Đăng Dương. Nghe Hải Minh kể về cậu nhiều rồi. Rốt cuộc thì cậu cũng chịu xuất hiện rồi à? Tớ là Văn An, 'trợ lý' của Hải Minh trong mọi hoạt động đấy."
Hoàng Việt chỉ gật đầu lịch sự, nhưng đôi mắt cậu ấy lại mang đầy sự tò mò, lướt qua Đăng Dương một cách nhanh chóng nhưng kỹ lưỡng.
Đối với Đăng Dương, sự hào hứng và tò mò của họ như những mũi kim sắc nhọn. Cậu cảm thấy mình bị nhìn thấu, bị đánh giá. Cậu khẽ lùi lại một bước, tay nắm chặt lấy chiếc quai balô.
"Chào..." Đăng Dương khẽ nói, gần như là một tiếng thì thầm, sau đó cậu nhanh chóng đi về phía giường của mình, cố gắng làm mình trở nên vô hình.
Văn An có vẻ không để ý, cậu ấy tiếp tục nói lớn: "Hải Minh bảo cậu đang vẽ minh họa gì đó cho Câu lạc bộ Sách. Tuyệt thật đấy! À, cậu có thấy Hải Minh để cái áo khoác màu xanh dương của tớ ở đâu không nhỉ? Hôm trước tớ để quên..."
Hải Minh nhận ra sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt Đăng Dương. Cậu biết, Đăng Dương không thể chịu đựng được không khí sôi động và sự dò hỏi trực tiếp này. Khuôn mặt cậu tái đi, và cậu đang vô thức tìm cách né tránh mọi giao tiếp bằng mắt.
Ngay lập tức, Hải Minh đưa tay lên, ngắt lời Văn An một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"An, bình tĩnh. Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi. Tớ tìm áo khoác cho cậu sau," Hải Minh nói, giọng cậu hạ thấp xuống, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự ồn ào của Văn An.
Hải Minh đặt tay lên vai Văn An, đẩy nhẹ cậu bạn ra ngoài cửa. "Việt, cậu giúp tớ xem bản nháp này ở ngoài hành lang nhé. Chúng ta cần sự tập trung."
Văn An có vẻ khó hiểu, nhưng vì tôn trọng đội trưởng, cậu ấy vẫn bước ra. Hoàng Việt liếc nhìn Đăng Dương lần cuối, rồi im lặng đi theo Hải Minh.
Cánh cửa phòng đóng lại. Chỉ còn lại Đăng Dương đang thở dốc trên giường. Cậu đưa tay ôm lấy ngực. Chỉ vài phút ngắn ngủi đó, cậu cảm thấy như mình vừa trải qua một cuộc đua marathon đầy căng thẳng.
Sau khoảng ba phút, cánh cửa lại mở ra. Chỉ có Hải Minh bước vào. Cậu đi thẳng đến chỗ Đăng Dương, không nói gì, chỉ rót một cốc nước ấm rồi đặt nó vào tay cậu.
"Uống đi," Hải Minh nói, giọng dịu dàng. "Xin lỗi cậu. Tớ đã quên mất giới hạn của cậu. Họ là những người tốt, nhưng hơi thiếu tinh tế một chút."
Đăng Dương nhìn cốc nước, sự ấm áp từ cốc truyền qua lòng bàn tay. Cậu uống một ngụm, cảm thấy nhịp tim dần chậm lại.
"Tớ... tớ không sao," Đăng Dương nói, giọng cậu vẫn hơi run. "Nhưng tớ... tớ không thích bị nhiều người nhìn."
"Tớ hiểu. Hoàn toàn hiểu," Hải Minh khẳng định. "Đó là lý do tại sao tớ ở đây. Tớ sẽ là bức tường chắn cho cậu, Đăng Dương."
Hải Minh ngồi xuống bàn học của mình, xoay ghế lại để nhìn Đăng Dương.
"Họ chỉ là một phần nhỏ của thế giới. Nhưng cậu không cần phải đối diện với họ nếu chưa sẵn sàng. Tớ sẽ luôn giữ họ ở một khoảng cách an toàn. Cậu cứ yên tâm."
Lời hứa về việc trở thành "bức tường chắn" đã xoa dịu nỗi sợ hãi của Đăng Dương một cách kỳ diệu. Cậu không bị bắt phải thay đổi, mà được bảo vệ trong quá trình thay đổi.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, Đăng Dương nhìn thấy Hải Minh đang gửi một tin nhắn thoại cho Văn An: Lần sau vào phòng 407, hãy gõ cửa và nói nhỏ thôi, tớ và Đăng Dương đang học bài. Tớ cần sự tập trung.
Đó là cách Hải Minh bảo vệ cậu, kín đáo, không ồn ào, nhưng vô cùng mạnh mẽ.