Sau khi Đăng Dương đồng ý tham gia dự án của đội bóng rổ, không khí trong phòng 407 trở nên ấm áp và tập trung hơn. Đây là lần đầu tiên Đăng Dương sử dụng tài năng của mình cho một mục đích tập thể, và sự thay đổi này mang lại một nguồn năng lượng mới cho cậu.
Hải Minh trở thành "người giám sát" kiêm "trợ lý" hết sức chu đáo. Cậu mua thêm nhiều loại giấy vẽ, bút chì chất lượng cao, và một chiếc đèn bàn LED lớn có thể điều chỉnh độ sáng, đảm bảo ánh sáng không làm căng mắt Đăng Dương. Mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng, không hề có sự thúc ép.
Quá trình làm việc của Đăng Dương cũng diễn ra một cách độc đáo. Cậu vẫn không thích tiếng ồn, nên Hải Minh luôn mang tai nghe khi làm việc riêng. Nhưng cậu cũng bắt đầu thích nghi với âm thanh nhẹ của sự tồn tại. Tiếng giấy sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng của Hải Minh, hay tiếng Hải Minh đọc sách thầm. Những âm thanh đó, đối với Đăng Dương, giờ đây không còn là sự xâm lấn, mà là âm thanh của sự đồng hành.
Hải Minh thường ngồi xem Đăng Dương vẽ. Cậu không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa ra những gợi ý về mặt bố cục, ví dụ như: "Thêm một chút độ nghiêng cho thân cây thông này, Đăng Dương. Nó sẽ mạnh mẽ hơn, giống như cách cậu đã chống chọi."
Và Đăng Dương lắng nghe. Cậu lắng nghe một cách chăm chú, sau đó thực hiện theo. Hải Minh không chỉ là người đưa ra yêu cầu, cậu ấy còn là người thấu hiểu được ý nghĩa đằng sau những nét chì.
Một đêm nọ, Đăng Dương đang hoàn thành phần chi tiết của biểu trưng: chiếc rễ cây thông. Cậu tập trung đến mức quên cả thời gian. Hải Minh, sau khi giải quyết xong tài liệu đội bóng, lặng lẽ đi pha một cốc trà gừng ấm.
Hải Minh đặt cốc trà xuống bàn Đăng Dương. "Trà gừng. Giúp cậu giữ ấm và tỉnh táo."
Đăng Dương khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy cốc trà. Ngón tay cậu vừa chạm vào cốc sứ ấm nóng, Hải Minh chợt nhận ra điều gì đó.
"Tay cậu lạnh quá, Đăng Dương," Hải Minh nói, giọng trầm xuống. "Cậu lại bị căng thẳng rồi. Cậu có thể tạm nghỉ được không?"
"Chỉ còn một chút nữa," Đăng Dương đáp.
Hải Minh không ép buộc, nhưng cậu cũng không bỏ đi. Cậu ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vươn tay, dùng hai bàn tay ấm áp của mình bao lấy bàn tay đang lạnh cóng và dính đầy than chì của Đăng Dương.
"Chỉ cần vài phút thôi," Hải Minh thì thầm. "Để tay cậu ấm lại."
Đăng Dương bất ngờ. Cậu ngước nhìn Hải Minh. Sự gần gũi da thịt này là điều cậu chưa từng trải qua với bất kỳ ai. Bàn tay của Hải Minh, thô ráp và mạnh mẽ vì thường xuyên chơi bóng rổ, lại mang một hơi ấm kỳ lạ, lan tỏa nhanh chóng từ lòng bàn tay đến cánh tay cậu.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hơi thở của Hải Minh phả nhẹ vào tóc cậu. Mùi hương của xà phòng, mồ hôi nhẹ, và mùi nắng từ quần áo Hải Minh, tất cả bao trùm lấy cậu.
"Tớ... tớ ổn rồi," Đăng Dương nói, cố gắng rút tay lại.
Hải Minh buông ra ngay lập tức, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên sự dịu dàng. "Tuyệt. Đừng để mình kiệt sức nhé."
Đêm đó, sau khi Hải Minh đã ngủ say, Đăng Dương nhìn chằm chằm vào bản phác thảo. Cậu đã thêm một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng: hai chiếc lá thông được vẽ sát cạnh nhau, một chiếc lớn và một chiếc nhỏ, cùng hướng về ánh sáng.
Và cậu nhận ra một điều quan trọng hơn: hơi ấm của bàn tay Hải Minh đã khắc sâu vào tâm trí cậu, mạnh mẽ hơn bất kỳ cơn sợ hãi nào. Đối với Đăng Dương, đó là một Nguồn Sáng không phải trên giấy, mà là trong cuộc sống thực. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy một cảm xúc rung động, nhẹ nhàng, vượt ra ngoài sự biết ơn đơn thuần.