MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 12: Bí Mật Của Biển

Ngày nắng bên em

Chương 12: Bí Mật Của Biển

703 từ · ~4 phút đọc

Sau khoảnh khắc chạm tay ấm áp, Đăng Dương trở nên cởi mở hơn một chút. Cậu không còn lảng tránh những câu hỏi nhẹ nhàng của Hải Minh về trường học hay sở thích. Hải Minh nhận ra rằng, chỉ cần sự tiếp xúc không mang tính áp đặt, Đăng Dương có thể buông lỏng cảnh giác của mình.

Một buổi chiều cuối tuần, trời quang mây tạnh, Hải Minh rủ Đăng Dương ra khu vực ghế đá gần rừng thông để hít thở không khí. Gió biển thổi vào, mang theo mùi mặn đặc trưng của Thiên Thanh.

Hải Minh ngồi dựa lưng vào ghế đá, nhìn ra xa, nơi có thể thấy dải đại dương xanh thẳm.

"Cậu nói thích biển, Đăng Dương. Nhưng tớ luôn có cảm giác cậu sợ nó," Hải Minh khẽ nói, không nhìn cậu.

Đăng Dương im lặng một lúc lâu. Cậu nhìn theo ánh mắt Hải Minh. Nước biển lấp lánh dưới nắng, vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng chứa đựng sự đe dọa.

"Tớ không sợ biển," Đăng Dương nói, giọng cậu bình thản hơn trước. "Tớ sợ âm thanh của nó. Tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít. Những âm thanh không có điểm dừng, không có quy luật."

Cậu nhắm mắt lại. "Nó giống như... những tiếng la hét không thể kiểm soát. Cả tiếng ồn ào của đám đông, tiếng nói của họ... tất cả đều là sóng lớn đối với tớ."

Hải Minh hiểu ra. Nỗi sợ hãi của Đăng Dương không chỉ là ám ảnh xã hội thông thường; nó là sự nhạy cảm cực đoan với âm thanh, một sự lo âu bị khuếch đại bởi những tổn thương trong quá khứ.

"Vậy ra, cậu vẽ cây thông để làm một bãi đáp tĩnh lặng cho bản thân mình," Hải Minh thì thầm.

"Đúng vậy. Rừng thông luôn yên tĩnh. Nó giữ lại mọi tiếng ồn bên ngoài."

Đăng Dương nhìn Hải Minh. "Còn cậu? Tớ thấy cậu luôn vui vẻ, luôn tràn đầy năng lượng. Cậu có khi nào cảm thấy mệt mỏi vì phải làm ánh sáng cho tất cả mọi người không?"

Đây là lần đầu tiên Đăng Dương đặt một câu hỏi mang tính cá nhân. Hải Minh ngạc nhiên, rồi mỉm cười.

"Tớ cũng là con người mà, Đăng Dương. Tớ cũng có những con sóng riêng," Hải Minh thừa nhận. "Bố tớ là cựu cầu thủ bóng rổ, ông kỳ vọng rất nhiều vào tớ. Việc phải luôn là đội trưởng, phải luôn dẫn đầu, phải luôn thắng... đôi khi tớ cảm thấy ngạt thở."

Hải Minh lấy một viên đá nhỏ, tung nó lên không trung rồi bắt lấy. "Tớ sợ làm bố mẹ thất vọng. Tớ sợ nếu tớ không cười, không lạc quan, thì mọi người sẽ nghĩ tớ không đủ mạnh mẽ. Tớ sợ rằng, nếu tớ không giữ vai trò mặt trời, thì cả đội sẽ không có phương hướng."

"Tớ cũng sợ ánh sáng," Đăng Dương thừa nhận, giọng khẽ khàng.

Hải Minh quay sang, ánh mắt đầy trìu mến. "Và tớ sợ bóng tối. Chúng ta thật đối lập, phải không?"

"Nhưng..." Đăng Dương ngập ngừng, "nhưng cậu làm cho tớ cảm thấy bóng tối không còn đáng sợ nữa. Và cậu... cậu không cần phải sợ bóng tối. Cậu vẫn có thể là ánh sáng, nhưng không phải gánh vác mọi thứ một mình."

Hải Minh im lặng một lúc lâu, nhìn sâu vào đôi mắt của Đăng Dương. Đó là một sự đồng cảm chân thành, một lời động viên đến từ người mà cậu đã cố gắng bảo vệ.

"Cảm ơn cậu, Đăng Dương," Hải Minh nói. "Tớ đã học được từ cậu cách trân trọng sự tĩnh lặng. Tớ nhận ra, không phải lúc nào mình cũng cần tiếng hò reo để cảm thấy ổn."

Kể từ cuộc trò chuyện đó, Hải Minh không chỉ là người bảo vệ của Đăng Dương, mà còn là người chia sẻ gánh nặng với cậu. Hai tâm hồn, một quá ồn ào và một quá tĩnh lặng, đã tìm thấy sự cân bằng và thấu hiểu nhau dưới ánh nắng Thiên Thanh. Họ hiểu rằng, cả hai đều đang mang trong mình những vết thương, và họ có thể cùng nhau chữa lành.