MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 14: Hẹn Ước Dưới Mưa

Ngày nắng bên em

Chương 14: Hẹn Ước Dưới Mưa

914 từ · ~5 phút đọc

Sau thành công của biểu trưng "Cây Thông Vững Chãi", Đăng Dương trở nên tự tin hơn. Cậu vẫn giữ sự tĩnh lặng, nhưng sự sợ hãi không còn là bức tường ngăn cách mà chỉ là một lớp sương mỏng. Cậu đã thực sự trở thành một phần của phòng 407, và của Hải Minh.

Một buổi tối thứ Bảy, trời mưa rả rích. Mùa mưa ở Thiên Thanh luôn kéo theo những cơn gió lạnh lẽo từ biển vào. Hải Minh đang lướt mạng thì thấy Đăng Dương đang nhìn chằm chằm ra cửa sổ, nơi những hạt mưa đang rơi không ngớt.

"Ngày mai là Chủ Nhật, và cậu vẫn chưa ra khỏi trường kể từ khi nhập học," Hải Minh nói, hạ giọng xuống.

Đăng Dương khẽ quay lại. "Tớ không thích đám đông."

"Tớ biết. Nhưng tớ có một nơi. Một nơi mà tớ dám chắc là không có đám đông nào cả. Một bãi biển nhỏ, không ai biết, gần như bị bỏ hoang. Nơi đó, cậu có thể nhìn thấy biển mà không cần nghe tiếng ồn của người khác."

Đăng Dương chần chừ. Ý tưởng về việc đi ra ngoài, đặc biệt là ra biển, vẫn gây ra một chút lo lắng. Nhưng lời mời của Hải Minh mang theo sự an tâm tuyệt đối.

"Cậu có thể đảm bảo không?" Đăng Dương hỏi, ánh mắt tìm kiếm sự chắc chắn.

"Tớ đảm bảo. Nếu có bất kỳ ai xuất hiện, tớ sẽ ngay lập tức đưa cậu về. Tớ sẽ là bức tường chắn của cậu, ngay cả khi chúng ta ở ngoài kia," Hải Minh hứa hẹn, ánh mắt kiên định.

Cuối cùng, Đăng Dương gật đầu. "Vậy... tớ sẽ đi."

Sáng hôm sau, trời vẫn âm u nhưng đã tạnh mưa. Hải Minh và Đăng Dương lên chiếc xe đạp đôi cũ kỹ của ký túc xá. Hải Minh đạp xe, còn Đăng Dương ngồi sau.

Đây là lần đầu tiên họ có một chuyến đi "hẹn hò" đúng nghĩa, dù cả hai đều chưa gọi tên mối quan hệ này. Đăng Dương ngồi sau lưng Hải Minh, cảm nhận được hơi ấm và nhịp điệu mạnh mẽ của cơ thể cậu ấy.

Sau gần nửa giờ đạp xe qua những con đường hẻo lánh, họ đến nơi. Đó là một bãi biển nhỏ hẹp, được che khuất bởi những vách đá và hàng dương. Đúng như Hải Minh nói, không có một bóng người nào.

Gió biển thổi mạnh hơn ở đây, nhưng chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió lùa qua lá dương.

Đăng Dương bước xuống, đi chân trần trên cát. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Cậu vẫn thấy sự hùng vĩ của biển cả, nhưng không hề có sự đe dọa.

Hải Minh trải một tấm bạt lên bãi cát khô, bày ra một hộp thức ăn trưa đơn giản: cơm nắm, trứng cuộn và sữa chuối.

"Tớ đã không quên quy tắc của cậu," Hải Minh nói, mỉm cười.

Họ ngồi xuống, ăn trưa trong sự im lặng thoải mái. Sau đó, Đăng Dương bắt đầu đi dọc theo mép sóng. Cậu nhìn những con sóng xô vào bờ, cuốn đi những hạt cát nhỏ.

Hải Minh đứng cách cậu một quãng, lặng lẽ quan sát. Cậu thấy Đăng Dương đã không còn co mình lại. Ánh mắt cậu ấy đã có thể đối diện với đại dương.

Đột nhiên, một cơn mưa rào bất ngờ ập đến.

Hải Minh nhanh chóng chạy đến, kéo Đăng Dương vào dưới một mái che bằng đá nhô ra. Họ đứng sát nhau, nghe tiếng mưa rơi ào ạt xuống biển.

Mùi đất, mùi mưa, mùi mặn của biển hòa quyện vào nhau. Trong không gian chật hẹp đó, họ đứng đối diện nhau. Ánh mắt chạm nhau.

"Tớ xin lỗi," Hải Minh nói. "Tớ đã không dự đoán được cơn mưa này."

"Không sao," Đăng Dương nói, giọng cậu rất nhỏ. Cơn mưa lớn lại tạo ra một màn chắn tự nhiên, một sự riêng tư tuyệt đối cho họ.

"Đăng Dương này," Hải Minh khẽ gọi, "cậu không còn sợ tớ nữa, đúng không?"

"Tớ chưa từng sợ cậu," Đăng Dương trả lời, ánh mắt chân thành. "Tớ chỉ sợ cảm giác bị tổn thương lại."

"Tớ sẽ không bao giờ làm cậu tổn thương," Hải Minh hứa hẹn. "Dù là sóng lớn hay mưa bão, tớ hứa sẽ luôn đứng ở đây, bảo vệ cậu."

Cả hai im lặng. Khoảnh khắc đó kéo dài tưởng chừng như vô tận. Hải Minh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào gò má ướt nước mưa của Đăng Dương.

Đăng Dương không né tránh. Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp của bàn tay Hải Minh. Cảm xúc đã được nuôi dưỡng qua những chương chữa lành, sự tin tưởng, và sự đồng hành, cuối cùng đã nở rộ.

Hải Minh cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ, thoáng qua, lên trán Đăng Dương. Đó là một nụ hôn trân trọng, một lời thề lặng câm.

"Cậu là ngày nắng của tớ, Đăng Dương," Hải Minh thì thầm.

Đăng Dương mở mắt ra, khuôn mặt đỏ ửng. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy hạnh phúc một cách trọn vẹn, không vướng bận bởi sự sợ hãi.

"Và cậu là nơi tớ chọn để neo lại," Đăng Dương đáp.

Cơn mưa vẫn đổ, nhưng trong lòng họ, mặt trời đã ló dạng. Đây là lời hẹn ước đầu tiên, không cần phải nói thành lời, chỉ cần sự chân thành và tin tưởng tuyệt đối.