MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày nắng bên emChương 15: Lớp Bảo Vệ Màu Hổ Phách

Ngày nắng bên em

Chương 15: Lớp Bảo Vệ Màu Hổ Phách

763 từ · ~4 phút đọc

Sau chuyến đi bí mật và lời hẹn ước dưới mưa, mối quan hệ giữa Hải Minh và Đăng Dương đã thay đổi một cách tinh tế và sâu sắc. Họ đã là một đôi. Dù vẫn giữ bí mật và không cần phô trương, sự gắn kết của họ trở nên rõ ràng hơn, đặc biệt là trong sự quan tâm và chăm sóc.

Hải Minh không đòi hỏi Đăng Dương phải thay đổi đột ngột. Cậu ấy vẫn tôn trọng tuyệt đối nhu cầu về sự tĩnh lặng của Đăng Dương. Nhưng cậu ấy cũng bắt đầu thực hiện vai trò "Lớp Bảo Vệ" của mình một cách chủ động hơn, đặc biệt là trong các hoạt động chung.

Giờ ăn trưa là thử thách lớn nhất đối với Đăng Dương. Tiếng bát đĩa, tiếng nói chuyện rôm rả, và đám đông luôn khiến cậu căng thẳng. Thay vì đưa Đăng Dương lên phòng 407 (nơi chỉ có đồ ăn nhẹ), Hải Minh bắt đầu áp dụng chiến thuật "Vùng Đệm An Toàn".

Cậu luôn chọn một chiếc bàn ở góc khuất nhất của căng tin, gần cửa sổ, nơi ít người qua lại. Cậu luôn là người đi lấy thức ăn, và cậu luôn đặt lưng mình quay ra phía không gian mở, đối diện với Đăng Dương.

"Nếu có ai đó nhìn cậu, cậu cứ nhìn vào mắt tớ," Hải Minh nói với Đăng Dương trong bữa ăn đầu tiên sau khi họ chính thức thành đôi. "Tớ sẽ là bức tường chắn thị giác của cậu."

Đăng Dương làm theo. Khi cậu cảm thấy bị ánh mắt tò mò của ai đó chạm tới, cậu sẽ ngước lên nhìn Hải Minh. Đôi mắt màu hổ phách của Hải Minh luôn mang theo sự bình tĩnh và ấm áp, như một điểm neo an toàn. Sự chú ý của Đăng Dương được chuyển hướng hoàn toàn sang Hải Minh, và sự lo âu từ từ giảm bớt.

Bạn bè trong đội bóng rổ của Hải Minh, đặc biệt là Văn An, bắt đầu nhận thấy sự thân thiết đặc biệt này.

Một hôm, Văn An đến bàn. "Này, Minh. Hôm nay cậu lại dán mắt vào Đăng Dương suốt bữa ăn. Cậu ấy khỏe chứ?"

Hải Minh chỉ cười. "Cậu ấy khỏe. Tớ chỉ đang giúp cậu ấy tập trung ăn uống thôi."

Sau đó, Hải Minh nhẹ nhàng giải thích với Văn An về việc Đăng Dương cần sự tĩnh lặng. Hải Minh không tiết lộ về hội chứng sợ hãi xã hội của Đăng Dương, mà chỉ nói rằng cậu ấy "nhạy cảm với sự chú ý."

Nhờ sự can thiệp khéo léo của Hải Minh, Văn An và Hoàng Việt đã thay đổi cách tiếp cận. Họ không còn tiếp xúc trực tiếp, mà bắt đầu bằng những tin nhắn ngắn gọn, thân thiện: Biểu trưng rất đẹp, cảm ơn cậu! hoặc Hải Minh kể cậu vẽ tuyệt lắm, cố gắng lên nhé!

Những lời khen ngợi gián tiếp, không kèm theo áp lực phải đối diện, đã nuôi dưỡng sự tự tin của Đăng Dương.

Đặc biệt, Hải Minh còn có một cách để giúp Đăng Dương cảm thấy mình là một phần của thế giới năng động của cậu.

Vào những buổi tối Hải Minh có trận đấu quan trọng, Đăng Dương không thể đi xem vì sân vận động quá ồn ào và đông đúc. Hải Minh đã lắp đặt một chiếc webcam nhỏ, hướng vào chiếc rổ chính, và gửi đường link phát trực tiếp riêng tư cho Đăng Dương.

"Cậu có thể xem tớ đấu, không cần nghe thấy tiếng hò reo, không cần thấy đám đông," Hải Minh nói. "Tớ cần cậu xem. Cậu là người mang lại tinh thần cho cả đội."

Đêm đó, Đăng Dương ngồi trong phòng 407 yên tĩnh, cắm tai nghe, chỉ nghe thấy tiếng bóng nảy và tiếng giày ma sát trên sàn gỗ. Cậu nhìn Hải Minh trên màn hình, chạy, nhảy, ghi điểm. Cậu cảm thấy mình đang ở ngay bên cạnh Hải Minh, là một phần không thể thiếu của chiến thắng đó.

Sự chăm sóc tỉ mỉ, hiểu rõ từng giới hạn, và sự can thiệp đúng lúc của Hải Minh đã tạo ra một lớp bảo vệ vững chắc xung quanh Đăng Dương. Lớp bảo vệ đó không hề bó buộc, mà ngược lại, nó là bệ phóng để Đăng Dương từ từ bước ra ngoài.

Đăng Dương nhìn Hải Minh lúc cậu ngủ say. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay Hải Minh. Cậu biết, cậu đã tìm thấy ngày nắng của đời mình.