MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 1: Thành phố sương mù và vị Giám đốc khó tính

Ngày Sương

Chương 1: Thành phố sương mù và vị Giám đốc khó tính

1,964 từ

Thành phố Lạc Diệp không có khái niệm về một buổi sáng rực rỡ. Nằm trong một thung lũng mô phỏng được bao bọc bởi những dãy núi nhân tạo, nơi đây quanh năm bị thống trị bởi một lớp sương trắng đục, dày đặc và mang theo vị mằn mặn của hơi ẩm công nghiệp. Những tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố giống như những gã khổng lồ đang ngái ngủ, chỉ lộ ra những đỉnh chóp nhọn hoắt đâm xuyên qua màn sương.

Trình Diệc Thần đứng bên cửa sổ sát đất ở tầng bốn mươi, tay cầm một tách espresso đã nguội ngắt từ lâu. Anh đã đứng ở đó gần mười lăm phút, ánh mắt không tiêu cự nhìn xuống dòng xe cộ như những vệt sáng nhỏ nhoi đang cố gắng len lỏi qua làn hơi nước. Đối với nhiều người, Lạc Diệp là biểu tượng của sự hiện đại và thịnh vượng, nhưng với Diệc Thần, thành phố này chỉ là một chiếc lồng kính lớn mà ở đó, anh là người vận hành những bánh răng khô khốc nhất.

Tiếng kim đồng hồ treo tường bằng đồng gõ nhịp đều đặn. Trình Diệc Thần xoay người, bước lại phía bàn làm việc bằng gỗ mun đen nhánh. Anh là một người đàn ông của những quy tắc. Trên bàn của anh, bút chì phải được gọt nhọn theo cùng một góc độ, các tập tài liệu phải được xếp chồng lên nhau theo thứ tự bảng chữ cái, và tuyệt đối không được có bất kỳ hạt bụi nào hiện diện. Sự ngăn nắp này là cách duy nhất để anh kiểm soát được chứng mất ngủ và những cơn đau đầu dai dẳng đang hành hạ mình hằng đêm.

Anh đặt tách cà phê xuống, lật mở bản kế hoạch truyền thông cho quý mới. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt anh, khô khan và thiếu sức sống. Trình Diệc Thần thở dài, anh khẽ xoa thái dương. Một vị Giám đốc điều hành ba mươi hai tuổi, có trong tay mọi quyền lực nhưng lại không thể tìm thấy một lý do để cảm thấy hào hứng khi bắt đầu một ngày mới. Cuộc sống của anh giống như một bản vẽ kỹ thuật: chính xác từng milimet nhưng tuyệt nhiên không có một nét vẽ thừa thãi nào mang tên "cảm xúc".

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Không phải kiểu gõ dồn dập của thư ký Trần khi có việc gấp, cũng không phải kiểu gõ nặng nề của các trưởng phòng cấp cao. Tiếng gõ này nhẹ, thanh, có nhịp điệu giống như một khúc nhạc ngắn.

"Vào đi." Trình Diệc Thần nói, giọng anh vẫn giữ nguyên tông điệu trầm lạnh đặc trưng.

Cánh cửa mở ra, nhưng không gian không bị xáo trộn bởi sự vội vã. Một chàng trai trẻ bước vào, tay ôm một xấp hồ sơ màu xanh nhạt. Cậu không mặc âu phục gò bó như những nhân viên khác ở tầng này, mà diện một chiếc áo sơ mi màu kem có chất liệu linen hơi nhăn nhẹ, tạo cảm giác mềm mại và dễ gần.

Trình Diệc Thần không ngẩng đầu ngay, anh vẫn đang mải miết ký tên vào một văn bản dở dang. Tuy nhiên, khứu giác nhạy cảm của anh đột ngột bắt được một mùi hương rất nhẹ. Nó không nồng nặc như nước hoa nhân tạo, mà là mùi trà nhài vừa pha, thanh khiết và có chút gì đó rất... "sạch".

"Thưa Giám đốc, tôi là Lâm Hiểu, nhân viên mới chuyển từ tổ sáng tạo ở chi nhánh phía Đông sang. Tôi đến để gửi lại bản báo cáo phân tích thói quen người dùng mà anh đã yêu cầu từ hôm qua."

Giọng nói của chàng trai không quá trầm, có độ vang tự nhiên và đặc biệt là không chứa đựng sự sợ sệt thường thấy của cấp dưới khi đối mặt với Trình Diệc Thần. Lúc này, anh mới từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua gọng kính mảnh để quan sát người đối diện.

Lâm Hiểu có một khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt hơi cong lại như đang chứa sẵn một nụ cười thầm kín. Cậu đứng đó, tư thế thoải mái nhưng vẫn giữ đúng khoảng cách cần thiết. Ánh đèn neon trắng của văn phòng phản chiếu lên làn da trắng sứ của cậu, tạo nên một sự tương phản dễ chịu với tông màu tối trầm của căn phòng.

"Cậu là người phụ trách bản báo cáo này?" Trình Diệc Thần hỏi, tay anh với lấy xấp hồ sơ.

"Vâng, thưa anh. Tôi đã dành đêm qua để rà soát lại các số liệu. Có một vài điểm bất hợp lý trong báo cáo cũ nên tôi đã đính kèm thêm phần nhận xét cá nhân ở trang cuối cùng."

Trình Diệc Thần bắt đầu lật mở từng trang. Anh vốn định chỉ lướt qua để tìm lỗi sai, nhưng phong cách trình bày của bản báo cáo này khiến anh phải dừng lại. Thay vì những bảng biểu dài dằng dặc, Lâm Hiểu đã sử dụng những hình vẽ tay nhỏ ở lề giấy để minh họa cho các luận điểm. Nó khiến một tài liệu kinh doanh khô cứng trở nên sinh động và dễ hiểu đến lạ lùng.

Anh dừng lại ở trang cuối cùng, nơi Lâm Hiểu viết tay phần nhận xét. Nét chữ của cậu mảnh, hơi nghiêng, rất thanh thoát.

"Tại sao cậu lại nghĩ người dân Lạc Diệp cần một 'không gian thở' hơn là một gói cước internet nhanh hơn?" Trình Diệc Thần hỏi, mắt vẫn không rời khỏi trang giấy.

Lâm Hiểu khẽ chớp mắt, cậu tiến lại gần bàn làm việc thêm một bước nhỏ, đủ để Trình Diệc Thần ngửi thấy mùi trà nhài rõ ràng hơn. "Bởi vì giữa sương mù này, ai cũng đang chạy quá nhanh, thưa Giám đốc. Chúng ta bán công nghệ để kết nối mọi người, nhưng thực tế là chúng ta đang làm họ xa nhau hơn trong thế giới ảo. Tôi nghĩ, nếu dịch vụ của chúng ta có thêm những thông điệp về sự chậm lại, nó sẽ chạm đến trái tim họ."

Trình Diệc Thần khựng lại. Một nhân viên cấp thấp lại đang nói với anh về việc "chạm đến trái tim" trong một chiến lược kinh doanh trị giá hàng tỷ đô. Anh định buông một lời mỉa mai về sự lý tưởng hóa thái quá của tuổi trẻ, nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo của Lâm Hiểu, lời định nói bỗng nghẹn lại.

Anh nhìn thấy trong mắt cậu không có sự kiêu ngạo, chỉ có một niềm tin chân thành vào những gì mình đang làm.

"Ý tưởng này... không thực tế đối với các cổ đông." Trình Diệc Thần đóng hồ sơ lại, thanh âm có chút khô khốc. "Nhưng bản báo cáo này trình bày rất tốt. Cậu có thể về chỗ."

Lâm Hiểu không hề lộ vẻ thất vọng. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười thoáng qua nhưng đủ làm bừng sáng góc phòng u tối. "Tôi hiểu ạ. Nhưng thưa Giám đốc, có lẽ anh cũng nên thử 'chậm lại' một chút. Tách cà phê của anh đã nguội đến mức đóng váng rồi, uống vào sẽ không tốt cho tâm trạng đâu."

Nói xong, Lâm Hiểu hơi cúi người chào rồi quay lưng bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng.

Trình Diệc Thần ngồi yên trong tĩnh lặng. Lời nói của Lâm Hiểu giống như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những vòng tròn sóng nước li tâm mãi không dứt. Anh nhìn tách cà phê nguội trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Sương mù vẫn dày, nhưng chẳng hiểu sao, anh cảm thấy không gian trong phòng dường như thoáng đãng hơn một chút.

Anh cầm bút lên, định viết gì đó nhưng lại thôi. Hình ảnh chàng trai với chiếc áo sơ mi nhăn nhẹ và mùi trà nhài ấy cứ lẩn quẩn trong trí não anh. Có một điều gì đó ở Lâm Hiểu – một sự sống động, một sự tự nhiên không khiên cưỡng – đã vô tình va chạm vào lớp vỏ bọc cứng nhắc của Trình Diệc Thần.

Suốt buổi chiều hôm đó, Trình Diệc Thần nhận thấy mình thỉnh thoảng lại lơ đãng nhìn về phía cánh cửa. Anh tự hỏi Lâm Hiểu đang làm gì ở bộ phận Marketing, liệu cậu có đang ngồi vẽ những hình minh họa nhỏ xinh lên những tờ nháp, hay đang pha cho mình một tách trà nhài thơm ngát. Sự tò mò này đối với anh là một điều hết sức kỳ lạ, giống như một phần mềm lạ vừa xâm nhập vào hệ thống đã được lập trình sẵn của anh.

Anh quyết định đứng dậy, đi dạo một vòng qua các phòng ban – một việc mà bình thường anh rất hiếm khi làm. Khi bước ngang qua khu vực Marketing, Trình Diệc Thần cố tình đi chậm lại. Giữa những bàn làm việc ngập tràn máy tính và tiếng gõ phím lạch cạch, anh dễ dàng nhận ra vị trí của Lâm Hiểu.

Bàn làm việc của cậu không ngăn nắp theo kiểu quân đội như của anh. Nó có một chậu cây xương rồng nhỏ, một vài tấm bưu thiếp vẽ phong cảnh thành phố và đặc biệt là một hũ trà nhỏ bằng thủy tinh. Lâm Hiểu đang chống cằm nhìn màn hình, đôi chân khẽ đung đưa dưới gầm bàn theo một nhịp điệu nào đó. Cậu đang đeo tai nghe, hoàn toàn không nhận ra vị Giám đốc tối cao đang đứng cách đó vài mét và quan sát mình.

Trình Diệc Thần nhìn thấy Lâm Hiểu khẽ khàng cầm hũ trà lên, hít hà một hơi rồi mỉm cười hài lòng. Hành động nhỏ bé ấy chứa đựng một sự tận hưởng cuộc sống một cách thuần khiết khiến anh cảm thấy có chút ghen tị. Anh không tiến lại gần, cũng không lên tiếng. Anh chỉ đứng đó một lúc, nhìn bóng lưng của cậu dưới ánh đèn vàng nhạt của khu văn phòng, rồi lặng lẽ quay gót trở về tầng bốn mươi.

Đêm hôm đó, sương mù Lạc Diệp bắt đầu tràn vào cả những giấc mơ của Trình Diệc Thần. Nhưng lần này, trong màn sương không chỉ có sự cô độc, mà còn có thấp thoáng một chiếc áo sơ mi màu kem và mùi hương trà nhài dịu nhẹ.

Ngày đầu tiên kết thúc không bằng một biến cố lớn, mà bằng một sự ghi dấu âm thầm. Trình Diệc Thần nhận ra rằng, trong thành phố mô phỏng đầy sự lập trình này, anh vừa tìm thấy một biến số không thể dự đoán được. Một biến số mang tên Lâm Hiểu, người vừa bước vào cuộc đời anh bằng một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng và một lời nhắc nhở về một tách cà phê nguội.

Anh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối đen, thầm nghĩ: "Có lẽ ngày mai, mình sẽ yêu cầu bộ phận Marketing báo cáo trực tiếp nhiều hơn."

Đó là một suy nghĩ mang tính "công việc", nhưng sâu trong thâm tâm, Trình Diệc Thần biết rõ, anh chỉ đang tìm một cái cớ để được nhìn thấy màu vàng nắng ẩn hiện trong đôi mắt của chàng trai ấy một lần nữa. Mọi sự bắt đầu đều rất khẽ, giống như cách sương mù tan ra khi tia nắng đầu tiên chạm vào, chậm rãi, từ tốn nhưng không cách nào ngăn lại được.