2,396 từ
Thành phố Lạc Diệp về đêm không hề ngủ yên, nó chỉ chuyển mình sang một trạng thái trầm uất hơn. Những ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo xuyên qua lớp sương mù dày đặc tạo thành những vệt màu loang lổ như một bức tranh trừu tượng bị đổ nước. Bên trong tòa nhà tập đoàn, hệ thống đèn hành lang tự động giảm độ sáng, chỉ còn lại những dải sáng vàng nhạt soi rọi những dãy hành lang dài hun hút và tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa kính.
Trình Diệc Thần ngồi trong phòng làm việc ở tầng bốn mươi, ánh sáng duy nhất phát ra là từ màn hình máy tính đang hiển thị hàng loạt những biểu đồ chứng khoán và các báo cáo doanh thu từ các chi nhánh. Anh khẽ dựa lưng vào ghế, cảm nhận sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng thớ thịt. Chứng mất ngủ không phải là một căn bệnh cấp tính, nó là một sự bào mòn từ từ. Càng về khuya, đầu óc anh càng tỉnh táo một cách cưỡng ép, trong khi cơ thể đã bắt đầu gào thét đòi hỏi một sự nghỉ ngơi.
Anh liếc nhìn lọ hoa nhài nhỏ mà Lâm Hiểu đã mang lên ban sáng. Những bông hoa trắng muốt đã bắt đầu hơi héo đi dưới luồng khí lạnh của điều hòa, nhưng khi khẽ đưa tay lướt qua, một mùi hương thanh tao vẫn vương lại trên đầu ngón tay anh. Một sự thôi thúc vô hình nào đó khiến Trình Diệc Thần đứng dậy. Anh không muốn gọi thư ký, cũng không muốn pha loại cà phê gói đắng ngắt trong phòng mình. Anh muốn xuống tầng ba mươi tám, nơi có khu vực pantry chung mà anh đã đi ngang qua vào buổi chiều.
Bước chân của Trình Diệc Thần trên mặt sàn đá cẩm thạch vang lên những tiếng "cộp, cộp" đều đặn. Khi cánh cửa kính của khu pantry mở ra, anh hơi ngẩn người. Giữa không gian tĩnh mịch của tòa nhà lúc mười một giờ đêm, có một bóng người đang loay hoay bên chiếc máy pha cà phê công nghiệp lớn.
Đó là Lâm Hiểu. Cậu vẫn mặc chiếc áo sơ mi linen màu kem ban sáng, nhưng tay áo đã được xắn cao lên quá khuỷu tay, để lộ cánh tay gầy nhưng săn chắc. Cậu đang cầm một chiếc bình inox nhỏ, chăm chú quan sát dòng sữa đang được đánh bọt mịn màng. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của khu pantry, dáng vẻ của Lâm Hiểu không còn vẻ linh hoạt của ban ngày mà trở nên trầm mặc, tập trung đến lạ kỳ.
Lâm Hiểu không nhận ra sự hiện diện của vị Giám đốc phía sau. Cậu khẽ lầm bầm gì đó, đôi mắt nheo lại khi đổ dòng bọt sữa trắng muốt vào tách cà phê đen sánh. Chỉ bằng vài đường lắc tay điêu luyện, một hình vẽ nhành hoa đơn giản hiện lên trên mặt tách.
"Cậu vẫn chưa về sao?" Trình Diệc Thần lên tiếng, giọng nói trầm thấp của anh dường như làm không gian vốn dĩ đang ấm áp chợt rung động nhẹ.
Lâm Hiểu giật mình, chiếc bình inox suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cậu vội vàng quay lại, đôi mắt mở to đầy vẻ ngạc nhiên khi thấy người đứng trước mặt mình là vị sếp tối cao. Cậu vội vàng đặt chiếc bình xuống, lúng túng phủi tay vào vạt áo.
"Giám đốc... tôi xin lỗi, tôi cứ nghĩ giờ này không còn ai ở tầng này nữa." Lâm Hiểu hít một hơi, nụ cười nhanh chóng trở lại trên môi cậu, dù có chút gượng gạo. "Tôi đang hoàn thiện nốt phần ý tưởng hình ảnh cho dự án 'Vị của Lạc Diệp'. Làm việc ở đây yên tĩnh hơn ở nhà nên tôi quên mất thời gian."
Trình Diệc Thần tiến lại gần quầy bar, ánh mắt anh dừng lại trên tách latte mà Lâm Hiểu vừa pha xong. Hình vẽ trên mặt tách tuy đơn giản nhưng rất có hồn. "Cậu cũng biết pha chế?"
Lâm Hiểu hơi ngượng ngùng, cậu đẩy tách cà phê về phía trước một chút. "Hồi sinh viên tôi có đi làm thêm ở một quán cà phê nhỏ bên rìa thành phố. Chủ quán là một người rất kỹ tính, ông ấy dạy tôi rằng mỗi tách cà phê đều mang tâm trạng của người pha. Nếu anh không chê, anh có muốn thử không? Tôi vừa mới điều chỉnh công thức, ít caffeine hơn để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người dùng vào ban đêm."
Trình Diệc Thần im lặng nhìn tách cà phê đang bốc khói nghi ngút. Anh là một người luôn nghi ngờ sự tử tế không vụ lợi, nhất là trong môi trường công sở đầy tính cạnh tranh này. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt sáng trong và gương mặt không chút tạp niệm của Lâm Hiểu, sự phòng vệ của anh bỗng nhiên yếu đi. Anh đưa tay cầm lấy tách sứ. Hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay, len lỏi qua các mạch máu, khiến tâm trạng đang căng như dây đàn của anh dịu lại một cách kỳ diệu.
Anh nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng nhẹ của hạt Arabica hòa quyện hoàn hảo với độ béo ngậy của sữa và một chút hậu vị ngọt thanh của mật ong. Điều đặc biệt là có một mùi thơm thoang thoảng của vỏ cam khô, thứ mùi hương khiến người ta liên tưởng đến một buổi chiều nắng ấm giữa lòng thành phố sương mù này.
"Rất ngon." Trình Diệc Thần thành thật nhận xét. "Nó khác hoàn toàn với những loại cà phê tôi từng uống."
Lâm Hiểu cười rạng rỡ, lần này là một nụ cười chân thành, không chút dè dặt. Cậu tựa lưng vào kệ gỗ, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đang bao phủ lấy những tòa nhà lân cận. "Thành phố Lạc Diệp lạnh lẽo quá đúng không anh? Mọi người đều vội vã, ai cũng muốn là người nhanh nhất, hiệu quả nhất. Đôi khi họ quên mất rằng vị của cà phê cần thời gian để thấm vào đầu lưỡi. Tôi pha tách này với ý nghĩ rằng, giá như Lạc Diệp có một góc nào đó thực sự ấm áp như thế này thì tốt biết mấy."
Trình Diệc Thần đứng bên cạnh cậu, cũng nhìn ra màn đêm ngoài kia. Hai người đứng đó, khoảng cách chưa đầy nửa mét, nhưng không khí không hề có sự gượng ép của một cuộc gặp gỡ cấp trên - cấp dưới. Sự tĩnh lặng của đêm khuya đã xóa nhòa đi những phân cấp xã hội, chỉ còn lại hai con người đang tìm kiếm một chút hơi ấm giữa lòng đô thị mô phỏng.
"Tại sao cậu lại chọn làm việc ở đây?" Trình Diệc Thần đột ngột hỏi. "Với năng lực và tư duy của cậu, cậu có thể tìm được những nơi thoải mái hơn là cái guồng quay khô khốc này."
Lâm Hiểu quay sang nhìn anh, đôi mắt cậu phản chiếu ánh đèn vàng như hai hạt ngọc. "Vì tôi thích thử thách ạ. Và vì tôi nghĩ, ngay cả ở những nơi khô khốc nhất, nếu chúng ta chịu khó chăm sóc, mầm non vẫn có thể mọc lên. Anh thấy đấy, vị Giám đốc khó tính nhất tập đoàn lúc này cũng đang đứng đây uống cà phê với một nhân viên mới, chẳng phải đó là một sự khởi đầu rất đẹp sao?"
Sự thông minh và khéo léo trong cách đối đáp của Lâm Hiểu khiến Trình Diệc Thần không thể không mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, chỉ hơi nhếch môi, nhưng nó khiến toàn bộ gương mặt anh trở nên mềm mại và có sức sống hơn hẳn. Anh đặt tách cà phê xuống bàn.
"Cậu có vẻ rất giỏi trong việc thuyết phục người khác bằng những lý lẽ cảm tính."
"Đó là công việc của Marketing mà." Lâm Hiểu nháy mắt tinh nghịch. "Nhưng riêng với anh, tôi không dùng lý lẽ, tôi dùng sự thật."
Họ nói chuyện thêm một lúc về những điều vụn vặt: về những bộ phim cũ, về những con phố nhỏ ở Lạc Diệp mà sương mù không thể chạm tới, và về những ước mơ giản đơn của tuổi trẻ. Trình Diệc Thần nhận thấy mình chưa bao giờ nói nhiều như thế với một người lạ trong suốt nhiều năm qua. Cách Lâm Hiểu lắng nghe – chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu tán đồng hoặc đặt những câu hỏi gợi mở – khiến anh cảm thấy mình được tôn trọng không phải vì danh hiệu Giám đốc, mà vì chính con người anh.
Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, Lâm Hiểu bắt đầu thu dọn đồ đạc. Cậu tháo chiếc tạp dề nhỏ vắt trên ghế, lấy túi xách và khoác thêm chiếc áo khoác len màu xám.
"Muộn rồi, anh cũng nên về nghỉ đi. Đừng thức quá khuya, nếu không tách cà phê của tôi sẽ mất hết tác dụng đấy." Lâm Hiểu nói, tay vẫn thoăn thoắt lau sạch mặt quầy bar.
"Cậu về bằng gì?" Trình Diệc Thần hỏi, tay anh vô thức chạm vào chiếc chìa khóa xe trong túi quần.
"Tôi đi bộ ra trạm tàu điện ngầm ạ. Nhà tôi ở khu cư xá phía Đông, cũng gần đây thôi."
Trình Diệc Thần khẽ nhíu mày khi nghĩ đến việc một chàng trai nhỏ bé như Lâm Hiểu phải đi bộ giữa màn sương lạnh lẽo và những con phố vắng vẻ lúc nửa đêm. "Tôi tiện đường đi qua đó. Tôi sẽ đưa cậu về."
Lâm Hiểu sững người, cậu vội xua tay. "Ôi không cần đâu ạ! Tôi quen rồi, vả lại làm phiền Giám đốc như vậy không hay chút nào..."
"Đây không phải là yêu cầu của cấp trên, mà là sự lịch thiệp của một người vừa được mời cà phê ngon." Trình Diệc Thần ngắt lời, giọng anh kiên định nhưng không hề gắt gỏng. "Đi thôi."
Lâm Hiểu không biết làm gì hơn ngoài việc gật đầu đồng ý. Cậu lẽo đẽo đi theo sau bóng lưng cao lớn và vững chãi của Trình Diệc Thần ra phía thang máy. Trong khoang thang máy hẹp, sự im lặng trở lại, nhưng lần này nó không còn mang lại cảm giác ngột ngạt. Mùi trà nhài từ Lâm Hiểu và mùi trầm hương thoang thoảng từ Trình Diệc Thần quyện vào nhau, tạo thành một tầng không gian riêng biệt, tách rời khỏi thế giới bên ngoài.
Chiếc xe hơi sang trọng của Trình Diệc Thần lướt đi êm ái trên những cung đường vắng bóng người. Bên trong xe, hệ thống sưởi hoạt động tối đa khiến không gian ấm sực. Lâm Hiểu ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng lại nhìn lén nghiêng mặt của vị Giám đốc. Dưới ánh đèn đường lướt qua, những đường nét trên gương mặt anh hiện lên sắc sảo như tạc: sống mũi cao thẳng, đôi môi mím nhẹ và ánh mắt luôn nhìn thẳng về phía trước.
"Anh thường xuyên làm việc muộn như vậy sao?" Lâm Hiểu nhỏ giọng hỏi.
"Đa phần là vậy." Trình Diệc Thần trả lời, mắt vẫn quan sát đường đi qua làn sương mờ. "Thành phố này không cho phép người ta dừng lại."
"Nhưng anh là chủ nhân của nó mà, anh có quyền dừng lại chứ." Lâm Hiểu lầm bầm, dường như cậu đang nói cho chính mình nghe nhiều hơn.
Trình Diệc Thần không đáp lại, nhưng bàn tay đang đặt trên vô lăng của anh khẽ siết chặt. Câu nói của Lâm Hiểu chạm vào một góc khuất trong lòng anh – nơi mà anh luôn cảm thấy mình chỉ là một nô lệ cao cấp cho cái hệ thống mà mình dày công xây dựng.
Khi xe dừng lại trước khu cư xá cũ kỹ ở phía Đông, Lâm Hiểu tháo dây an toàn. Cậu quay sang, nhìn Trình Diệc Thần với ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
"Cảm ơn anh vì đã đưa tôi về. Và cảm ơn vì đã dành thời gian uống cà phê cùng tôi. Hy vọng anh sẽ có một giấc ngủ ngon tối nay."
Lâm Hiểu bước xuống xe, bóng dáng nhỏ nhắn của cậu nhanh chóng mất hút sau cánh cổng sắt rỉ sét. Trình Diệc Thần ngồi yên trong xe một lúc lâu, anh nhìn về phía căn hộ nhỏ trên tầng ba vẫn còn sáng đèn. Một lát sau, ánh đèn đó tắt đi. Anh biết cậu đã vào nhà an toàn.
Trình Diệc Thần khởi động xe, quay đầu trở về căn biệt thự lạnh lẽo của mình. Thế nhưng, tối hôm đó, thay vì nằm trằn trọc với những con số, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Lâm Hiểu đang tỉ mỉ vẽ hoa trên mặt tách cà phê. Một sự bình yên lạ lùng bao phủ lấy tâm trí anh.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Trình Diệc Thần chìm vào giấc ngủ trước khi đồng hồ điểm hai giờ sáng. Trong giấc mơ của anh, sương mù Lạc Diệp không còn xám xịt, mà nó mang một màu vàng nắng ấm áp, giống như nụ cười của chàng trai có mùi hương trà nhài ấy.
Sự khởi đầu của tình yêu đôi khi không cần những biến cố lớn lao. Nó chỉ là một tách cà phê lúc nửa đêm, một chuyến xe về nhà trong thầm lặng, và một lời chúc ngủ ngon chân thành. Mọi thứ cứ thế diễn ra, nhẹ nhàng như cách sương tan vào buổi sớm, nhưng lại để lại những dấu ấn sâu sắc không thể phai mờ trong lòng người.
Mối quan hệ giữa Trình Diệc Thần và Lâm Hiểu đã bắt đầu có những nhịp điệu riêng của nó – một nhịp điệu chậm rãi, đời thường nhưng ẩn chứa sức mạnh chữa lành vô cùng lớn lao. Họ không hề biết rằng, những mảnh ghép nhỏ nhặt của cuộc đời đang dần được sắp xếp lại, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh mang tên "hạnh phúc".