MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 3: Báo cáo Marketing và lời khen ngợi thầm lặng

Ngày Sương

Chương 3: Báo cáo Marketing và lời khen ngợi thầm lặng

1,974 từ

Sáng thứ Hai tại tập đoàn viễn thông thành phố Lạc Diệp luôn bắt đầu bằng một nhịp độ hối hả đến nghẹt thở. Những bước chân gấp gáp nện trên sàn đá, tiếng máy in hoạt động hết công suất và mùi giấy mới thơm nồng quyện lẫn trong không khí điều hòa lành lạnh. Thế nhưng, trên tầng bốn mươi, không gian làm việc của Trình Diệc Thần dường như có một sự thay đổi nhỏ mà chỉ những người cực kỳ tinh ý mới nhận ra. Trên góc bàn làm việc bằng gỗ mun đen nhánh, bên cạnh chiếc giá để bút bằng pha lê đắt tiền, một hũ thủy tinh nhỏ chứa những nhánh hoa nhài khô đang lặng lẽ tỏa hương.

Trình Diệc Thần ngồi đó, lật mở bản kế hoạch Marketing cho chiến dịch trọng điểm mang tên "Nhịp Sống Lạc Diệp". Đây là dự án mà Lâm Hiểu đã dành cả đêm trong khu pantry để hoàn thiện phần ý tưởng cốt lõi. Sau giấc ngủ ngon hiếm hoi vào tối qua, tinh thần của vị Giám đốc điều hành trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Anh cầm bút mực, cẩn thận rà soát từng dòng chữ. Khác với những bản báo cáo sáo rỗng thường thấy từ các trưởng phòng lâu năm, những trang giấy này mang theo một hơi thở hoàn toàn mới. Lâm Hiểu không chỉ đưa ra những con số, cậu còn lồng ghép vào đó những câu chuyện về sự kết nối giữa người với người trong một đô thị mô phỏng.

"Sự kết nối không nằm ở băng thông rộng hay tốc độ đường truyền, nó nằm ở cảm giác có một người luôn chờ đợi bạn ở đầu dây bên kia." Một dòng chú thích nhỏ ở lề giấy bằng nét chữ thanh mảnh của Lâm Hiểu khiến Trình Diệc Thần phải dừng lại rất lâu.

Anh khẽ chạm tay vào dòng chữ ấy, cảm nhận một sự rung động nhẹ nhàng trong lồng ngực. Một chàng trai trẻ như Lâm Hiểu lấy đâu ra sự thấu cảm sâu sắc đến vậy giữa một thành phố vốn dĩ chuộng sự thực dụng? Trình Diệc Thần nhấn nút gọi nội bộ cho thư ký Trần.

"Thông báo cho bộ phận Marketing, mười giờ sáng nay họp tại phòng thảo luận số hai. Tôi muốn nghe trình bày trực tiếp về dự án Nhịp Sống Lạc Diệp."

Mười giờ kém năm, Lâm Hiểu cùng các đồng nghiệp bước vào phòng họp. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh thiên thanh, quần tây tối màu, dáng vẻ trông có vẻ đã lấy lại được năng lượng sau chuyến xe về nhà đêm qua. Khi ánh mắt hai người chạm nhau giữa không gian phòng họp rộng lớn, Trình Diệc Thần thấy Lâm Hiểu khẽ chớp mắt, nụ cười tinh nghịch ban đêm đã được thay thế bằng vẻ nghiêm túc của công việc, nhưng đôi mắt cậu vẫn lấp lánh một sự ấm áp quen thuộc.

Buổi họp diễn ra trong không khí khá căng thẳng. Trưởng phòng Marketing, một người đàn ông ngoài bốn mươi với tư duy cũ kỹ, liên tục chỉ trích những ý tưởng của Lâm Hiểu là quá mơ mộng và không mang lại doanh thu tức thời.

"Chúng ta cần những con số, không cần những bài thơ về sự kết nối, Lâm Hiểu à. Cậu nên thực tế một chút đi." Ông ta đập tay xuống bàn, giọng nói vang vọng khắp phòng.

Lâm Hiểu đứng ở bục thuyết trình, đôi tay khẽ siết chặt tập tài liệu. Cậu không hề tỏ ra sợ hãi, nhưng sự thất vọng hiện rõ trên gương mặt. Đúng lúc cậu định lên tiếng bảo vệ ý tưởng của mình thì một giọng trầm thấp, uy quyền vang lên từ phía đầu bàn.

"Tôi lại thấy ý tưởng này rất thực tế." Trình Diệc Thần lên tiếng, ánh mắt anh lạnh lùng lướt qua vị trưởng phòng đang đỏ mặt tía tai. "Thị trường hiện nay đã bão hòa với các gói cước rẻ. Thứ mà người dùng Lạc Diệp đang thiếu chính là giá trị tinh thần. Cậu Lâm đã nhìn thấy điều mà các ông bà ở đây vốn dĩ đã bỏ quên từ lâu trong đống báo cáo tài chính."

Cả phòng họp rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trình Diệc Thần chưa bao giờ công khai bảo vệ một nhân viên cấp thấp trước mặt các lãnh đạo bộ phận như thế này. Anh quay sang nhìn Lâm Hiểu, ánh mắt dịu đi thấy rõ.

"Cậu tiếp tục phần trình bày về hệ thống âm thanh mô phỏng đi. Tôi muốn biết làm thế nào cậu kết nối tiếng sương tan với trải nghiệm người dùng."

Được sự khích lệ của Trình Diệc Thần, Lâm Hiểu như được tiếp thêm sức mạnh. Cậu bắt đầu nói về việc tích hợp các tần số âm thanh tự nhiên vào thông báo điện thoại để giảm căng thẳng cho người dùng. Giọng nói của cậu trong trẻo, đầy nhiệt huyết, cuốn mọi người vào một tầm nhìn mới mẻ về công nghệ. Trình Diệc Thần tựa lưng vào ghế, tay đan vào nhau đặt trước ngực, chăm chú lắng nghe từng lời của cậu. Anh nhận ra rằng mình không chỉ thích cách cậu pha cà phê, mà còn yêu cả cách cậu bảo vệ lý tưởng của mình một cách kiên định.

Kết thúc buổi họp, dự án được thông qua với sự đồng thuận tuyệt đối của ban điều hành dưới sự định hướng của Giám đốc. Khi mọi người lần lượt rời đi, Lâm Hiểu nán lại để thu dọn máy tính. Trình Diệc Thần cũng không vội bước ra, anh đứng dậy đi về phía bục thuyết trình.

"Anh... cảm ơn anh." Lâm Hiểu nói nhỏ, gương mặt hơi ửng hồng. "Tôi cứ nghĩ là mình sẽ bị đuổi khỏi phòng họp ngay lập tức."

Trình Diệc Thần dừng lại cách cậu một khoảng vừa đủ, anh nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Lâm Hiểu. "Đừng bao giờ nghi ngờ năng lực của mình chỉ vì ý kiến của những người không dám mơ mộng. Bản báo cáo đó rất xuất sắc, đặc biệt là dòng ghi chú ở lề giấy."

Lâm Hiểu sững người, rồi cậu gãi đầu cười ngượng nghịu. "Anh đọc cả những dòng đó sao? Tôi cứ nghĩ anh sẽ thấy nó sến sẩm."

"Nó không sến sẩm. Nó nhắc tôi nhớ rằng mình vẫn còn là một con người, thay vì một chiếc máy điều hành thành phố này." Trình Diệc Thần nói, giọng anh mang theo một chút cảm xúc thật lòng mà anh hiếm khi để lộ. "Lọ hoa nhài trên bàn... là cậu gửi sao?"

Lâm Hiểu gật đầu, ánh mắt cậu trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tôi thấy anh thức khuya quá nhiều, trà nhài khô sẽ giúp không gian quanh anh dễ chịu hơn. Nếu anh không thích, tôi sẽ mang đi..."

"Cứ để đó đi." Trình Diệc Thần ngắt lời, một nụ cười thoáng qua trên môi. "Tôi thích nó. Và tôi cũng thích cách cậu làm việc."

Sự công nhận thầm lặng nhưng đầy trọng lượng ấy khiến trái tim Lâm Hiểu đập loạn nhịp. Cậu cảm thấy mọi sự mệt mỏi của những đêm tăng ca đều tan biến hết. Cậu nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình – vị giám đốc quyền lực luôn bị đồn là "máy lạnh di động" – và nhận ra dưới lớp vỏ bọc ấy là một trái tim cũng đang khát khao sự thấu hiểu.

Buổi chiều hôm đó, Trình Diệc Thần gửi một email ngắn gọn cho Lâm Hiểu với tiêu đề "Góp ý dự án". Thế nhưng, bên trong không phải là những chỉ dẫn khô khan, mà là một tệp hình ảnh về một góc phố cổ ở Lạc Diệp mà anh vô tình chụp được vài năm trước, kèm theo dòng chữ: "Màu nắng ở đây có lẽ sẽ phù hợp với hình ảnh minh họa trang mười hai của cậu."

Lâm Hiểu nhìn màn hình máy tính, bàn tay khẽ chạm lên mặt kính. Cậu hiểu rằng Trình Diệc Thần đang cố gắng giao tiếp với mình theo một cách rất riêng, rất kín đáo và đầy sự tôn trọng. Cậu nhanh chóng trả lời: "Cảm ơn Giám đốc. Màu nắng này thực sự rất đẹp, nó giống như màu của hy vọng vậy."

Sự tương tác qua lại giữa họ giống như một dòng suối ngầm, lặng lẽ chảy dưới bề mặt cứng nhắc của công sở. Trình Diệc Thần bắt đầu có thói quen đi ngang qua phòng Marketing nhiều hơn, thỉnh thoảng chỉ để thấy Lâm Hiểu đang say sưa vẽ vời hoặc đang cười đùa cùng đồng nghiệp. Còn Lâm Hiểu, mỗi khi pha trà nhài, cậu luôn cẩn thận để lại một nhúm hoa khô đẹp nhất vào một chiếc túi thơm nhỏ, bí mật treo ở tay nắm cửa phòng Giám đốc vào mỗi sáng sớm.

Những ngày sau đó, thành phố Lạc Diệp vẫn chìm trong sương mù, nhưng mối quan hệ giữa hai người họ đã bắt đầu có những bước tiến triển tự nhiên. Không có những lời tỏ tình rầm rộ, không có những cử chỉ thân mật quá trớn, chỉ có sự thấu hiểu dần nảy nở qua từng trang báo cáo, từng cái gật đầu trong cuộc họp và những thông điệp ngầm gửi gắm qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất.

Trình Diệc Thần nhận thấy mình bắt đầu quan tâm đến những điều mà trước đây anh cho là vô nghĩa. Anh bắt đầu để ý xem hôm nay Lâm Hiểu mặc áo màu gì, cậu có vẻ mệt mỏi hay không, và liệu cậu có đang gặp khó khăn gì với vị trưởng phòng khó tính kia không. Sự bảo bọc của anh dành cho cậu giống như một chiếc ô vô hình, che chắn cho cậu khỏi những giông bão ngầm của chốn công sở mà không hề làm mất đi sự tự lập của cậu.

Một buổi chiều thứ Sáu, khi cả tòa nhà bắt đầu chuẩn bị cho kỳ nghỉ cuối tuần, Trình Diệc Thần nhận được một mẩu giấy nhắn dán trên cửa xe hơi của mình.

"Nếu Giám đốc không bận, tối nay hãy ghé qua triển lãm ảnh 'Lạc Diệp Trong Sương' ở phố Đông nhé. Có một bức ảnh mà tôi nghĩ anh sẽ muốn xem."

Dưới mẩu giấy là một hình vẽ tay nhỏ hình tách cà phê đang bốc khói. Trình Diệc Thần mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà anh từng có. Anh biết mình sẽ đi. Anh biết rằng cuộc hành trình này không còn chỉ là công việc nữa, mà đã trở thành một hành trình tìm kiếm sự đồng điệu giữa hai tâm hồn vốn dĩ đã cô đơn quá lâu.

Bước ra khỏi bãi đỗ xe, Trình Diệc Thần hít một hơi thật sâu. Sương mù ngoài kia vẫn dày, nhưng anh không còn thấy nó lạnh lẽo nữa. Bởi vì anh biết, ở một nơi nào đó trong thành phố này, có một người đang chờ anh, mang theo mùi hương trà nhài và những tia nắng ấm áp nhất. Tình yêu của họ đang lớn dần lên, chậm rãi như cách một mầm xanh vươn mình ra khỏi sỏi đá, sâu sắc và bình yên đến lạ lùng.

Đây chính là sự bắt đầu của một chương mới trong cuộc đời của Trình Diệc Thần – chương truyện mà ở đó, anh không còn là vị giám đốc cô độc, mà là một người đàn ông đang học cách trân trọng "người yêu anh" trong tương lai, một cách trọn vẹn và chân thành nhất.