2,128 từ
Thành phố Lạc Diệp bước vào những ngày đại hàn, cái lạnh không chỉ đơn thuần là sự sụt giảm của nhiệt độ mà còn là cảm giác tê tái thấm vào từng lớp áo măng tô dày sụ. Sương mù lúc này không còn bảng lảng như khói trà nhài mà đặc quánh lại như nhựa thông, bao phủ toàn bộ những con đường dẫn đến trung tâm tập đoàn. Trình Diệc Thần đứng trước gương trong phòng nghỉ cá nhân, bàn tay thon dài khéo léo cài lại cúc áo sơ mi bằng lụa cao cấp. Đêm qua, anh đã ngủ được trọn vẹn năm tiếng đồng hồ, một con số mà trước đây anh chỉ dám mơ ước. Anh biết rõ lý do của sự yên bình này không nằm ở liều thuốc an thần nào, mà nằm ở mùi hương hoa nhài khô dìu dịu vẫn đang lan tỏa từ hũ thủy tinh trên bàn làm việc và dòng tin nhắn chúc ngủ ngon đầy chân thành của Lâm Hiểu vẫn còn lưu lại trong ký ức.
Sáng hôm nay, tâm trạng của vị Giám đốc điều hành có một sự thư thái lạ kỳ, giống như một mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão. Anh bước ra khỏi phòng, chào thư ký Trần bằng một cái gật đầu nhẹ nhàng hơn thường lệ, khiến cô thư ký trẻ không khỏi ngạc nhiên đến mức quên cả việc nhắc lại lịch trình buổi sáng. Trình Diệc Thần có một cuộc họp khẩn với các đối tác chiến lược tại sảnh lớn tầng trệt, anh quyết định đi thang máy chung thay vì thang máy chuyên dụng đang bảo trì. Anh muốn thử cảm giác hòa mình vào nhịp sống thường nhật của nhân viên, hay nói đúng hơn, anh đang thầm hy vọng có thể bắt gặp một bóng dáng quen thuộc nào đó giữa dòng người hối hả.
Đúng lúc đó, cửa thang máy số bốn mở ra. Một nhóm nhân viên đang vội vã ùa vào để kịp giờ điểm danh. Và ở góc trong cùng của cabin, Trình Diệc Thần nhìn thấy Lâm Hiểu. Cậu hôm nay quàng một chiếc khăn len màu nâu đất, tay ôm một chồng tài liệu cao ngất đến tận cằm, gương mặt hơi ửng hồng vì có lẽ vừa phải chạy bộ từ trạm tàu điện ngầm dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Khi nhìn thấy Trình Diệc Thần bước vào, Lâm Hiểu khựng lại, đôi mắt mở to đầy bất ngờ, cậu vội vàng lách người sang một bên để nhường chỗ cho anh.
"Chào Giám đốc, anh cũng đi thang máy này sao?" Lâm Hiểu nhỏ giọng hỏi, hơi thở của cậu tạo thành một làn khói mỏng trong không gian cabin.
Trình Diệc Thần bước vào, đứng ngay cạnh cậu. Anh khẽ đưa tay đỡ lấy một góc chồng tài liệu đang có xu hướng đổ về phía trước của Lâm Hiểu. "Thang máy kia đang bảo trì. Cậu ôm nhiều đồ thế này không thấy nặng sao?"
Lâm Hiểu cười hiền, nụ cười khiến không gian chật chội dường như trở nên thoáng đãng hơn. "Quen rồi ạ. Đây là các mẫu thiết kế cho chiến dịch Nhịp Sống Lạc Diệp mà anh đã duyệt hôm qua. Tôi muốn mang xuống phòng in để đảm bảo màu sắc đúng như ý tưởng màu nắng của anh."
Cánh cửa thang máy khép lại, bắt đầu hành trình đi xuống từ tầng bốn mươi. Tuy nhiên, khi thang máy vừa chạm đến tầng hai mươi lăm, một tiếng động kim loại khô khốc vang lên "Khục". Toàn bộ khoang cabin rung chuyển dữ dội, ánh đèn neon trên trần chớp tắt liên hồi rồi tắt lịm hoàn toàn. Một cú hẫng nhẹ khiến cả hai mất trọng tâm. Lâm Hiểu kêu khẽ một tiếng, chồng tài liệu trên tay cậu rơi xuống sàn, tán loạn trong bóng tối mịt mùng. Thang máy dừng lại đột ngột, treo lơ lửng giữa không trung.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian chưa đầy hai mét vuông. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc đầy lo âu của Lâm Hiểu và nhịp tim đập mạnh mẽ của Trình Diệc Thần.
"Giám đốc... chuyện gì vậy? Chúng ta bị kẹt rồi sao?" Giọng Lâm Hiểu run rẩy rõ rệt. Cậu vốn dĩ có chứng sợ không gian hẹp từ nhỏ, một nỗi ám ảnh bắt nguồn từ một lần bị kẹt trong nhà kho cũ khi còn là một đứa trẻ.
Trình Diệc Thần trong bóng tối vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc của một người đứng đầu. Anh đưa tay mò mẫm, tìm thấy bả vai của Lâm Hiểu và giữ chặt lấy để trấn an. "Đừng sợ, có tôi ở đây. Chắc chỉ là sự cố điện tạm thời do gió mùa quá lớn ảnh hưởng đến hệ thống lưới điện thành phố. Bình tĩnh lại, Lâm Hiểu."
Anh lấy điện thoại ra, bật đèn flash. Ánh sáng trắng xanh quét qua khoang thang máy hẹp, soi rõ gương mặt đang tái đi của cậu nhân viên nhỏ. Trình Diệc Thần nhanh chóng nhấn nút báo động khẩn cấp và gọi cho phòng kỹ thuật. Sau khi nhận được lời hứa sẽ xử lý trong vòng mười phút, anh quay sang nhìn Lâm Hiểu. Chàng trai trẻ lúc này đã ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu gối, cơ thể khẽ run lên.
Trình Diệc Thần cũng hạ người ngồi xuống bên cạnh cậu, không quan tâm đến bộ âu phục đắt tiền đang bị nhăn nhúm trên mặt sàn kim loại. Anh vòng tay qua vai Lâm Hiểu, kéo cậu lại gần lồng ngực mình. Một hơi ấm mạnh mẽ lan tỏa từ anh sang cậu.
"Hít thở sâu vào, Lâm Hiểu. Nhìn tôi này. Không khí vẫn rất đầy đủ, chỉ là ánh sáng hơi kém một chút thôi. Đội cứu hộ đang đến rồi." Giọng nói của Trình Diệc Thần lúc này không còn sự lạnh lùng thường nhật, nó trầm ấm và bao dung đến lạ thường.
Lâm Hiểu vô thức tựa đầu vào vai Trình Diệc Thần. Qua lớp vải sơ mi mỏng, cậu cảm nhận được nhịp tim đều đặn của anh, nó giống như một bản nhạc bình yên vỗ về nỗi sợ hãi đang dâng trào. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh hòa quyện với mùi trà nhài trên khăn len của cậu tạo nên một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu nhận ra rằng, trong khoảnh khắc cận kề với sự hoảng loạn này, người đàn ông này chính là điểm tựa duy nhất mà cậu khao khát.
"Giám đốc... anh có bao giờ thấy sợ không? Ý tôi là, sợ những lúc không thể kiểm soát được mọi thứ như thế này?" Lâm Hiểu lí nhí hỏi, giọng nói vẫn còn vương chút hơi lạnh.
Trình Diệc Thần siết nhẹ vòng tay, anh khẽ tựa cằm lên đỉnh đầu của cậu. "Có chứ. Tôi sợ sự cô đơn trong chính thành phố mình tạo ra. Nhưng lúc này, khi có cậu ở đây, tôi lại thấy việc bị kẹt trong thang máy này không hẳn là một điều tệ. Ít nhất là chúng ta có thời gian để nói chuyện mà không bị làm phiền bởi những bản báo cáo."
Lâm Hiểu khẽ cười, sự hài hước nhẹ nhàng của anh đã giúp cậu lấy lại được chút tinh thần. Cậu ngẩng đầu lên, trong ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn flash đặt trên sàn, đôi mắt cậu lấp lánh như chứa cả bầu trời đêm của Lạc Diệp.
"Nếu chúng ta ở đây lâu hơn một chút, có lẽ tôi sẽ pha cho anh một tách trà nhài ngay tại chỗ này."
Trình Diệc Thần nhìn vào gương mặt gần trong gang tấc của Lâm Hiểu. Anh nhìn thấy sự thuần khiết, sự tin tưởng tuyệt đối trong ánh mắt cậu. Trái tim vốn dĩ đã đóng băng nhiều năm của anh dường như đang tan chảy dưới hơi thở của chàng trai này. Anh nhận ra rằng mình không chỉ muốn là một vị giám đốc bảo bọc nhân viên, mà anh muốn là "người yêu anh" – người sẽ đứng chắn trước mọi giông bão để cậu mãi mãi được giữ lấy nụ cười rạng rỡ như ánh nắng kia.
"Lâm Hiểu, sau khi ra khỏi đây, tôi muốn cậu hứa với tôi một điều." Trình Diệc Thần trầm giọng, ánh mắt anh sâu thẳm nhìn xoáy vào tâm hồn cậu.
"Điều gì vậy ạ?"
"Đừng bao giờ phải chịu đựng nỗi sợ hãi một mình nữa. Dù là trong thang máy hay trong cuộc sống, bất cứ khi nào cậu thấy bóng tối bủa vây, hãy nhớ rằng luôn có một người sẵn sàng đứng trong bóng tối đó cùng cậu."
Lâm Hiểu sững người. Đây không còn là lời nói của một cấp trên dành cho cấp dưới. Đó là một lời hứa, một sự bày tỏ thầm lặng nhưng chứa đựng sức nặng của cả một đời người. Cậu cảm thấy sống mũi cay cay, sự xúc động nghẹn ngào khiến cậu chỉ biết gật đầu thật mạnh.
Khoảng năm phút sau, thang máy rung nhẹ, ánh đèn neon bừng sáng trở lại và cabin bắt đầu di chuyển xuống tầng trệt. Khi cửa thang máy mở ra, một nhóm nhân viên kỹ thuật và bảo vệ đứng chờ sẵn với vẻ mặt lo lắng. Trình Diệc Thần đứng dậy trước, anh đưa tay ra, kiên nhẫn đợi Lâm Hiểu đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay anh để kéo cậu đứng lên.
Anh giúp cậu nhặt lại từng tờ tài liệu rơi vãi trên sàn, sắp xếp chúng lại ngay ngắn rồi đưa cho cậu. Trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, Trình Diệc Thần không hề ngần ngại đưa tay chỉnh lại chiếc khăn len cho Lâm Hiểu, hành động tự nhiên và đầy sự dịu dàng.
"Lên phòng y tế nghỉ ngơi một lát đi, sắc mặt cậu vẫn chưa tốt đâu. Việc in ấn cứ để thư ký Trần lo." Anh dặn dò bằng giọng điệu không cho phép từ chối.
Lâm Hiểu ôm chồng tài liệu, nhìn theo bóng lưng cao lớn của Trình Diệc Thần đang sải bước về phía phòng họp sảnh lớn. Cậu biết, kể từ giây phút này, mối quan hệ giữa họ đã bước qua một ranh giới mới. Sự cố thang máy ấy đã tước bỏ lớp vỏ bọc xã giao, để lộ ra những rung động sâu sắc nhất mà cả hai đang dành cho nhau.
Suốt buổi chiều hôm đó, Lâm Hiểu ngồi ở văn phòng Marketing nhưng tâm trí lại treo ngược ở tầng bốn mươi. Cậu lặp đi lặp lại trong đầu câu nói của anh: "Có một người sẵn sàng đứng trong bóng tối đó cùng cậu". Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi giữa thành phố mô phỏng đầy sự lạnh lẽo này, cậu đã tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, một "người yêu em" trong tương lai sẽ là bến đỗ bình yên nhất.
Về phía Trình Diệc Thần, buổi họp diễn ra suôn sẻ nhưng thỉnh thoảng anh lại đưa tay lên bả vai mình, nơi dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ mái tóc mềm mại của Lâm Hiểu. Anh nhận ra rằng mình đã quá mệt mỏi với việc đóng vai một vị giám đốc hoàn hảo. Anh muốn được là chính mình, được quan tâm và được chăm sóc "người anh thương" – chàng trai mang hương vị trà nhài đã làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp của anh.
Khi hoàng hôn buông xuống, sương mù Lạc Diệp lại bắt đầu dày lên, nhưng lần này nó không còn mang lại cảm giác u ám. Trình Diệc Thần đứng bên cửa sổ, anh cầm điện thoại lên, soạn một tin nhắn ngắn gọn nhưng chứa chan tình cảm gửi cho Lâm Hiểu: "Tan làm hãy đợi tôi ở hầm gửi xe. Tôi muốn đưa người tôi thương đi ăn một món súp nóng để xua tan cái lạnh sáng nay."
Ở tầng dưới, Lâm Hiểu nhìn thấy tin nhắn, trái tim cậu khẽ run lên vì hạnh phúc. Cậu biết rằng hành trình tiến đến yêu đương của họ, dù chậm rãi, dù đời thường, nhưng lại sâu sắc và chân thực hơn bất cứ điều gì trong thế giới mô phỏng này. Một tách cà phê, một sự cố thang máy, một lời hứa trong bóng tối... tất cả đang dệt nên một câu chuyện tình yêu chữa lành và ngọt ngào nhất giữa lòng Lạc Diệp sương mù.