2,136 từ
Thành phố Lạc Diệp khi về chiều giống như một vũng mực xanh thẫm bị đổ loang lổ trên nền giấy trắng. Sương mù không tan đi mà bắt đầu kết lại thành những hạt nước nhỏ li ti bám đầy trên những lớp kính cường lực của tòa nhà tập đoàn. Dòng người tan sở hối hả đổ ra đường, tiếng động cơ xe và ánh đèn pha cắt ngang màn đêm tạo nên một khung cảnh vừa hỗn loạn vừa cô độc. Trong hầm gửi xe vắng lặng, Lâm Hiểu đứng tựa lưng vào một cột trụ bê tông lớn, hai tay đan vào nhau đặt trong túi áo khoác, hơi thở của cậu tạo thành những làn khói mỏng manh dưới ánh đèn vàng vọt. Trái tim cậu vẫn chưa thôi xao động kể từ khi nhận được dòng tin nhắn lúc xế chiều.
Người anh thương. Cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm Hiểu như một đoạn nhạc phim dịu dàng. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng vị Giám đốc điều hành tôn thờ sự lý trí ấy lại có thể thốt ra những lời tình tứ và trực diện đến thế. Sự chuyển biến trong cách xưng hô không chỉ là một sự thay đổi ngôn từ, nó là một lời khẳng định, một sự xác lập vị trí của cậu trong thế giới vốn dĩ kín cổng cao tường của anh.
Tiếng động cơ trầm thấp của chiếc xe hơi sang trọng vang lên từ phía lối đi dành cho ban quản lý. Trình Diệc Thần đánh lái điệu nghệ, dừng xe ngay trước mặt Lâm Hiểu. Anh hạ kính xe, ánh mắt thâm trầm lướt qua gương mặt đang hơi ửng hồng vì lạnh của cậu.
"Vào xe đi, ngoài này lạnh lắm." Trình Diệc Thần nói, giọng anh có một độ ấm áp mà chỉ riêng Lâm Hiểu mới được phép nghe thấy.
Lâm Hiểu nhanh chóng bước vào ghế phụ, hơi ấm từ hệ thống sưởi trong xe ngay lập tức bao bọc lấy cậu, xua tan cái cảm giác tê tái của buổi chiều đông. Cậu khẽ tháo chiếc khăn len, quay sang nhìn Trình Diệc Thần. Anh đã tháo bỏ chiếc cà vạt gò bó, cổ áo sơ mi hơi mở, trông không còn vẻ uy nghiêm của một vị sếp tối cao mà giống như một người đàn ông đang chuẩn bị tận hưởng buổi tối bình yên bên người mình trân quý.
"Anh chờ lâu chưa?" Lâm Hiểu nhỏ giọng hỏi.
Trình Diệc Thần khởi động xe, bắt đầu lướt ra khỏi hầm. "Tôi cũng vừa xong việc. Buổi chiều của cậu thế nào? Cơn hoảng loạn sáng nay đã dịu hẳn chưa?"
Lâm Hiểu gật đầu, cậu khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh phản chiếu những ánh đèn đường lướt qua cửa kính. "Nhờ có lời dặn của anh mà phòng y tế chăm sóc tôi rất kỹ. Thực ra, cảm giác lúc bị kẹt trong thang máy ban sáng... giờ nghĩ lại, tôi thấy nó không còn đáng sợ nữa. Có lẽ vì khi đó có một người đã sẵn lòng đứng chung trong bóng tối với tôi."
Trình Diệc Thần nghe vậy, bàn tay đang đặt trên vô lăng khẽ siết nhẹ. Anh không đáp lời ngay, mà lái xe len lỏi qua những con phố nhỏ của khu cư xá cũ, nơi sương mù dường như bớt đặc quánh hơn. Anh đưa cậu đến một tiệm súp nhỏ nằm sâu trong một con hẻm được trang trí bằng những dải đèn lồng giấy màu vàng ấm. Tiệm không bảng hiệu lớn, không ồn ào khách khứa, chỉ có mùi thơm nồng nàn của tiêu xanh, gừng tươi và nước dùng thanh ngọt tỏa ra từ bếp lò.
Họ chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc khuất, bên cạnh một cửa sổ gỗ nhìn ra mảnh sân nhỏ đọng đầy sương sớm. Bà chủ tiệm, một người phụ nữ lớn tuổi có nụ cười phúc hậu, mang ra hai tô súp gà nấm nghi ngút khói cùng một đĩa bánh mì nướng bơ tỏi thơm lừng.
"Ăn đi, người em thương cần phải bồi bổ một chút sau một ngày vất vả." Trình Diệc Thần đẩy bát súp về phía Lâm Hiểu, dùng thìa khẽ khuấy nhẹ để hơi nóng bay bớt đi.
Lâm Hiểu sững lại một chút trước cách xưng hô mới của anh. Cậu cúi đầu, dùng thìa múc một ngụm súp nhỏ. Vị ngọt của gà, vị cay nồng của gừng và hương thơm của nấm hòa quyện vào nhau, lan tỏa xuống tận dạ dày, khiến toàn bộ cơ thể cậu giãn ra vì thoải mái.
"Rất ngon ạ." Lâm Hiểu khen ngợi. "Làm sao anh biết được một quán ẩn mình sâu như thế này?"
Trình Diệc Thần cũng bắt đầu dùng bữa, phong thái của anh dù là ở quán vỉa hè vẫn toát lên sự thanh lịch bẩm sinh. "Hồi mới lập nghiệp, khi Lạc Diệp còn chưa hiện đại như bây giờ, tôi thường xuyên đến đây mỗi khi thấy mệt mỏi. Bà chủ ở đây nấu ăn không bằng công thức, bà nấu bằng sự thấu cảm. Tôi muốn mang người tôi thương đến đây, vì tôi biết cậu sẽ thích những thứ mang tính 'con người' như thế này."
Câu chuyện giữa họ cứ thế tiếp nối, chậm rãi và tự nhiên như hơi thở. Họ không nói về công việc, không nói về doanh thu hay những bản kế hoạch Marketing còn dang dở. Trình Diệc Thần kể cho Lâm Hiểu nghe về những ngày anh còn là một chàng trai trẻ đầy tham vọng nhưng cũng đầy bất an giữa thành phố sương mù này. Anh chia sẻ về những đêm mất ngủ đầu tiên, khi anh đứng trên sân thượng của tòa nhà cũ nhìn xuống dòng đời và tự hỏi liệu mình có đang đi đúng hướng hay không.
Lâm Hiểu lắng nghe bằng tất cả sự thấu cảm của mình. Cậu nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng và quyền lực ấy, Trình Diệc Thần cũng chỉ là một tâm hồn đang khao khát một chốn về thực sự. Cậu khẽ đặt bàn tay mình lên bàn tay anh, một sự tiếp xúc nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh an ủi.
"Anh biết không, Diệc Thần... trước đây tôi luôn thấy Lạc Diệp là một nơi vô hồn. Nhưng từ khi gặp anh, từ khi thấy anh nhấp ngụm cà phê tôi pha, hay khi anh nắm tay tôi trong thang máy, tôi chợt thấy thành phố này bắt đầu có màu sắc. Anh chính là mảnh ghép khiến mọi thứ ở đây trở nên có ý nghĩa đối với tôi."
Trình Diệc Thần xoay bàn tay lại, đan những ngón tay mình vào ngón tay Lâm Hiểu, siết chặt. Ánh mắt anh nhìn cậu thâm trầm và cháy bỏng, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng vốn có.
"Trước khi gặp người em thương, tôi vốn dĩ đã chấp nhận việc mình sẽ sống như một chiếc máy cho đến hết đời. Nhưng giờ đây, mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là hôm nay cậu sẽ mặc áo màu gì, hôm nay cậu có mỉm cười hay không. Tôi nhận ra mình đang tham lam, tôi muốn chiếm giữ lấy ánh nắng trong mắt cậu cho riêng mình."
Không gian trong quán súp nhỏ như ngưng đọng lại. Tiếng lách tách của bếp lò, tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng thở của đối phương hòa quyện vào nhau. Lâm Hiểu cảm thấy mặt mình nóng bừng, nhưng cậu không hề né tránh ánh nhìn của anh. Cậu thấy mình giống như một cánh diều cuối cùng cũng đã tìm thấy sợi dây neo đậu vững chắc nhất.
"Anh không cần chiếm giữ đâu." Lâm Hiểu thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Bởi vì ánh nắng đó vốn dĩ luôn dành cho người anh thương mà."
Bữa tối kết thúc khi đồng hồ đã điểm chín giờ tối. Trình Diệc Thần đưa Lâm Hiểu đi dạo qua một công viên nhỏ ven sông, nơi sương mù bao phủ mặt nước tạo thành một khung cảnh ma mị và huyền bí. Họ đi bên nhau, vai kề vai, thỉnh thoảng những ngón tay lại vô tình chạm vào nhau, tạo ra những rung động ngọt ngào chạy dọc sống lưng.
"Diệc Thần, anh có bao giờ hối hận vì đã chọn con đường này không?" Lâm Hiểu đột nhiên hỏi khi họ đứng trước lan can nhìn ra dòng sông tĩnh lặng.
Trình Diệc Thần im lặng một lúc, anh nhìn vào màn sương đục ngầu phía xa. "Tôi từng hối hận vì đã để mình trở nên quá lạnh lùng. Nhưng nếu không có sự lạnh lùng đó, có lẽ tôi đã không thể xây dựng được một tập đoàn như hiện nay để có thể bảo vệ được người yêu tôi một cách trọn vẹn nhất. Hiện tại, tôi không hối hận. Mọi trải nghiệm đắng cay trước đây dường như chỉ để chuẩn bị cho sự gặp gỡ với cậu ngày hôm nay."
Anh xoay người Lâm Hiểu lại, đối diện với mình. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Trình Diệc Thần đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên trán cậu. Ngón tay anh khẽ lướt qua gò má, rồi dừng lại ở vành tai đang đỏ ửng của Lâm Hiểu.
"Tôi biết mình lớn tuổi hơn cậu, trải đời nhiều hơn và có thể cách yêu của tôi hơi khô khan. Nhưng tôi hứa, với tư cách là người yêu anh, tôi sẽ luôn dành cho cậu những gì chân thành nhất, không toan tính, không lập trình."
Lâm Hiểu cảm thấy lồng ngực mình như vỡ òa vì hạnh phúc. Cậu không nói gì, chỉ chủ động tiến tới, vòng tay ôm lấy thắt lưng Trình Diệc Thần, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi của anh. Cậu có thể nghe rõ nhịp tim của anh – một nhịp đập mạnh mẽ, kiên định và chỉ dành riêng cho cậu.
"Em cũng vậy." Lâm Hiểu nói, âm thanh bị lấp đi sau lớp áo khoác của anh nhưng Trình Diệc Thần vẫn nghe rõ mồn một. "Người yêu em sẽ không bao giờ để anh phải thấy cô đơn giữa thành phố này nữa."
Họ đứng đó, ôm nhau giữa màn sương lạnh lẽo của Lạc Diệp, nhưng trái tim cả hai lại đang bùng cháy một ngọn lửa ấm áp vô hình. Tình yêu của họ, không cần những lời thề non hẹn biển xa vời, chỉ cần một bát súp nóng, một cái nắm tay trên phố và sự thấu hiểu sâu sắc dành cho đối phương. Đó là sự chữa lành cho những vết sẹo cũ, là sự hồi sinh cho những tâm hồn vốn dĩ đã héo úa vì sự khắc nghiệt của thực tế.
Màn đêm của Lạc Diệp dường như bớt u ám hơn khi có hai trái tim đang đập cùng một nhịp. Sự gắn kết giữa họ không còn là sự giao thoa công việc, mà đã trở thành một sợi dây định mệnh bền chặt. Trình Diệc Thần biết rằng, từ nay về sau, mỗi bản báo cáo anh đọc, mỗi tách cà phê anh uống, đều sẽ mang theo hình bóng của Lâm Hiểu – người mang lại ánh sáng cho cuộc đời anh.
Hành trình tiến đến yêu đương của họ vẫn còn dài, sẽ còn những thử thách từ công việc, những ánh nhìn soi mói của đồng nghiệp hay những áp lực từ giới thượng lưu của thành phố. Nhưng chỉ cần họ tin tưởng vào người anh thương, người em thương của mình, thì sương mù dù có dày đến đâu cũng không thể che khuất được lối về của hạnh phúc.
Khi đưa Lâm Hiểu về đến cửa cư xá, Trình Diệc Thần khẽ hôn nhẹ lên trán cậu trước khi để cậu bước xuống xe.
"Ngủ ngon nhé, người yêu của tôi. Ngày mai tôi sẽ đón cậu đi làm sớm."
Lâm Hiểu vẫy tay chào anh, nụ cười rạng rỡ hằn sâu vào tâm trí Trình Diệc Thần. Anh nhìn theo bóng cậu vào nhà, lòng thầm nghĩ: Hóa ra, hạnh phúc thực sự lại đơn giản đến thế, chỉ cần một người hiểu mình, thương mình và sẵn sàng đứng bên mình giữa muôn trùng sương phủ.
Cuộc đời Trình Diệc Thần, từ một bản vẽ kỹ thuật khô khan, nay đã bắt đầu được tô điểm bởi những nét vẽ mềm mại và đầy sắc màu của tình yêu. Và Lâm Hiểu, chính là người họa sĩ tài hoa nhất đã biến thế giới của anh trở nên sống động hơn bao giờ hết.