MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 6: Những mẩu giấy ghi chú trên bàn làm việc

Ngày Sương

Chương 6: Những mẩu giấy ghi chú trên bàn làm việc

1,939 từ

Bình minh ở thành phố Lạc Diệp luôn là một cuộc chiến không cân sức giữa những tia nắng yếu ớt và lớp sương mù kiên cố. Khi những chiếc xe quét rác tự động bắt đầu rút lui về trạm sạc, tòa nhà tập đoàn viễn thông lại bừng tỉnh với những dải đèn LED chạy dọc theo các cạnh kim loại sắc sảo. Sáng nay, Trình Diệc Thần đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Anh không đi thẳng vào phòng làm việc mà đứng lại hồi lâu ở sảnh tầng bốn mươi, nhìn xuống khu vực đỗ xe phía dưới. Chiếc xe của anh vừa mới rời đi sau khi thả Lâm Hiểu ở cổng sau để tránh những ánh mắt tò mò.

Cảm giác ấm áp từ cái hôn nhẹ lên trán Lâm Hiểu lúc chia tay dường như vẫn còn đọng lại trên đầu ngón tay anh. Trình Diệc Thần khẽ mỉm cười, một nụ cười mà nếu thư ký Trần nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức làm rơi xấp tài liệu. Anh bước vào phòng, đóng cửa lại và ngay lập tức nhận thấy một điều khác lạ. Trên chiếc máy pha cà phê cá nhân vốn dĩ luôn được lau chùi bóng loáng, có một mẩu giấy ghi chú màu vàng chanh nổi bật.

"Chào buổi sáng người anh thương. Cà phê sáng nay em đã chuẩn bị sẵn hạt Arabica trộn với một chút quế, anh chỉ cần nhấn nút thôi. Đừng làm việc quá sức nhé, em sẽ quan sát anh từ tầng dưới đấy."

Nét chữ của Lâm Hiểu vẫn như thế, thanh mảnh, hơi nghiêng và tràn đầy năng lượng. Trình Diệc Thần cầm mẩu giấy lên, ngón tay khẽ vuốt ve từng nét mực. Anh cảm thấy một luồng điện dịu dàng chạy dọc sống lưng. Một người đàn ông vốn dĩ chỉ quen với những văn bản hành chính cứng nhắc như anh, giờ đây lại thấy một mẩu giấy nhắn nhỏ bé có giá trị hơn cả một bản hợp đồng triệu đô. Anh không vứt mẩu giấy đi mà cẩn thận mở ngăn kéo cá nhân, đặt nó vào một chiếc hộp gỗ nhỏ vốn dùng để đựng những kỉ vật quan trọng.

Dưới tầng ba mươi tám, Lâm Hiểu đang ngồi giữa mớ hỗn độn của những bản in màu và mô hình 3D. Cậu đang điều chỉnh lại ánh sáng cho dự án Nhịp Sống Lạc Diệp, nhưng thỉnh thoảng lại lén nhìn lên đồng hồ điện tử trên tường. Cậu tưởng tượng ra cảnh Trình Diệc Thần đọc được mẩu giấy đó, tưởng tượng ra gương mặt nghiêm nghị của anh sẽ giãn ra như thế nào.

"Lâm Hiểu, cậu đang mơ mộng gì đấy? Bản vẽ này màu nắng hơi bị gắt rồi." Tiếng của trưởng phòng Marketing vang lên khiến cậu giật mình.

Lâm Hiểu vội vàng tập trung trở lại, nụ cười vẫn không tắt trên môi. "Dạ không, tôi đang nghĩ về việc làm sao để màu nắng này trông ấm áp như một cái ôm vậy trưởng phòng."

Vị trưởng phòng lắc đầu ngán ngẩm nhưng không nỡ mắng, vì rõ ràng kể từ khi Lâm Hiểu tham gia dự án, hiệu quả công việc của cả phòng tăng lên rõ rệt, và quan trọng hơn là thái độ của Giám đốc điều hành đối với bộ phận Marketing đã bớt khắc nghiệt đi rất nhiều.

Cả một buổi sáng trôi qua trong nhịp điệu làm việc hối hả. Trình Diệc Thần liên tục phải tiếp đón các đoàn thanh tra và đối tác nước ngoài. Tuy nhiên, cứ sau mỗi cuộc họp, khi trở về bàn làm việc, anh lại tìm thấy một sự bất ngờ mới. Có khi là một túi hạt dẻ rang còn nóng hổi đặt cạnh khay đựng bút, khi lại là một tờ giấy nhớ khác dán dưới đáy tách cà phê: "Người em thương nhớ uống nước lọc nhiều vào nhé, caffeine nhiều quá da sẽ sạm đấy."

Trình Diệc Thần cảm thấy mình giống như một cậu thiếu niên đang bước vào mối tình đầu đầy vụng về nhưng ngọt ngào. Anh quyết định phải đáp lại. Anh gọi thư ký Trần vào, đưa cho cô một xấp tài liệu khống và nói.

"Cầm cái này xuống bộ phận Marketing, đưa trực tiếp cho Lâm Hiểu. Nói là tôi cần cậu ấy kiểm tra lại định dạng hình ảnh ngay lập tức."

Khi thư ký Trần rời đi, Trình Diệc Thần vội vàng lấy một tờ giấy ghi chú màu xanh biển, suy nghĩ hồi lâu rồi viết xuống một dòng ngắn gọn: "Người anh thương làm việc có mệt không? Trưa nay tôi sẽ đặt món súp nấm mà em thích. Đừng ăn đồ ăn nhanh ở căn tin."

Anh kẹp mẩu giấy vào giữa tập tài liệu. Mười phút sau, điện thoại của anh rung lên. Một tin nhắn hình ảnh được gửi tới. Trong ảnh là Lâm Hiểu đang cầm mẩu giấy xanh biển che nửa mặt, nhưng đôi mắt cười cong tít của cậu không thể giấu đi sự hạnh phúc tột cùng.

Tình yêu của họ cứ thế nảy nở qua những mẩu giấy ghi chú, những thông điệp ngầm mà chỉ hai người hiểu. Giữa một môi trường công sở đầy rẫy những quy tắc và sự giám sát, những mẩu giấy ấy giống như những lá thư tình bí mật được gửi qua khe cửa của một nhà tù tâm hồn. Nó khiến Trình Diệc Thần nhận ra rằng, quyền lực hay tiền bạc chưa bao giờ mang lại cho anh cảm giác đủ đầy như cách anh chờ đợi một nét chữ của Lâm Hiểu.

Giờ nghỉ trưa, trong khi các nhân viên khác đổ xô xuống căn tin hoặc ra các quán ăn quanh tập đoàn, Trình Diệc Thần lại chọn ngồi lại văn phòng. Anh đã đặt hai phần súp nấm đặc biệt từ quán cũ tối qua. Đúng mười hai giờ mười lăm, tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên. Lâm Hiểu bước vào, trên vai vẫn còn vương vài hạt bụi từ phòng mô hình.

"Giám đốc, tôi đến báo cáo về định dạng hình ảnh ạ." Lâm Hiểu nói to, giọng điệu vô cùng chuyên nghiệp vì cậu biết bên ngoài vẫn còn vài nhân viên chưa đi ăn.

Trình Diệc Thần mỉm cười, anh đứng dậy đi tới chốt cửa phòng lại. Ngay lập tức, bầu không khí thay đổi. Lâm Hiểu buông tập tài liệu xuống, chạy tới ôm lấy cánh tay anh.

"Anh làm em giật mình đấy, sao tự nhiên lại gửi giấy nhắn bằng tài liệu chính thức như thế?" Lâm Hiểu thầm thì, giọng nói nũng nịu của người yêu em khiến trái tim Trình Diệc Thần mềm nhũn.

"Vì tôi muốn người tôi thương biết rằng, dù tôi có bận đến đâu thì vị trí của em vẫn là ưu tiên hàng đầu." Trình Diệc Thần đưa tay xoa nhẹ mái tóc hơi rối của cậu. "Ngồi xuống ăn đi, súp sắp nguội rồi."

Họ cùng nhau ăn trưa trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Lần này, Trình Diệc Thần không còn giữ vẻ xa cách của một vị sếp. Anh tự tay gỡ những miếng nấm nhỏ, thổi nguội rồi đưa đến tận môi Lâm Hiểu.

"Diệc Thần, anh đừng chiều em quá, em sẽ hư mất đấy." Lâm Hiểu vừa ăn vừa cười, gương mặt rạng rỡ như một đóa hoa nhài nở rộ sau mưa.

"Người anh thương thì anh không chiều thì chiều ai?" Trình Diệc Thần nhìn cậu, ánh mắt chan chứa sự sủng ái. "Em biết không, từ khi có những mẩu giấy của em, văn phòng này không còn giống như một cái lồng kính nữa. Nó bắt đầu giống một mái ấm."

Lâm Hiểu dừng lại, cậu nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông đối diện. Cậu nhận ra rằng, sự chữa lành mà cậu mang lại cho anh không chỉ là xoa dịu chứng mất ngủ, mà là đánh thức phần con người ấm áp nhất vốn dĩ đã bị chôn vùi quá lâu.

"Người yêu anh sẽ luôn ở đây, mỗi ngày đều sẽ viết giấy nhắn cho anh, cho đến khi anh phát chán thì thôi." Lâm Hiểu khẳng định, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay anh.

Bữa trưa ngắn ngủi kết thúc, Lâm Hiểu lại trở về với vai trò nhân viên sáng tạo, còn Trình Diệc Thần lại là vị Giám đốc uy nghiêm. Thế nhưng, trong ngăn kéo của họ, những mẩu giấy màu sắc cứ thế đầy lên theo thời gian. Mỗi mẩu giấy là một mảnh ghép của sự quan tâm, là minh chứng cho một tình yêu trưởng thành nhưng không kém phần lãng mạn.

Chiều hôm đó, một sự cố bất ngờ xảy ra tại buổi họp giao ban giữa các chi nhánh. Một giám đốc chi nhánh phía Tây đặt câu hỏi chất vấn về tính thực tế của chiến dịch Nhịp Sống Lạc Diệp, cho rằng nó quá ủy mị. Trình Diệc Thần không hề nổi giận, anh chỉ bình thản lấy từ túi áo vest ra một mẩu giấy màu vàng chanh mà Lâm Hiểu đã viết lúc sáng. Anh không đọc nội dung, chỉ nhìn vào nó như tìm kiếm một nguồn sức mạnh.

"Tính thực tế không nằm ở việc chúng ta ép khách hàng dùng bao nhiêu dung lượng, mà nằm ở việc chúng ta khiến họ cảm thấy bớt cô đơn hơn khi cầm chiếc điện thoại lên. Nếu các vị không hiểu được điều đó, có lẽ các vị đã ở trong sương mù quá lâu rồi."

Câu trả lời sắc bén và mang đậm phong vị của Lâm Hiểu khiến vị giám đốc chi nhánh kia im lặng. Ở góc phòng, Lâm Hiểu đang đứng ghi chép biên bản họp, cậu mỉm cười thầm lặng. Cậu biết anh vừa dùng "vũ khí" của mình để chiến đấu.

Kết thúc ngày làm việc, khi thành phố Lạc Diệp lại chìm vào màn sương đục ngầu của đêm tối, Trình Diệc Thần đi ngang qua bàn làm việc của Lâm Hiểu khi cậu đã ra về. Anh thấy một mẩu giấy cuối cùng trong ngày dán dưới chậu cây xương rồng: "Người yêu em về trước đây, anh nhớ về sớm nhé. Em đã mua trà nhài loại mới nhất, tối nay em sẽ pha cho anh thương uống."

Trình Diệc Thần cầm mẩu giấy lên, áp nó vào lồng ngực mình. Anh cảm thấy thành phố này, dù sương mù có dày đến đâu, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến nhường nào, thì chỉ cần có những mẩu giấy này, có người em thương đang đợi ở nhà, mọi thứ đều trở nên bình yên đến lạ lùng.

Tình yêu của họ không cần những lời tuyên bố ầm ĩ với thế giới. Nó nằm trong những ngăn kéo bí mật, trong những mẩu giấy viết vội và trong sự thấu hiểu thầm lặng giữa những bộn bề công việc. Đó là một thứ tình cảm bền bỉ, sâu sắc, như chính cách mà rễ cây xuyên qua kẽ đá để tìm nguồn nước mát.

Hành trình của họ vẫn tiếp tục, và mỗi ngày trôi qua, họ lại học cách yêu nhau nhiều hơn một chút, trân trọng nhau nhiều hơn một chút qua những điều giản đơn nhất. Người anh thương và người em thương, hai mảnh đời cô độc đã tìm thấy nhau giữa lòng Lạc Diệp, dệt nên một thiên tiểu thuyết đẹp nhất của cuộc đời mình.