MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 7: Bữa tối bất đắc dĩ tại quán ăn ven đường

Ngày Sương

Chương 7: Bữa tối bất đắc dĩ tại quán ăn ven đường

2,298 từ

Thành phố Lạc Diệp bước vào đợt áp thấp nhiệt đới khiến những cơn mưa phùn bắt đầu rơi nặng hạt hơn, hòa lẫn vào màn sương mù đặc quánh tạo thành một thứ hỗn hợp ẩm ướt, dính dấp phủ lên vạn vật. Tiếng mưa rào rạt táp vào cửa kính xe hơi của Trình Diệc Thần, che mờ đi ánh đèn neon đỏ rực từ những bảng hiệu dọc đại lộ. Đáng lẽ ra, tối nay hai người sẽ cùng nhau thưởng thức trà nhài tại căn hộ nhỏ của Lâm Hiểu như lời hẹn trên mẩu giấy ghi chú lúc chiều, thế nhưng một sự cố hỏng hóc ở trạm phát sóng chi nhánh phía Tây đã khiến Trình Diệc Thần phải trực tiếp xuống hiện trường chỉ đạo đến tận tám giờ tối.

Khi chiếc xe lăn bánh trở về trung tâm, Trình Diệc Thần liếc nhìn sang ghế phụ. Lâm Hiểu đã thiếp đi từ lúc nào, đầu cậu hơi nghiêng về một bên, mái tóc mềm mại xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt đang mệt mỏi vì một ngày dài làm việc cùng anh. Ánh đèn đường lướt qua, soi rọi làn da trắng sứ và đôi môi hơi hé mở của cậu. Một cảm giác xót xa len lỏi vào tâm trí Trình Diệc Thần. Anh biết Lâm Hiểu vốn dĩ không cần phải theo anh đến tận hiện trường dưới trời mưa tầm tã, nhưng cậu đã kiên quyết đi cùng, tay cầm ô che cho anh suốt hai tiếng đồng hồ, còn bản thân thì để vai áo thấm đẫm nước mưa.

"Người em thương vất vả rồi." Trình Diệc Thần thầm thì, anh khẽ đưa một tay rời khỏi vô lăng, chạm nhẹ vào mu bàn tay lạnh ngắt của Lâm Hiểu.

Lâm Hiểu khẽ động đậy, cậu chớp mắt rồi ngồi thẳng dậy, vươn vai một cái thật dài. Khi nhận ra mình đang ở trong xe và người lái xe vẫn là vị Giám đốc điều hành quyền lực, cậu vội vàng chỉnh lại tư thế, gương mặt lộ rõ vẻ ngượng nghịu.

"Em ngủ quên mất. Anh... Diệc Thần, chúng ta sắp về đến nhà chưa?"

"Chưa đâu, còn một đoạn nữa." Trình Diệc Thần nhìn vào đồng hồ điện tử trên táp lô. "Đã quá giờ ăn tối lâu rồi. Em có thấy đói không?"

Tiếng bụng của Lâm Hiểu kêu lên một hồi như để trả lời thay cho chủ nhân. Cậu cười xòa, tay xoa xoa bụng. "Thực ra là em đói đến mức có thể ăn hết cả một con bò đấy. Nhưng tầm này chắc các nhà hàng lớn đều đóng cửa hết rồi."

Trình Diệc Thần bẻ lái rẽ vào một con lộ nhỏ nằm tách biệt với sự hào nhoáng của khu trung tâm. Đây là khu vực giáp ranh giữa khu công nghiệp cũ và khu dân cư lao động, nơi sương mù mang theo mùi dầu máy và khói than. Anh dừng xe trước một quán ăn nhỏ ven đường, mái hiên được che bằng những tấm bạt màu xanh đã sờn cũ, bên trên có dòng chữ "Mì gia truyền" viết bằng sơn đỏ đã phai màu.

"Vào đây thôi. Chỗ này không sang trọng, nhưng đồ ăn thì tuyệt đối sạch sẽ và ấm bụng." Trình Diệc Thần nói, anh cầm lấy chiếc ô lớn ở ghế sau, bước xuống xe rồi đi vòng qua mở cửa cho Lâm Hiểu.

Họ cùng nhau bước dưới tán ô, che chắn cho nhau khỏi những hạt mưa nặng hạt đang bủa vây. Bên trong quán chỉ có hai chiếc bàn gỗ dài, mặt bàn bóng loáng vết dầu mỡ được lau đi lau lại nhiều lần. Một lão ông mặc chiếc áo ba lỗ màu xám, quấn chiếc tạp dề trắng đã ngả vàng đang thoăn thoắt trụng mì bên nồi nước lèo bốc khói nghi ngút.

"Lâu rồi không gặp, cậu Trình." Ông lão ngước mắt nhìn, nụ cười nhăn nheo hiện lên. "Vẫn như cũ chứ? À, hôm nay có thêm người bạn nhỏ này sao?"

Trình Diệc Thần gật đầu, anh kéo ghế cho Lâm Hiểu rồi ngồi xuống bên cạnh cậu. "Cho cháu hai tô mì sườn đặc biệt, thêm nhiều hành và một đĩa rau cải trụng. Người em thương của cháu đang rất đói, phiền bác làm nhanh một chút."

Lâm Hiểu tròn mắt nhìn cách Trình Diệc Thần giao tiếp với chủ quán. Cậu không ngờ một người như anh, người vốn dĩ chỉ xuất hiện ở những khách sạn năm sao với những món ăn được bày trí cầu kỳ, lại có thể thân thuộc với một quán ăn ven đường như thế này. Không gian quán nhỏ hẹp, mùi nước lèo nồng nàn vị quế, hồi và tiêu đen sực nức vào mũi, làm dịu đi cái cảm giác ớn lạnh vì dầm mưa lúc nãy.

"Anh thường xuyên đến đây sao?" Lâm Hiểu nhỏ giọng hỏi, đôi mắt tò mò nhìn quanh.

Trình Diệc Thần tháo kính xuống, dùng khăn giấy lau đi những giọt nước đọng trên gọng kính. "Mười năm trước, khi tôi bắt đầu xây dựng trạm phát sóng đầu tiên ở khu vực này, tôi thường xuyên nhịn ăn để tiết kiệm chi phí. Bác chủ quán là người đã cho tôi những bát mì không đồng đầu tiên để tôi có sức mà làm việc. Với tôi, vị mì ở đây chính là vị của sự sống sót."

Lâm Hiểu lặng người đi. Cậu nhận ra mình lại vừa được chạm vào một mảnh ký ức đau thương nhưng cũng đầy nghị lực của người anh thương. Anh chưa bao giờ kể về những gian khổ ấy trong các buổi phỏng vấn báo chí, anh chỉ kể cho riêng cậu nghe, trong một quán ăn xập xệ vào một đêm mưa gió.

Hai tô mì lớn được mang ra, nước dùng trong vắt nhưng mang một màu nâu cánh gián đậm đà, những miếng sườn non được ninh nhừ đến mức chỉ cần dùng đũa khẽ chạm là thịt đã rời ra khỏi xương. Lâm Hiểu cầm đũa, múc một ngụm nước dùng. Vị ngọt thanh từ xương ống và vị cay nồng của tiêu làm cậu bừng tỉnh hẳn.

"Ngon quá!" Lâm Hiểu thốt lên, miệng vẫn còn đang nhai sợi mì dai giòn. "Em chưa bao giờ ăn bát mì nào có vị lạ và ấm áp thế này."

Trình Diệc Thần nhìn cách Lâm Hiểu ăn, ánh mắt anh tràn đầy sự thỏa mãn. Anh lấy một chiếc khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi một vệt nước lèo dính trên khóe môi cậu. Hành động ấy tự nhiên đến mức khiến bác chủ quán đứng ở quầy cũng phải tủm tỉm cười.

"Người anh thương ăn từ từ thôi, không ai tranh của em đâu." Anh thầm thì, giọng nói trầm ấm hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách trên mái bạt.

Bữa tối bất đắc dĩ ấy trở nên đặc biệt hơn bất kỳ bữa tiệc thịnh soạn nào. Trong không gian chật hẹp, giữa những tiếng xì xụp ăn mì và tiếng trò chuyện của vài người khách lao động ghé qua, Trình Diệc Thần và Lâm Hiểu dường như đã gỡ bỏ hoàn toàn những chiếc mặt nạ công sở. Họ nói về những điều bình dị nhất: về con mèo hoang hay lảng vảng trước cổng tập đoàn, về việc Lâm Hiểu muốn trồng thêm một vài khóm hoa nhài trên ban công, và về việc Trình Diệc Thần muốn được một lần cùng cậu đi du lịch đến một nơi không có sương mù.

"Diệc Thần, anh có thấy chúng ta giống như hai người ở hai thế giới khác nhau không?" Lâm Hiểu đột nhiên hỏi, tay cậu xoay xoay chiếc cốc trà nóng. "Anh là đỉnh cao của sự thành đạt, còn em chỉ là một nhân viên nhỏ bé đang loay hoay với những bản vẽ."

Trình Diệc Thần ngừng đũa, anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu, một cái nhìn chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển được. "Thế giới của tôi vốn dĩ là một sa mạc khô khốc, còn em chính là cơn mưa đầu mùa tưới mát nó. Không có đỉnh cao hay vực sâu nào ở đây cả, chỉ có một người đàn ông đang cần một tâm hồn thấu hiểu. Và người em thương chính là người duy nhất làm được điều đó. Em đừng bao giờ thấy mình nhỏ bé, vì trong tim tôi, em là cả một vũ trụ."

Lâm Hiểu cảm thấy lồng ngực mình rung động mãnh liệt. Cậu nhận ra rằng, dù địa vị có khác biệt, nhưng giữa họ có một sợi dây liên kết vô hình mà thực tại không thể cắt đứt. Đó là sự đồng điệu của hai trái tim cùng khao khát cái đẹp chân thiện mỹ giữa một thành phố giả tạo.

Bữa ăn kết thúc, Trình Diệc Thần đứng dậy thanh toán tiền và gửi thêm một chút tiền công cho bác chủ quán. Khi họ chuẩn bị bước ra ngoài, trời vẫn mưa tầm tã. Anh mở ô, một tay ôm lấy vai Lâm Hiểu để kéo cậu vào sát người mình, tay kia giữ ô nghiêng hẳn về phía cậu.

"Anh sẽ bị ướt hết một bên vai đấy." Lâm Hiểu lo lắng nói, cậu cố gắng đẩy cán ô về phía anh.

"Không sao, người yêu em khỏe lắm, chút mưa này thấm thía gì." Trình Diệc Thần cười khẽ, anh cúi xuống, hôn nhanh lên chóp mũi đang đỏ vì lạnh của cậu. "Chỉ cần người tôi thương không bị cảm lạnh là được."

Trên đoạn đường lái xe trở về, không gian trong xe tràn ngập mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ và tiếng nhạc không lời êm ái. Lâm Hiểu không còn ngủ nữa, cậu ngồi nhìn ra cửa sổ, tay vân vê gấu áo. Cậu cảm thấy hạnh phúc này quá đỗi lớn lao, lớn lao đến mức khiến cậu có chút lo sợ rằng nó chỉ là một ảo ảnh của sương mù Lạc Diệp.

"Anh đang nghĩ gì vậy?" Lâm Hiểu quay sang hỏi khi thấy Trình Diệc Thần im lặng khá lâu.

"Tôi đang nghĩ, có lẽ tôi nên sớm công khai mối quan hệ của chúng ta." Trình Diệc Thần bình thản nói, nhưng ánh mắt anh lại phản chiếu sự nghiêm túc cực độ. "Tôi không muốn người anh thương phải trốn tránh trong hầm gửi xe hay phải nhận những tin nhắn qua tài liệu chính thức mãi."

Lâm Hiểu hốt hoảng, cậu vội nắm lấy cánh tay anh. "Đừng! Anh... Diệc Thần, em chưa sẵn sàng. Anh biết mà, áp lực từ các cổ đông, rồi những lời bàn tán của nhân viên. Em không muốn anh vì em mà gặp rắc rối."

Trình Diệc Thần thở dài, anh tấp xe vào lề đường của một con phố vắng. Anh tắt máy, quay sang nhìn Lâm Hiểu bằng tất cả sự sủng ái. "Em vẫn luôn nghĩ cho tôi trước, đúng không? Nhưng Lâm Hiểu, tôi đủ mạnh để bảo vệ em. Tôi không muốn người yêu tôi phải chịu thiệt thòi."

"Em không thấy thiệt thòi gì cả." Lâm Hiểu lắc đầu, đôi mắt cậu kiên định. "Chỉ cần mỗi tối chúng ta có thể cùng nhau ăn một bát mì ven đường như thế này, chỉ cần mỗi sáng em thấy mẩu giấy anh viết, thế là đủ rồi. Sự bình yên của chúng ta quan trọng hơn sự công nhận của thế giới ngoài kia."

Trình Diệc Thần nhìn chàng trai trẻ trước mặt, anh cảm nhận được một sự trưởng thành và bao dung đến kinh ngạc. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt Lâm Hiểu, kéo cậu vào một nụ hôn sâu. Nụ hôn mang theo vị mặn của mưa, vị ngọt của trà và vị của một tình yêu đang chín muồi.

"Được, nghe theo em. Chúng ta sẽ giữ bí mật này như một kho báu riêng của hai người." Trình Diệc Thần thầm thì giữa nụ hôn. "Nhưng em phải hứa, nếu có ai làm em buồn, người yêu em sẽ là người đầu tiên được biết."

"Em hứa." Lâm Hiểu mỉm cười, cậu tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi của một bến đỗ bình yên.

Đêm đó, khi đưa Lâm Hiểu về đến tận cửa phòng, Trình Diệc Thần không ra về ngay. Anh đứng đợi cho đến khi nhìn thấy ánh đèn trong phòng cậu bật sáng, nhìn thấy bóng dáng cậu thấp thoáng bên cửa sổ vẫy tay chào mình. Anh hít một hơi thật sâu làn không khí đẫm nước mưa, lòng thầm cảm ơn cơn mưa bất chợt này. Nếu không có nó, có lẽ anh đã không biết được rằng vị mì sườn của quá khứ khi ăn cùng người mình thương lại có thể ngọt ngào đến thế.

Mối quan hệ của họ, sau bữa tối bất đắc dĩ ấy, đã được bồi đắp thêm một lớp phù sa của sự chân thành và thấu hiểu. Họ không chỉ là người yêu, họ còn là những người bạn đồng hành, cùng nhau đi qua những góc tối nhất của thành phố và của cả tâm hồn mình. Trình Diệc Thần biết rằng, hành trình 33 chương của cuộc đời mình từ nay về sau, chương nào cũng sẽ có tên Lâm Hiểu – người đã biến những điều tầm thường nhất trở nên kỳ diệu.

Thành phố Lạc Diệp vẫn mưa, sương mù vẫn dày, nhưng trong căn hộ nhỏ phía Đông và trong chiếc xe hơi đang lăn bánh về phía Tây, có hai trái tim đang rạo rực những tia nắng ấm áp nhất của tình yêu.