MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 8: Cơn sốt bất ngờ và sự chăm sóc vụng về

Ngày Sương

Chương 8: Cơn sốt bất ngờ và sự chăm sóc vụng về

2,222 từ

Sáng hôm sau, thành phố Lạc Diệp không còn mưa nhưng hơi ẩm từ đợt áp thấp nhiệt đới vẫn còn đọng lại trên những vỉa hè lát đá, tạo thành một lớp màng trơn trượt và lạnh lẽo. Bầu trời mang một màu xám chì u uất, như thể sương mù đã nuốt chửng hoàn toàn những tia nắng đầu ngày. Trình Diệc Thần tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, anh đưa tay tắt chiếc đồng hồ báo thức trước khi nó kịp phát ra tiếng chuông khô khốc. Cảm giác bình yên sau bữa tối tại quán mì ven đường vẫn còn vương vấn, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một nỗi bất an khó tả khi nhớ về vai áo đẫm nước mưa của Lâm Hiểu tối qua.

Anh cầm điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn gọn gửi cho người em thương: "Em dậy chưa? Sáng nay trời lạnh hơn, nhớ mặc ấm trước khi ra khỏi nhà."

Năm phút, rồi mười phút trôi qua, màn hình điện thoại vẫn im lìm. Điều này hoàn toàn trái ngược với thói quen của Lâm Hiểu, người luôn phản hồi tin nhắn của anh gần như tức khắc bằng những câu chữ rạng rỡ và tràn đầy năng lượng. Một linh tính không lành ập đến, Trình Diệc Thần không đợi thêm nữa, anh khoác vội chiếc áo măng tô đen, cầm chìa khóa xe và lao thẳng ra khỏi nhà.

Khi xe dừng trước khu cư xá cũ ở phía Đông, sương mù ở đây dường như đậm đặc hơn cả ở trung tâm. Trình Diệc Thần rảo bước lên những bậc cầu thang bằng bê tông đã mòn vẹt theo thời gian. Anh đứng trước cánh cửa gỗ nhỏ, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa theo nhịp điệu riêng của hai người.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ hành lang.

"Lâm Hiểu? Em có trong đó không?" Trình Diệc Thần gọi lớn, giọng anh lộ rõ vẻ lo lắng.

Sau một hồi lâu, anh nghe thấy tiếng bước chân kéo lê loẹt quẹt trên sàn nhà, rồi tiếng lạch cạch của ổ khóa. Cánh cửa mở ra chậm chạp, hiện ra sau đó là một Lâm Hiểu khiến trái tim Trình Diệc Thần thắt lại. Gương mặt cậu đỏ bừng một cách bất thường, đôi mắt lim dim mệt mỏi, và hơi thở phát ra nóng hổi. Cậu mặc một bộ đồ ngủ bằng nỉ mỏng, cả người hơi run rẩy, dường như đang phải cố gắng lắm mới đứng vững được.

"Diệc Thần... anh sao lại đến đây..." Lâm Hiểu thầm thì, giọng nói khản đặc và yếu ớt.

Không đợi cậu nói hết câu, Trình Diệc Thần đã bước nhanh vào trong, đóng cửa lại và đỡ lấy bờ vai đang run lên của cậu. Anh đưa bàn tay lên trán Lâm Hiểu. Một cơn nóng rực như lửa đốt truyền qua lòng bàn tay khiến anh giật mình.

"Em sốt cao quá. Sao lại để mình ra nông nỗi này?" Trình Diệc Thần trách móc nhưng tông giọng lại tràn đầy sự xót xa.

Anh bế bổng Lâm Hiểu lên, đặt cậu nằm xuống chiếc giường nhỏ được phủ bằng lớp chăn màu xanh nhạt có mùi hương hoa nhài quen thuộc. Căn phòng của Lâm Hiểu nhỏ bé nhưng ngăn nắp, đầy những mẩu giấy màu và những chậu cây nhỏ xinh, nhưng lúc này mọi thứ đều trở nên mờ nhạt trước tình trạng của người yêu anh.

"Em chỉ thấy hơi nhức đầu... chắc là do dầm mưa tối qua..." Lâm Hiểu cố gắng mỉm cười để trấn an anh, nhưng cơn ho đột ngột kéo đến khiến cơ thể cậu co rúm lại.

Trình Diệc Thần cảm thấy một sự hối hận muộn màng. Đáng lẽ anh không nên để cậu đi cùng ra hiện trường, đáng lẽ anh phải kiên quyết bắt cậu về nhà sớm hơn. Một vị Giám đốc điều hành quyền lực, người có thể điều khiển hàng ngàn nhân viên và quyết định những dự án tỷ đô, giờ đây lại đứng lúng túng giữa căn phòng nhỏ, không biết phải bắt đầu từ đâu để chăm sóc người mình thương.

Anh cởi bỏ chiếc áo khoác sang trọng, xắn tay áo sơ mi lên và bắt đầu tìm kiếm tủ thuốc. Trong bếp, anh tìm thấy một ít gừng tươi và mật ong – những thứ mà Lâm Hiểu từng dùng để pha trà cho anh. Trình Diệc Thần bắt đầu vụng về nhóm bếp, đun một chút nước nóng. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với bút ký và những thiết bị công nghệ cao, giờ đây lại đang tỉ mỉ gọt vỏ gừng, từng cử động đều cẩn trọng như thể đang thực hiện một ca phẫu thuật quan trọng nhất cuộc đời mình.

"Ngoan, ngồi dậy uống chút nước gừng ấm này đi." Trình Diệc Thần đỡ lưng Lâm Hiểu, để cậu dựa vào lồng ngực mình.

Lâm Hiểu nhấp từng ngụm nước ấm, hơi nóng lan tỏa giúp cậu tỉnh táo hơn một chút. Cậu nhìn người đàn ông đang loay hoay lau mồ hôi trên trán mình bằng một chiếc khăn ấm, lòng dâng lên một niềm hạnh phúc xen lẫn nghẹn ngào. Người anh thương của cậu, người đàn ông luôn đứng trên đỉnh cao của sự kiêu hãnh, giờ đây lại đang cam tâm tình nguyện làm những việc vặt vãnh này vì cậu.

"Anh không đi làm sao? Sáng nay có cuộc họp với hội đồng quản trị mà..." Lâm Hiểu khẽ hỏi.

"Hội đồng quản trị không quan trọng bằng em." Trình Diệc Thần cắt lời, anh dùng mu bàn tay vuốt nhẹ gò má nóng hổi của cậu. "Người yêu anh mà có mệnh hệ gì, thì cái tập đoàn đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa. Em cứ nằm yên đó, tôi đã xin nghỉ cho cả tôi và em rồi."

Cả buổi sáng hôm ấy, không gian trong căn hộ nhỏ chìm trong sự tĩnh lặng dịu dàng. Trình Diệc Thần hết đi ra lại đi vào, lúc thì thay khăn chườm, lúc thì kiểm tra nhiệt độ. Anh thậm chí còn vụng về nấu một nồi cháo trắng. Mặc dù hạt cháo có chỗ còn chưa nhừ, vị muối có chút hơi đậm, nhưng đối với Lâm Hiểu, đó là món ăn ngon nhất mà cậu từng được thưởng thức.

"Diệc Thần, anh có biết là trông anh lúc này... rất khác không?" Lâm Hiểu thầm thì khi thấy anh đang chăm chú đọc hướng dẫn sử dụng trên hộp thuốc hạ sốt.

Trình Diệc Thần ngước mắt lên, cặp kính cận hơi trễ xuống sống mũi. "Khác chỗ nào?"

"Không còn vẻ lạnh lùng, không còn khoảng cách. Anh lúc này chỉ là người yêu của em thôi." Lâm Hiểu đưa bàn tay nhỏ bé ra, nắm lấy vạt áo sơ mi của anh. "Cảm ơn anh vì đã ở đây."

Trình Diệc Thần buông hộp thuốc xuống, anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay cậu rồi đưa lên môi hôn nhẹ. "Tôi mới là người phải cảm ơn em. Lâm Hiểu, em đã dạy tôi biết thế nào là lo lắng cho một người hơn cả bản thân mình. Trước đây, nếu tôi ốm, tôi sẽ chỉ uống thuốc rồi tiếp tục làm việc như một cái máy. Nhưng khi thấy em đau, tôi lại cảm thấy đau hơn gấp nhiều lần."

Cơn sốt của Lâm Hiểu bắt đầu hạ nhiệt sau khi uống thuốc và được chăm sóc kỹ lưỡng. Cậu chìm vào một giấc ngủ sâu và bình yên hơn bao giờ hết, vì biết rằng bên cạnh mình luôn có một bờ vai vững chãi bảo vệ. Trình Diệc Thần không rời đi, anh ngồi bên cạnh giường, mở laptop ra để xử lý một vài công việc khẩn cấp, nhưng cứ năm phút anh lại ngẩng đầu lên để kiểm tra hơi thở của người em thương.

Trong lúc Lâm Hiểu ngủ, Trình Diệc Thần quan sát kỹ hơn căn phòng của cậu. Anh nhìn thấy những bức phác họa dang dở của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp, nhìn thấy một khung ảnh nhỏ chụp Lâm Hiểu cùng cha mẹ ở quê nhà – nơi có những cánh đồng xanh mướt mà cậu hằng kể. Anh nhận ra Lâm Hiểu đã mang cả tâm hồn trong trẻo của mình vào thành phố sương mù này, và anh chính là người có nhiệm vụ phải giữ gìn sự trong trẻo đó không bị ô nhiễm bởi những toan tính thương trường.

Đến tận buổi chiều, khi ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn xuyên qua lớp rèm mỏng, Lâm Hiểu mới tỉnh dậy. Cảm giác nặng nề trong đầu đã biến mất, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cậu nhìn thấy Trình Diệc Thần đang tựa đầu vào thành ghế bành cạnh giường, anh đã thiếp đi vì mệt mỏi sau một ngày "làm điều dưỡng" bất đắc dĩ.

Lâm Hiểu không nỡ đánh thức anh. Cậu nằm nghiêng người, ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Trình Diệc Thần. Lúc này, những nếp nhăn của sự căng thẳng trên trán anh đã giãn ra, trông anh hiền lành và gần gũi vô cùng. Cậu thầm nghĩ, Lạc Diệp dù có lạnh lẽo đến đâu, dù sương mù có che khuất mọi lối đi, thì chỉ cần có người đàn ông này ở bên, cậu sẽ luôn tìm thấy ánh nắng của riêng mình.

Trình Diệc Thần khẽ động đậy rồi mở mắt. Khi thấy Lâm Hiểu đang nhìn mình mỉm cười, anh vội vàng đứng bật dậy, đưa tay sờ trán cậu.

"Hết sốt rồi đúng không? Em thấy trong người thế nào?"

"Em khỏe rồi, người yêu anh giỏi thật đấy, chăm sóc một chút là em khỏi ngay." Lâm Hiểu trêu chọc, nụ cười rạng rỡ đã trở lại trên môi.

Trình Diệc Thần thở phào nhẹ nhõm, anh ngồi xuống cạnh cậu, kéo Lâm Hiểu vào một cái ôm thật chặt. "Đừng bao giờ dọa tôi như thế nữa nhé. Người anh thương mà cứ yếu ớt thế này thì làm sao tôi yên tâm làm việc được."

"Em hứa." Lâm Hiểu vùi đầu vào cổ anh, hít hà mùi hương trầm ấm quen thuộc. "Nhưng nếu thỉnh thoảng được anh chăm sóc thế này... em cũng thấy hơi thích."

"Em còn dám nói thế sao?" Trình Diệc Thần bật cười, anh cốc nhẹ vào trán cậu một cái đầy sủng ái.

Buổi tối hôm đó, thay vì về nhà, Trình Diệc Thần quyết định ở lại thêm một chút. Họ cùng nhau ăn nốt chỗ cháo còn lại và uống một tách trà nhài ấm. Trong không gian nhỏ bé của căn hộ, họ nói về tương lai, về những ngày sắp tới khi dự án Nhịp Sống Lạc Diệp chính thức ra mắt. Trình Diệc Thần cho biết anh sẽ tạo điều kiện để Lâm Hiểu được thăng tiến, nhưng không phải vì mối quan hệ của họ, mà vì thực lực của cậu đã được chứng minh qua những gì anh thấy.

"Em muốn đi lên bằng chính đôi chân mình, để có thể xứng đáng đứng bên cạnh người anh thương." Lâm Hiểu kiên định nói.

"Em vốn dĩ đã xứng đáng từ lâu rồi." Trình Diệc Thần nhìn cậu bằng ánh mắt tự hào.

Khi Trình Diệc Thần chuẩn bị ra về, sương mù bên ngoài đã dày đặc đến mức không nhìn rõ lối đi xuống cầu thang. Lâm Hiểu đưa anh ra tận cửa, cậu vòng tay qua cổ anh, trao một nụ hôn tạm biệt đầy ngọt ngào và lưu luyến.

"Người yêu em về cẩn thận nhé. Mai em sẽ đi làm sớm để bù cho hôm nay."

"Được, mai tôi đón em." Trình Diệc Thần hôn lên tóc cậu một lần nữa. "Ngủ sớm đi, người anh thương."

Bước chân của Trình Diệc Thần trên những bậc thang cũ không còn cảm giác nặng nề như sáng nay. Anh biết rằng, cơn sốt bất ngờ này không phải là một rủi ro, mà là một cơ hội để anh học cách hạ mình xuống, học cách yêu thương một người bằng những hành động giản đơn nhất. Tình yêu không chỉ là những buổi tiệc sang trọng hay những lời khen ngợi trước đám đông, tình yêu còn là bát cháo vụng về, là chiếc khăn ấm trên trán và là sự hiện diện không rời khi đối phương yếu đuối nhất.

Thành phố Lạc Diệp vẫn thế, lạnh lẽo và mờ mịt, nhưng đối với hai tâm hồn đang yêu này, nó đã trở thành một tổ ấm tràn đầy hơi ấm và hy vọng. Mỗi chương của cuộc đời họ giờ đây đều được viết bằng mực của sự chân thành và tình yêu sâu sắc, tạo nên một bản tình ca bất tận giữa lòng đô thị sương mù.

Mối quan hệ của họ đã vững chắc thêm một bậc, không chỉ là sự thấu hiểu về tư duy, mà còn là sự đồng cảm về thể xác và tâm hồn trong những lúc gian khó. Người yêu anh và người yêu em, họ đã thực sự trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhau.