1,877 từ
Ánh sáng của ngày mới tại tập đoàn viễn thông hôm nay mang một sắc thái khác hẳn. Không còn vẻ ảm đạm của những ngày mưa phùn, màn sương mù dường như đã lùi bước trước sự chuẩn bị kỹ lưỡng của đội ngũ sáng tạo. Hôm nay là ngày buổi thuyết trình cuối cùng của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp diễn ra tại hội trường lớn, nơi có sự tham gia của toàn bộ ban quản trị cấp cao và các nhà đầu tư chiến lược. Không khí căng thẳng bao trùm lên từng mét vuông hành lang, nhưng giữa sự náo nhiệt ấy, có hai tâm hồn vẫn tìm thấy sự tĩnh lặng để dành cho nhau những niềm an ủi riêng tư.
Trình Diệc Thần đứng trong văn phòng ở tầng bốn mươi, tay vân vê mép một bản phác thảo hình ảnh. Anh đã xem đi xem lại nó hàng chục lần, không phải để tìm lỗi sai, mà để cảm nhận tâm huyết của Lâm Hiểu được gửi gắm trong đó. Người anh thương đã dành cả tuần lễ vừa qua, ngay cả sau khi vừa khỏi cơn sốt, để điều chỉnh từng tần số âm thanh và dải màu nắng. Sự kiên trì của cậu không chỉ khiến anh tự hào mà còn khiến anh thấy xót xa. Anh thầm nghĩ, liệu mình có đang để cậu gánh vác quá nhiều áp lực của một chiến dịch mang tầm vóc thành phố hay không.
Tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Hiểu bước vào trong bộ âu phục màu xanh navy mà Trình Diệc Thần đã bí mật gửi tặng cậu vài ngày trước. Bộ đồ được cắt may thủ công vừa vặn với dáng người thanh mảnh của cậu, làm tôn lên vẻ trưởng thành nhưng vẫn không mất đi nét trẻ trung vốn có.
"Chào buổi sáng, Giám đốc." Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, nụ cười trên môi cậu có chút căng thẳng nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định.
Trình Diệc Thần bước tới, anh không nói gì mà chỉ lẳng lặng chỉnh lại nút thắt cà vạt cho cậu. Đôi bàn tay to rộng của anh khéo léo vuốt phẳng nếp áo trên vai người yêu em. Trong không gian yên tĩnh này, mùi hương trầm hương từ anh và hương trà nhài từ cậu quyện vào nhau, tạo thành một lớp kén bảo vệ khỏi những ồn ào ngoài kia.
"Em trông rất tuyệt, người em thương." Trình Diệc Thần khẽ thầm thì, giọng anh trầm thấp và đầy tin tưởng. "Hôm nay không cần phải cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Em chỉ cần nói lên những gì em hằng tin tưởng. Tôi sẽ luôn ở đó, ngay hàng ghế đầu, nhìn về phía em."
Lâm Hiểu cảm thấy sự rung động lan tỏa từ những đầu ngón tay của anh truyền sang. Cậu vươn tay, nắm chặt lấy tay Trình Diệc Thần một lúc lâu như để mượn thêm sức mạnh. "Người yêu anh sẽ không làm anh thất vọng đâu. Em muốn cả Lạc Diệp này biết rằng, tình yêu và sự thấu cảm có thể thay đổi cả một hệ thống khô khan."
Hội trường lớn bắt đầu lấp đầy bởi những gương mặt quyền lực nhất thành phố. Khi ánh đèn sân khấu vụt tắt và màn hình LED khổng lồ hiện lên dòng chữ Nhịp Sống Lạc Diệp, một sự im lặng bao trùm. Lâm Hiểu bước ra từ cánh gà, ánh đèn spotlight chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của cậu.
Buổi thuyết trình không bắt đầu bằng những con số tăng trưởng hay báo cáo lợi nhuận. Nó bắt đầu bằng một đoạn video ngắn mô phỏng âm thanh của sương tan và tiếng chuông gió ở những khu chung cư cũ. Giọng của Lâm Hiểu vang lên, truyền cảm và đầy nội lực. Cậu nói về việc công nghệ không nên là một rào cản, mà phải là một nhịp cầu. Cậu trình bày về cách hệ thống viễn thông mới sẽ thông báo cho người dùng khi có một dải nắng đẹp vừa xuất hiện ở góc phố họ đang đứng, hay cách âm nhạc sẽ tự động điều chỉnh theo nhịp tim để giảm bớt sự cô đơn của những người lao động về đêm.
Ở hàng ghế đầu, Trình Diệc Thần ngồi bất động, ánh mắt anh không rời khỏi bóng dáng đang tỏa sáng trên sân khấu. Anh nhìn thấy ở Lâm Hiểu một nguồn năng lượng sống mãnh liệt, một sự chân thành có thể làm mềm lòng cả những nhà đầu tư thực dụng nhất. Anh nhận ra mình đã đúng khi chọn yêu chàng trai này. Lâm Hiểu không chỉ là người mang lại hơi ấm cho riêng anh, mà cậu còn có khả năng sưởi ấm cho cả thành phố này.
Kết thúc buổi trình bày, một khoảng lặng kéo dài vài giây trước khi cả hội trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay. Những vị cổ đông vốn dĩ luôn hoài nghi nay cũng phải gật đầu thán phục. Dự án được thông qua với số phiếu tuyệt đối. Lâm Hiểu đứng trên sân khấu, đôi mắt cậu hơi nhòe đi vì hạnh phúc. Điều đầu tiên cậu làm là nhìn thẳng xuống vị trí của Trình Diệc Thần. Anh đang đứng dậy, đôi tay vỗ đều đặn, và trong ánh mắt ấy, cậu thấy một niềm tự hào vô bờ bến.
Sau buổi lễ, khi đám đông bắt đầu tản ra, Trình Diệc Thần ra hiệu cho thư ký Trần hoãn lại tất cả các cuộc gặp gỡ vào buổi chiều. Anh đi về phía Lâm Hiểu, người đang bị vây quanh bởi những lời chúc mừng từ đồng nghiệp.
"Cậu Lâm, đi theo tôi một chút. Tôi có một vài chi tiết kỹ thuật cần trao đổi riêng." Trình Diệc Thần nói bằng giọng điệu chuyên nghiệp trước mặt mọi người, nhưng ánh mắt anh lại nháy nhẹ một cái tinh nghịch.
Họ bước vào thang máy, và ngay khi cửa khép lại, Trình Diệc Thần đã kéo Lâm Hiểu vào một cái ôm thật chặt. Anh vùi đầu vào cổ cậu, hít hà mùi hương quen thuộc mà anh đã hằng mong nhớ suốt buổi thuyết trình.
"Chúc mừng em, người anh thương. Em đã thực sự làm được rồi."
Lâm Hiểu vòng tay ôm lấy lưng anh, cảm nhận hơi ấm vững chãi. "Tất cả là nhờ anh đã cho em cơ hội, và nhờ có người yêu anh luôn đứng sau bảo vệ em."
"Chưa hết đâu." Trình Diệc Thần buông cậu ra, đôi mắt anh lấp lánh sự bí ẩn. "Tôi có một món quà bất ngờ dành cho em. Đi thôi."
Anh lái xe đưa cậu rời khỏi trung tâm thành phố, hướng về phía dãy núi nhân tạo ở phía Bắc, nơi sương mù thường dày đặc nhất. Lâm Hiểu tò mò hỏi nhưng Trình Diệc Thần chỉ mỉm cười giữ bí mật. Xe dừng lại trước một căn biệt thự gỗ nhỏ nằm đơn độc trên một đỉnh đồi cao, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố Lạc Diệp từ trên cao.
Khi bước xuống xe, Lâm Hiểu ngỡ ngàng. Sương mù ở đây không hề xám xịt, mà dưới ánh hoàng hôn đang buông xuống, chúng nhuộm một màu vàng hồng rực rỡ như những đám mây ngũ sắc. Trình Diệc Thần dẫn cậu ra phía ban công rộng lớn. Trên bàn đá đã bày sẵn một bộ ấm trà gốm mộc mạc và một hộp quà nhỏ thắt nơ xanh.
"Đây là đâu hả anh?" Lâm Hiểu thầm thì, mắt vẫn không rời khỏi khung cảnh tráng lệ phía dưới.
"Đây là nơi duy nhất ở Lạc Diệp mà sương mù không thể che khuất mặt trời hoàn toàn." Trình Diệc Thần mở hộp quà ra, bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay bằng bạc tinh xảo, mặt đồng hồ được chạm khắc hình một nhành hoa nhài nhỏ xíu. "Đây là món quà chúc mừng em thành công. Và cũng là món quà để cảm ơn người anh thương đã bước vào cuộc đời tôi."
Lâm Hiểu cầm chiếc đồng hồ, bàn tay cậu run rẩy. Cậu không nhìn vào món quà xa xỉ, mà nhìn vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Trình Diệc Thần lúc này không còn là vị Giám đốc tối cao, anh chỉ là một người đàn ông đang dâng hiến tất cả sự chân thành của mình cho người mình yêu.
"Anh... anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này sao?"
"Tôi muốn em biết rằng, dù thành phố này có vận hành thế nào, thì em sẽ luôn có một nơi bình yên để trở về. Căn nhà này, tôi đã mua nó dưới tên em. Từ nay, đây sẽ là 'không gian thở' thực sự của chúng ta." Trình Diệc Thần cầm tay cậu, nhẹ nhàng đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu không kiềm được nước mắt, cậu nhào vào lòng anh, khóc vì hạnh phúc, vì sự quan tâm quá đỗi tinh tế của người yêu em. Cậu cảm thấy mình giống như một người lữ hành mệt mỏi cuối cùng đã tìm thấy ốc đảo xanh tươi nhất giữa sa mạc sương mù.
"Diệc Thần, em không cần nhà, không cần quà đắt tiền. Em chỉ cần có anh thôi."
"Tôi biết." Trình Diệc Thần hôn lên những giọt nước mắt trên má cậu. "Nhưng tôi muốn dành cho người tôi thương những gì tốt đẹp nhất. Bởi vì em xứng đáng với mọi điều kỳ diệu trên thế gian này."
Họ cùng nhau ngồi trên ban công, nhâm nhi tách trà nhài ấm nóng và ngắm nhìn thành phố Lạc Diệp đang dần lên đèn. Từ trên cao nhìn xuống, những dải đèn neon không còn vẻ lạnh lẽo mà giống như những dải lụa màu sắc rực rỡ dệt nên từ hy vọng. Dự án của Lâm Hiểu sắp sửa đi vào vận hành, và cuộc đời của hai người cũng đang lật sang một trang mới đầy rực rỡ.
Sự gắn kết của họ giờ đây không chỉ dừng lại ở tình cảm cá nhân, mà còn là sự đồng điệu trong việc kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho cộng đồng. Trình Diệc Thần nhận ra rằng, quyền lực lớn nhất không phải là điều khiển người khác, mà là khả năng bảo vệ và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, sương mù lại bắt đầu tràn lên, nhưng trong căn nhà gỗ nhỏ trên đỉnh đồi, ánh sáng vàng ấm áp vẫn tỏa ra từ những ngọn nến thơm. Hai tâm hồn hòa quyện vào nhau, hứa hẹn về một hành trình dài phía trước, nơi mà mỗi chương truyện đều sẽ mang tên của sự chân thành và tình yêu bất diệt. Người anh thương và người em thương, họ đã cùng nhau viết nên một kết thúc đẹp cho giai đoạn đầu của mối quan hệ, để chuẩn bị cho những thử thách và hạnh phúc lớn lao hơn ở những chương tiếp theo của cuộc đời.