2,464 từ
Thành phố Lạc Diệp sau những ngày rực rỡ bởi ánh hoàng hôn trên đỉnh đồi bỗng nhiên trở lại với vẻ trầm mặc vốn có. Sương mù sáng nay không mang theo hơi ẩm của mưa mà lại có cái hanh hao, se sắt của những ngày chớm đại hàn. Tại trụ sở tập đoàn, không khí vốn đã trang nghiêm nay lại thêm phần căng thẳng. Những thông tin hành lang về việc Giám đốc điều hành Trình Diệc Thần có mối quan hệ đặc biệt vượt mức công việc với một nhân viên cấp dưới đã bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, len lỏi qua những phòng ban như một loại virus không thể ngăn chặn.
Trình Diệc Thần đứng trong văn phòng, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào một tập hồ sơ nặc danh được gửi đến bàn làm việc của mình từ sáng sớm. Bên trong là những tấm ảnh chụp mờ ảo từ xa: cảnh anh và Lâm Hiểu đi ăn mì ven đường, cảnh anh chỉnh khăn len cho cậu trước cửa thang máy, và cả bóng lưng hai người tựa vào nhau bên bờ sông vắng. Kẻ đứng sau những tấm ảnh này rõ ràng đã theo dõi họ từ rất lâu, kiên nhẫn chờ đợi thời điểm dự án Nhịp Sống Lạc Diệp thành công vang dội để tung ra đòn chí mạng, nhằm hạ bệ uy tín của anh trước hội đồng cổ đông.
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập và thiếu đi nhịp điệu thường thấy. Thư ký Trần bước vào, gương mặt cô tái mét, giọng run rẩy.
"Thưa Giám đốc, hội đồng quản trị đã triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại phòng họp tầng thượng. Họ yêu cầu anh có mặt ngay lập tức để giải trình về những vi phạm quy tắc ứng xử của tập đoàn."
Trình Diệc Thần khẽ mím môi, anh bình thản cài lại chiếc cúc áo tay măng sét bằng đá mã não đen. Sự điềm tĩnh của anh lúc này không phải là sự thờ ơ, mà là sự chuẩn bị cho một trận chiến mà anh biết mình không được phép thua. Anh không lo cho vị trí chiếc ghế Giám đốc này, điều anh lo lắng nhất chính là Lâm Hiểu.
"Lâm Hiểu đâu?" Anh hỏi, thanh âm trầm thấp nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
"Cậu Lâm đang bị bảo vệ giữ lại ở khu vực sảnh chờ phía sau hội trường. Có vẻ như họ không muốn hai người gặp nhau trước khi cuộc họp kết thúc." Thư ký Trần đáp nhỏ.
Lòng Trình Diệc Thần thắt lại một nhịp. Anh biết người em thương lúc này chắc hẳn đang rất hoảng sợ. Lâm Hiểu vốn dĩ là một tâm hồn thuần khiết, cậu yêu anh bằng tất cả sự chân thành mà không hề mưu cầu danh lợi, vậy mà giờ đây lại bị kéo vào những đấu đá bẩn thỉu của giới thượng tầng. Anh cầm lấy tập hồ sơ, sải bước ra khỏi phòng, không quên dặn lại thư ký Trần một câu.
"Bằng mọi giá, không được để ai xúc phạm hay làm tổn thương cậu ấy. Nếu có chuyện gì xảy ra, cô hãy chịu trách nhiệm trước tôi."
Cuộc họp diễn ra trong không gian ngột ngạt của tầng thượng, nơi những bức tường kính bao quanh lộ ra một màu xám xịt của bầu trời sương mù. Mười hai thành viên hội đồng quản trị ngồi dọc theo chiếc bàn dài, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ xét nét và phán xét. Ở vị trí trung tâm, Phó chủ tịch Vương – một người luôn đối đầu với Trình Diệc Thần trong mọi chính sách – đang cầm những tấm ảnh nặc danh, nụ cười đắc thắng hiện trên môi.
"Giám đốc Trình, chúng tôi rất trân trọng những đóng góp của anh cho dự án vừa qua. Nhưng tập đoàn này vận hành dựa trên sự minh bạch và những quy tắc đạo đức nghiêm ngặt. Việc anh dùng quyền lực để nâng đỡ một người yêu anh là nhân viên cấp dưới, liệu anh có thấy mình đã đi quá giới hạn?" Phó chủ tịch Vương lên tiếng, âm giọng đầy mỉa mai.
Trình Diệc Thần không ngồi xuống, anh đứng thẳng, đôi tay đặt lên mặt bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào người đối diện. Sự uy nghiêm của anh khiến vài thành viên khác phải khẽ lùi người lại.
"Thứ nhất, dự án Nhịp Sống Lạc Diệp thành công là nhờ vào năng lực xuất sắc và tầm nhìn của cậu Lâm Hiểu, điều này đã được chính các vị bỏ phiếu tán thành dựa trên dữ liệu thực tế, không phải dựa trên tình cảm cá nhân của tôi. Thứ hai, cuộc đời tư nhân của tôi không xâm phạm đến lợi ích của tập đoàn. Nếu các vị muốn dùng những tấm ảnh chụp lén này để phủ nhận công lao của một nhân tài, thì chính các vị mới là người đang vi phạm đạo đức nghề nghiệp."
"Anh còn dám bao biện sao?" Một cổ đông khác đập bàn. "Anh gọi đó là tình cảm cá nhân? Trong môi trường này, đó là sự thiên vị, là sự bất công đối với hàng ngàn nhân viên khác!"
Cuộc tranh cãi nổ ra dữ dội. Trình Diệc Thần một mình đứng vững giữa những luồng sóng chỉ trích. Anh bảo vệ Lâm Hiểu bằng tất cả lý lẽ đanh thép nhất, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh đang cảm thấy một sự ghê tởm đối với cái hệ thống mà mình từng hết lòng phụng sự. Họ coi tình yêu là một khuyết điểm, coi sự thấu cảm là một điểm yếu.
Trong khi đó, ở sảnh chờ phía sau, Lâm Hiểu đang ngồi co mình trên chiếc ghế gỗ dài. Cậu nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán của các nhân viên đi ngang qua, những ánh mắt kỳ thị và những lời mỉa mai cay nghiệt. Cậu không sợ bị mất việc, cậu chỉ sợ Trình Diệc Thần vì bảo vệ cậu mà mất đi tất cả những gì anh đã dày công xây dựng. Cậu nhìn chiếc đồng hồ bạc trên tay, nhành hoa nhài chạm khắc nhỏ xíu dường như đang nhắc nhở cậu về lời hứa trên đỉnh đồi.
"Người yêu anh sẽ không để anh phải chịu khổ đâu." Lâm Hiểu lầm bầm, đôi mắt cậu bỗng trở nên kiên định lạ thường. Cậu đứng dậy, mặc cho sự ngăn cản của lực lượng bảo vệ, cậu lao về phía thang máy dẫn lên tầng thượng.
Cửa phòng họp bật mở, sự xuất hiện đột ngột của Lâm Hiểu khiến tất cả mọi người dừng lại. Cậu bước vào giữa căn phòng, hơi thở còn dồn dập, nhưng ánh mắt thì vô cùng sáng trong. Trình Diệc Thần định bước tới ngăn cậu lại vì không muốn cậu phải đối mặt với những gương mặt cáo già này, nhưng Lâm Hiểu đã khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt trên môi như muốn nói: "Cứ để em."
"Thưa các vị trong hội đồng quản trị." Lâm Hiểu cất tiếng, giọng cậu không quá lớn nhưng rõ ràng và rành mạch. "Tôi là Lâm Hiểu, nhân viên bộ phận Marketing. Tôi có mặt ở đây không phải để giải trình về tình cảm của mình, vì tình yêu không có tội. Tôi ở đây để gửi bản báo cáo doanh thu sơ bộ của chiến dịch Nhịp Sống Lạc Diệp sau 24 giờ ra mắt. Doanh số đặt trước gói dịch vụ mới đã tăng 40% so với cùng kỳ năm ngoái, và chỉ số hài lòng của người dùng đạt mức cao kỷ lục trong lịch sử tập đoàn."
Cậu đặt tập tài liệu xuống bàn, lướt nhìn qua từng thành viên. "Nếu các vị cho rằng sự thăng tiến của tôi là nhờ thiên vị, các vị có thể xem lại quá trình tôi thức trắng đêm ở hiện trường, hay những ý tưởng mà các vị đã vỗ tay khen ngợi hôm qua. Tôi yêu Giám đốc Trình, đó là sự thật. Nhưng tôi yêu anh ấy với tư cách là một con người độc lập, và tôi cống hiến cho tập đoàn này với tư cách là một nhân viên chuyên nghiệp. Nếu sự hiện diện của tôi làm ảnh hưởng đến danh tiếng của người tôi thương, tôi sẵn sàng từ chức ngay lập tức."
Sự thẳng thắn và dũng cảm của Lâm Hiểu khiến cả phòng họp rơi vào thinh lặng. Những lời lẽ đanh thép của một chàng trai trẻ lại mang sức nặng hơn cả những chiêu trò chính trị. Trình Diệc Thần nhìn người em thương đứng giữa vòng vây, lòng anh dâng lên một sự ngưỡng mộ và yêu thương tột cùng. Anh bước tới, đứng cạnh Lâm Hiểu, bàn tay to rộng nắm lấy bàn tay cậu trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
"Nếu Lâm Hiểu từ chức, tôi cũng sẽ từ chức." Trình Diệc Thần tuyên bố, âm thanh vang dội như sấm bên tai những vị cổ đông. "Tập đoàn này cần những con người có tâm huyết và tài năng, không phải cần những chiếc máy chỉ biết soi mói đời tư. Các vị hãy chọn đi: giữ lại sự ổn định và lợi nhuận mà chúng tôi mang lại, hoặc mất cả hai vì những định kiến lỗi thời."
Phó chủ tịch Vương và các thành viên hội đồng nhìn nhau, sự lúng túng hiện rõ trên gương mặt họ. Những con số tăng trưởng 40% là thứ ngôn ngữ duy nhất mà những kẻ thực dụng này hiểu được. Họ không thể mạo hiểm để mất Trình Diệc Thần – linh hồn của tập đoàn, cũng không thể phủ nhận tài năng của Lâm Hiểu – người vừa mang lại một làn gió mới cho thương hiệu.
Cuối cùng, sau một hồi thảo luận kín đầy căng thẳng, hội đồng quản trị buộc phải đưa ra quyết định hòa hoãn. Họ không đưa ra bất kỳ án kỷ luật nào, nhưng yêu cầu Trình Diệc Thần và Lâm Hiểu phải giữ gìn sự riêng tư một cách tuyệt đối để không làm xao nhãng nhân viên. Đó là một chiến thắng vẻ vang của tình yêu trước những toan tính lạnh lẽo.
Khi hai người cùng bước ra khỏi phòng họp, sương mù bên ngoài dường như đã nhạt bớt, để lộ ra những khoảng trời xanh thẳm. Trình Diệc Thần dẫn Lâm Hiểu vào thang máy chuyên dụng, lần này anh không còn phải lo lắng về camera hay những ánh mắt soi mói. Anh kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt như muốn bù đắp cho tất cả những áp lực mà cậu vừa trải qua.
"Em liều lĩnh quá, người em thương. Em có biết nếu họ không đồng ý, em sẽ mất đi sự nghiệp mà em hằng mơ ước không?" Trình Diệc Thần thầm thì bên tai cậu.
Lâm Hiểu tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đã bình ổn trở lại. "Mất sự nghiệp thì có thể làm lại, nhưng mất đi người yêu em, em sẽ không bao giờ tìm lại được người thứ hai. Em không thể để anh một mình đối mặt với những kẻ đó."
Trình Diệc Thần nâng mặt cậu lên, anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời kiên định của Lâm Hiểu. "Cảm ơn em đã đứng bên cạnh tôi. Kể từ hôm nay, sương mù Lạc Diệp sẽ không còn là nỗi sợ của chúng ta nữa. Bởi vì dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đi qua nó."
Anh đặt lên môi cậu một nụ hôn sâu, nụ hôn của sự gắn kết, của chiến thắng và của một lời thề nguyền không bao giờ chia xa. Giữa tòa nhà cao tầng lạnh lẽo này, tình yêu của họ giống như một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, sẵn sàng đốt cháy mọi rào cản để kiến tạo nên một thế giới của riêng mình.
Sóng gió từ hội đồng cổ đông không làm họ gục ngã, mà ngược lại, nó giống như một cơn mưa lớn giúp gột sạch những bụi mờ, khiến mối quan hệ giữa người anh thương và người em thương trở nên vững chãi hơn bao giờ hết. Họ nhận ra rằng, khi hai tâm hồn thực sự đồng điệu, thế giới ngoài kia dù có khắc nghiệt đến đâu cũng chỉ là những thử thách để tình yêu thêm phần rạng rỡ.
Trình Diệc Thần đưa Lâm Hiểu trở lại văn phòng Marketing. Anh không đi vào, chỉ đứng ở cửa nhìn cậu ngồi vào bàn làm việc, nhìn những đồng nghiệp vốn dĩ đang bàn tán nay lại quay sang nhìn cậu với vẻ nể phục. Anh biết, Lâm Hiểu đã thực sự trưởng thành. Cậu không còn là chàng trai cần anh bảo bọc dưới đôi cánh, mà đã trở thành người chiến hữu, người bạn đời có thể cùng anh gánh vác cả giang sơn.
Tối hôm đó, họ trở về biệt thự trên đỉnh đồi. Thành phố Lạc Diệp phía dưới lung linh ánh đèn như những vì sao rơi. Trình Diệc Thần pha một ấm trà nhài, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng gỗ ấm cúng. Anh lấy ra một mẩu giấy ghi chú mới, lần này anh không dán nó lên bàn làm việc, mà đặt nó vào lòng bàn tay Lâm Hiểu.
"Dù sóng gió ngoài kia có lớn đến đâu, trong tim anh luôn có một chỗ bình yên mang tên em. Ngủ ngon nhé, người anh thương của cả đời anh."
Lâm Hiểu mỉm cười, nụ cười hạnh phúc rạng ngời dưới ánh nến. Cậu biết, cuộc hành trình 33 chương của họ chỉ mới đi được một phần ba, nhưng với sự gắn kết này, kết thúc chắc chắn sẽ là một bản tình ca rực rỡ nhất. Tình yêu trưởng thành, không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần sự hiện diện của đối phương trong những giờ khắc tăm tối nhất, thế là đủ cho một kiếp người giữa lòng thành phố sương mù.
Mọi thứ dần lắng xuống, nhưng dư âm của nó sẽ còn mãi. Trình Diệc Thần và Lâm Hiểu, hai con người vốn dĩ khác biệt về vị thế, nay đã hòa làm một trong nhịp đập của sự thấu cảm. Họ đã chứng minh cho cả Lạc Diệp thấy rằng, ngay cả ở nơi khô khốc nhất, tình yêu vẫn có thể nở hoa, rực rỡ và kiên cường.