MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 11: Chốn bình yên giữa cánh đồng sương

Ngày Sương

Chương 11: Chốn bình yên giữa cánh đồng sương

2,126 từ

Sau những biến cố dồn dập tại hội đồng quản trị, không khí ở tập đoàn tuy đã lắng dịu nhưng vẫn còn đó những ánh mắt dò xét âm thầm. Trình Diệc Thần hiểu rằng, dù anh và Lâm Hiểu đã cùng nhau vượt qua một cửa ải lớn, nhưng áp lực từ sự nổi tiếng của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp vẫn đang đè nặng lên vai người em thương. Anh quyết định tận dụng đợt kiểm tra hạ tầng ở vùng ngoại ô phía Bắc để đưa Lâm Hiểu rời khỏi sự ồn ào của phố thị, tìm kiếm một chút khoảng lặng thực sự cho cả hai.

Chuyến xe khởi hành từ lúc tờ mờ sáng, khi thành phố Lạc Diệp vẫn còn đang ngái ngủ trong lớp sương mù xám xịt. Trình Diệc Thần đích thân lái chiếc xe SUV chuyên dụng, không có tài xế, không có thư ký đi cùng. Lâm Hiểu ngồi ở ghế phụ, tay ôm chiếc máy ảnh kỹ thuật số cũ, đôi mắt cậu sáng bừng khi nhìn thấy những tòa nhà cao tầng dần lùi xa, nhường chỗ cho những rặng cây xanh rì và những cánh đồng hoa cải trải dài bất tận.

"Anh nhìn kìa Diệc Thần, sương mù ở đây không hề mang mùi dầu máy. Nó thơm mùi đất và mùi cỏ dại." Lâm Hiểu hạ kính xe, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành, rồi quay sang nhìn Trình Diệc Thần với vẻ hào hứng của một đứa trẻ.

Trình Diệc Thần khẽ mỉm cười, một bàn tay anh vẫn giữ vô lăng, bàn tay còn lại đưa sang nắm lấy tay Lâm Hiểu, đan những ngón tay mình vào tay cậu. Sự tiếp xúc da thịt ấm áp khiến anh cảm thấy mọi mệt mỏi từ những cuộc họp căng thẳng dường như tan biến.

"Nếu em thích, chúng ta sẽ ở lại đây lâu hơn một chút sau khi xong việc. Tôi muốn người tôi thương được hít thở thoải mái nhất có thể."

"Anh cũng phải nghỉ ngơi nữa chứ. Suốt mấy ngày qua anh đã phải đứng mũi chịu sào quá nhiều rồi." Lâm Hiểu lo lắng nhìn vào quầng thâm nhạt dưới mắt anh. "Hôm nay em sẽ là người chăm sóc anh."

Điểm đến của họ là một thị trấn nhỏ nằm ẩn mình dưới chân dãy núi nhân tạo, nơi có những trạm phát sóng lâu đời nhất đang cần được nâng cấp. Thay vì vào những văn phòng chi nhánh sang trọng, Trình Diệc Thần dẫn Lâm Hiểu đi bộ dọc theo những con đường mòn nhỏ. Ở đây, sương mù không đặc quánh như trong nội thành mà nó bảng lảng, huyền ảo, bao phủ lên những mái nhà ngói đỏ tạo nên một khung cảnh như trong những thước phim điện ảnh cổ điển.

Công việc kiểm tra diễn ra khá nhanh chóng nhờ sự chuyên nghiệp của đội ngũ kỹ thuật địa phương. Trình Diệc Thần không còn vẻ gắt gỏng thường thấy khi làm việc ở tập đoàn. Anh nói chuyện với những công nhân bằng sự tôn trọng, thỉnh thoảng còn dừng lại hỏi thăm về gia đình họ. Lâm Hiểu đứng bên cạnh, vừa ghi chép các thông số, vừa lén chụp lại những khoảnh khắc anh làm việc. Dưới ống kính của cậu, Trình Diệc Thần không phải là một vị Giám đốc tối cao, mà là một người đàn ông đam mê với công việc, đầy trách nhiệm và mang một vẻ đẹp vô cùng nam tính, vững chãi.

Đến xế chiều, khi công việc hoàn tất, Trình Diệc Thần đưa Lâm Hiểu đến một căn nhà nhỏ nằm tách biệt hẳn với thị trấn. Đó là một ngôi nhà kiểu nông thôn bằng gỗ, có hàng rào bao quanh đầy hoa nhài dại và một cái hiên rộng nhìn ra phía hồ nước phẳng lặng.

"Chỗ này là..." Lâm Hiểu ngỡ ngàng khi thấy Trình Diệc Thần lấy chìa khóa mở cửa nhà.

"Đây là căn nhà của ông nội tôi để lại. Từ khi ông mất, tôi thỉnh thoảng vẫn về đây một mình. Nhưng hôm nay, tôi muốn chia sẻ chốn bình yên này với em." Trình Diệc Thần đẩy cửa, mời Lâm Hiểu vào trong.

Căn nhà mang mùi gỗ thông khô ráo và mùi nắng nhạt. Mọi thứ trong nhà đều mộc mạc: một chiếc ghế bập bênh cạnh lò sưởi, những giá sách cũ kỹ và bộ ấm chén trà bằng gốm thô. Lâm Hiểu chạy khắp nơi, chạm tay vào từng đồ vật với sự thích thú. Cậu cảm nhận được một phần con người khác của Trình Diệc Thần ở nơi này – một phần con người giản dị, yêu thiên nhiên và có chút hoài cổ.

"Anh à, ở đây yên tĩnh đến mức em có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập." Lâm Hiểu đứng giữa phòng khách, nhìn Trình Diệc Thần đang cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mở cúc cổ.

Trình Diệc Thần bước lại gần, vòng tay ôm lấy eo Lâm Hiểu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu. "Vậy tim em đang nói gì? Có phải nó đang nói rằng nó rất yêu người đàn ông đang ôm em không?"

Lâm Hiểu xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, đôi mắt cậu long lanh phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần tắt. "Nó không nói đâu, nó chỉ đập nhanh hơn mỗi khi anh nhìn em thôi."

Họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Không có những món sơn hào hải vị, chỉ có một nồi canh khoai tây hầm xương và đĩa rau rừng luộc mà Trình Diệc Thần vừa mua của một bà lão ven đường. Lâm Hiểu phụ trách việc nhặt rau, còn Trình Diệc Thần trực tiếp xuống bếp. Nhìn vị Giám đốc điều hành quyền lực đang nghiêm túc thái khoai tây, Lâm Hiểu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Anh thái khoai tây mà cứ như đang phân tích biểu đồ tài chính vậy, nghiêm túc quá mức rồi."

Trình Diệc Thần hơi lúng túng, anh nhìn những miếng khoai tây to nhỏ không đều của mình rồi nhìn sang Lâm Hiểu. "Làm gì có. Tôi chỉ muốn đảm bảo người em thương sẽ có một bữa ăn hoàn hảo nhất thôi."

"Thôi nào anh, để em làm cho. Anh sang kia nhóm lò sưởi đi, tối nay ở đây sẽ lạnh lắm đấy." Lâm Hiểu đẩy anh ra, tự tay cầm lấy con dao.

Bữa tối diễn ra dưới ánh nến lung linh trên chiếc bàn gỗ cũ. Tiếng lửa cháy lách tách trong lò sưởi và hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng khiến không khí trở nên cực kỳ lãng mạn. Họ nói về những điều vụn vặt nhất, về tuổi thơ của Trình Diệc Thần ở căn nhà này, về những ngày Lâm Hiểu còn là sinh viên nghèo hay mơ mộng.

"Em biết không, trước khi gặp em, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại ngồi đây, trong căn nhà này, và ăn một bữa tối đơn giản như thế này với một ai đó." Trình Diệc Thần nhấp một ngụm trà, ánh mắt anh dịu dàng đến cực điểm. "Tôi đã từng nghĩ mình sẽ dành cả đời để xây dựng những tòa tháp sương mù, nhưng hóa ra, thứ tôi thực sự cần chỉ là một người để cùng ngồi bên lò sưởi như lúc này."

Lâm Hiểu buông đũa, cậu bước lại gần, ngồi xuống sàn nhà ngay cạnh chân Trình Diệc Thần, tựa đầu vào đầu gối anh. "Em cũng vậy. Lạc Diệp trong mắt em từng là một nơi đáng sợ, nhưng từ khi có anh, em thấy sương mù cũng có nét đẹp riêng của nó. Em không cần anh phải là một vị Giám đốc quyền năng, em chỉ cần anh là người anh của riêng em, là bến đỗ mỗi khi em thấy mệt mỏi."

Trình Diệc Thần đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của Lâm Hiểu. Anh cảm thấy một sự gắn kết thiêng liêng đang nảy nở giữa hai người. Đó không còn là tình yêu nồng cháy của tuổi trẻ bốc đồng, mà là sự thấu hiểu và trân trọng sâu sắc của những tâm hồn đã từng trải qua thương tổn.

Sau bữa tối, họ cùng nhau ra hiên nhà ngồi ngắm sao. Bầu trời ngoại ô không bị ô nhiễm ánh sáng nên những vì sao hiện lên rõ rệt, lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn trên nền nhung đen. Trình Diệc Thần lấy một chiếc chăn len lớn, quấn quanh cả hai người, kéo Lâm Hiểu vào sát lồng ngực mình.

"Lâm Hiểu này, em có bao giờ hối hận vì đã yêu một người như tôi không? Một người luôn mang lại cho em những rắc rối và áp lực từ thế giới ngoài kia?"

Lâm Hiểu ngước nhìn anh, đôi môi cậu khẽ chạm vào cằm anh. "Anh nói gì lạ vậy? Được yêu anh là điều may mắn nhất trong đời em. Áp lực hay rắc rối, chúng chỉ làm cho tình yêu của chúng ta thêm vững chắc thôi. Anh đã bảo vệ em trong thang máy, đã đứng ra đối mặt với hội đồng quản trị vì em... em chỉ hận mình không thể gánh vác bớt gánh nặng cho anh thôi."

Trình Diệc Thần siết chặt vòng tay. "Em đã gánh vác giúp tôi rồi đó chứ. Sự hiện diện của em chính là động lực để tôi không gục ngã trước những toan tính đó. Em biết không, người yêu anh đôi khi cũng thấy mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tối về được nhìn thấy mẩu giấy nhắn của em, tôi lại thấy mình có thể chống lại cả thế giới."

Hơi thở của họ hòa quyện vào nhau trong cái lạnh của đêm vùng ngoại ô. Trình Diệc Thần cúi xuống, đặt một nụ hôn thật sâu lên môi Lâm Hiểu. Nụ hôn mang theo vị ngọt của trà nhài và hơi ấm của sự chân thành. Giữa không gian bao la này, họ cảm thấy mình bé nhỏ nhưng lại vô cùng đủ đầy.

Đêm đó, họ nằm bên nhau trong căn phòng ngủ nhỏ trên gác mái. Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, soi rọi gương mặt đang ngủ say của Lâm Hiểu. Trình Diệc Thần nằm nghiêng, chống tay nhìn cậu, tay kia không ngừng ve vuốt những ngón tay của người em thương. Anh thầm hứa với lòng mình, dù tương lai có sóng gió đến đâu, anh cũng sẽ giữ gìn chốn bình yên này cho cậu.

"Ngủ ngon nhé, người anh thương của cả đời anh." Anh thầm thì trước khi nhắm mắt.

Sáng hôm sau, Lâm Hiểu tỉnh dậy sớm bởi tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Cậu bước ra ban công và thấy Trình Diệc Thần đang đứng giữa vườn hoa nhài dại, trên tay anh là một bó hoa nhỏ còn đọng sương sớm. Anh ngước nhìn lên, nụ cười rạng rỡ chào đón cậu.

"Chào buổi sáng, người em thương. Sương mù tan rồi, nhìn kìa, nắng lên rồi đấy."

Lâm Hiểu nhìn theo hướng tay anh chỉ. Phía chân trời, những tia nắng vàng óng ả đang xé toạc lớp sương mù cuối cùng, trải dài trên những cánh đồng xanh mướt. Đó là một khởi đầu mới, không chỉ cho một ngày, mà cho cả hành trình phía trước của họ. Chuyến đi thực tế này không chỉ là để kiểm tra hạ tầng, mà là để kiểm tra lại trái tim của chính họ, và kết quả là một sự khẳng định sắt đá về tình yêu bền chặt.

Họ quay trở lại xe, bắt đầu hành trình trở về thành phố. Lần này, tâm thế của cả hai đều đã khác. Họ không còn sợ hãi những ánh mắt soi mói hay những âm mưu của hội đồng quản trị. Bởi vì họ biết, dù ngoài kia có bão tố đến đâu, họ vẫn luôn có một chốn bình yên để trở về – nơi đó không chỉ là căn nhà gỗ ngoại ô, mà chính là trái tim của đối phương.

Trình Diệc Thần vừa lái xe vừa bật một bản nhạc không lời nhẹ nhàng. Lâm Hiểu tựa đầu vào ghế, tay mân mê bó hoa nhài dại. Cậu chợt nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là cái gì đó quá xa vời hay to lớn. Hạnh phúc chính là lúc này, là người đàn ông đang nắm tay cậu, là màu nắng đang trải dài trên đường về, và là niềm tin tuyệt đối vào "người anh yêu".