2,217 từ
Sau chuyến đi ngoại ô đầy nắng và gió, Trình Diệc Thần và Lâm Hiểu trở về thành phố với một tâm thế hoàn toàn mới. Sự gắn kết giữa họ không còn chỉ là những rung động chớm nở hay sự bảo bọc của cấp trên dành cho cấp dưới, mà đã trở thành một sự thấu cảm sâu sắc. Thế nhưng, Lạc Diệp chưa bao giờ là một thành phố dễ dàng để người ta tận hưởng hạnh phúc mãi mãi. Khi những tia nắng vùng ngoại ô vừa tắt lịm sau lưng, họ lại phải đối mặt với thực tại đầy rẫy những góc khuất.
Sáng thứ Hai, Trình Diệc Thần vừa bước vào phòng làm việc đã thấy một vị khách không mời mà đến. Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng là một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng, gương mặt mang nét uy nghiêm và có phần khắc nghiệt. Đó là Trình Thiên vinh, cha của Diệc Thần và cũng là người sáng lập ra tập đoàn viễn thông này trước khi nghỉ hưu.
"Cha đến từ bao giờ sao không báo trước để con đón?" Diệc Thần khẽ cau mày, anh bước lại bàn làm việc, đặt xấp tài liệu xuống.
Trình Thiên Vinh không trả lời ngay, ông chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi đặt tách xuống đĩa sứ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc. Ông nhìn con trai bằng ánh mắt sắc lẹm, thứ ánh mắt đã từng khiến Diệc Thần sợ hãi suốt những năm tháng tuổi thơ.
"Ta không đến để con đón. Ta đến để xem con đang dùng tập đoàn này vào việc gì. Chuyện của con với cậu nhân viên tên Lâm Hiểu đó, ta tưởng chỉ là tin đồn thất thiệt để đối thủ hạ bệ con, nhưng xem ra con định biến nó thành sự thật à?"
Diệc Thần im lặng một giây, anh hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. "Đúng là sự thật. Con và Lâm Hiểu đang quen nhau. Cậu ấy là một người tài năng và là người con thực sự trân trọng."
"Trân trọng?" Trình Thiên Vinh bật cười lạnh lẽo. "Con quên mất con là ai rồi sao Diệc Thần? Con là người đứng đầu một đế chế. Một vết nhơ về đời tư có thể kéo sụp giá cổ phiếu trong một sớm một chiều. Con có nhớ mẹ con đã ra đi như thế nào không? Cũng vì sự yếu mềm và những tình cảm không đáng có của cái nhà này đấy."
Nhắc đến mẹ, bàn tay Diệc Thần vô thức siết chặt thành nắm đấm. Quá khứ về một người mẹ hiền lành nhưng phải sống trong sự ghẻ lạnh và những quy tắc hà khắc của dòng họ Trình luôn là một vết thương chưa bao giờ lành trong anh. Anh nhớ những đêm bà ngồi khóc một mình bên khung cửa sổ sương mù, và chính sự lạnh lùng của cha anh đã đẩy bà đến chỗ trầm cảm rồi qua đời trong cô độc.
"Cha không có quyền nhắc đến mẹ." Giọng Diệc Thần trở nên khàn đặc và tràn đầy sự phẫn nộ kìm nén. "Cha đã phá hủy cuộc đời của mẹ bằng cái gọi là uy tín và danh dự dòng họ. Con sẽ không để Lâm Hiểu trở thành nạn nhân thứ hai của cái gia đình này."
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Lâm Hiểu cầm một tập hồ sơ bước vào, miệng còn đang định nói gì đó nhưng chợt khựng lại khi thấy bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Cậu nhìn thấy người đàn ông lớn tuổi kia và ngay lập tức nhận ra nét tương đồng trên gương mặt của Diệc Thần.
"Con... con xin lỗi, con không biết Giám đốc đang có khách." Lâm Hiểu lúng túng, cậu định lui ra ngoài thì Trình Thiên Vinh lên tiếng.
"Cậu là Lâm Hiểu? Đến đây, cho tôi xem cậu có gì mà khiến con trai tôi mê muội đến thế."
Diệc Thần định bước lên chắn trước mặt Lâm Hiểu, nhưng cậu đã nhanh hơn một bước. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cậu bước lại gần và cúi chào lễ phép.
"Chào bác, con là Lâm Hiểu. Đây là báo cáo tiến độ giai đoạn hai của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp. Con nghĩ bác quan tâm đến kết quả công việc hơn là những vấn đề cá nhân ạ."
Lâm Hiểu đặt tập hồ sơ lên bàn, tay cậu hơi run nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào ông lão trước mặt. Sự can đảm của cậu khiến Trình Thiên Vinh hơi bất ngờ, nhưng sự khinh miệt trong mắt ông vẫn không biến mất.
"Cậu tưởng mình có chút tài lẻ là có thể bước vào nhà họ Trình sao? Diệc Thần nó chỉ đang nhất thời tìm kiếm một chút mới lạ sau những áp lực công việc thôi. Khi nó nhận ra cái giá phải trả là sự nghiệp và danh dự, nó sẽ bỏ rơi cậu thôi."
"Con không tin điều đó." Lâm Hiểu nhẹ nhàng nhưng kiên định đáp lại. "Con không yêu Diệc Thần vì vị trí Giám đốc của anh ấy. Con yêu người đàn ông đã luôn đứng sau bảo vệ con và dạy con cách yêu thành phố này. Dù có chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ không rời bỏ anh ấy trước."
Trình Thiên Vinh hừ lạnh một tiếng, ông đứng dậy, cầm lấy chiếc gậy gỗ mun và bước ra phía cửa. Trước khi đi, ông để lại một câu nói khiến căn phòng rơi vào tĩnh lặng.
"Hãy chờ xem sự kiên trì của cậu kéo dài được bao lâu trước thực tế nghiệt ngã này. Diệc Thần, con nên nhớ, con mang họ Trình, máu của con không thuộc về riêng con."
Khi cửa đóng sầm lại, Diệc Thần ngay lập tức đi tới, ôm chặt Lâm Hiểu vào lòng. Anh vùi đầu vào cổ cậu, cảm nhận nhịp tim dồn dập của người yêu.
"Anh xin lỗi... anh không ngờ ông ấy lại đến đây và nói những lời đó với em."
Lâm Hiểu đưa tay vuốt ve lưng anh, cậu cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của người đàn ông vốn dĩ luôn mạnh mẽ này. "Em không sao mà Diệc Thần. Em đã chuẩn bị tâm lý cho việc này rồi. Nhưng anh... anh có chuyện gì với cha mình sao? Khi nhắc đến mẹ, em thấy mắt anh buồn lắm."
Diệc Thần buông cậu ra, anh dẫn Lâm Hiểu lại ghế sofa, cả hai ngồi xuống cạnh nhau. Trong không gian yên tĩnh của văn phòng, Diệc Thần bắt đầu kể về bóng ma quá khứ mà anh đã chôn giấu bấy lâu. Anh kể về người mẹ là nghệ sĩ dương cầm, người đã mang âm nhạc và tình yêu vào cuộc đời khô khốc của anh, nhưng lại bị cha anh coi là sự phù phiếm. Anh kể về những trận cãi vã, về sự thờ ơ của cha khiến mẹ anh gầy mòn đi từng ngày cho đến khi bà vĩnh viễn nằm lại trong nghĩa trang sương mù của thành phố.
"Mẹ anh đã từng nói, Lạc Diệp là một thành phố không có trái tim, chỉ có những bánh răng công nghiệp. Bà dặn anh phải tìm thấy một người có thể sưởi ấm cho anh, nếu không anh sẽ bị sương mù nuốt chửng." Diệc Thần nói, giọng anh nghẹn lại. "Khi gặp em, anh mới hiểu lời mẹ dặn là gì. Em chính là hơi ấm duy nhất mà anh có được."
Lâm Hiểu nghe mà lòng thắt lại. Cậu vòng tay ôm lấy khuôn mặt anh, dùng ngón cái lau đi một giọt nước mắt hiếm hoi lăn trên gò má Diệc Thần. "Em sẽ không để anh cô đơn đâu. Em không phải là mẹ anh, em sẽ không im lặng chịu đựng. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với ông ấy, với cả thế giới này."
"Nhưng ông ấy sẽ không dừng lại đâu." Diệc Thần lo lắng. "Ông ấy có thể tác động đến sự nghiệp của em, có thể khiến em không thể trụ lại ở Lạc Diệp này."
"Vậy thì chúng ta sẽ đi nơi khác." Lâm Hiểu cười hiền. "Em có thể vẽ ở bất cứ đâu, chỉ cần bên cạnh em là anh. Nhưng trước mắt, chúng ta phải chứng minh cho ông ấy thấy rằng tình yêu của chúng ta không phải là điểm yếu, mà là sức mạnh giúp dự án này thành công rực rỡ hơn nữa."
Cả buổi chiều hôm đó, thay vì làm việc, họ chỉ ngồi bên nhau, chia sẻ những kỷ niệm và những nỗi sợ thầm kín. Diệc Thần cảm thấy như một tảng đá nặng ngàn cân trong lòng vừa được nhấc bỏ. Sự can đảm và bao dung của Lâm Hiểu đã giúp anh đối diện với vết xước quá khứ mà anh hằng trốn tránh.
Tuy nhiên, lời cảnh báo của Trình Thiên Vinh không phải là lời đe dọa suông. Ngay sáng hôm sau, một loạt các rắc rối bắt đầu ập đến. Ngân hàng đối tác bất ngờ tuyên bố tạm dừng giải ngân cho giai đoạn tiếp theo của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp với lý do "cần thẩm định lại tính ổn định của ban điều hành". Cùng lúc đó, trên mạng xã hội xuất hiện những bài viết bới móc đời tư của Lâm Hiểu, cho rằng cậu là kẻ hám danh lợi, dùng tình cảm để thăng tiến.
Lâm Hiểu ngồi ở bàn làm việc, nhìn những bình luận ác ý trên màn hình, lòng cậu đau nhói nhưng không hề khóc. Cậu biết đây là đòn trả đũa của cha Diệc Thần. Cậu nhìn sang mẩu giấy ghi chú Diệc Thần dán trên máy tính từ sáng sớm: "Người anh thương hãy vững tin, có anh ở đây rồi."
Đúng lúc đó, Diệc Thần bước vào bộ phận Marketing với vẻ mặt nghiêm nghị. Anh không gọi Lâm Hiểu vào phòng riêng mà đứng ngay giữa văn phòng, trước mặt hàng chục nhân viên đang tò mò.
"Mọi người nghe đây. Dự án của chúng ta đang gặp khó khăn tạm thời về nguồn vốn, nhưng tôi khẳng định không ai được phép lung lay. Về những tin đồn liên quan đến Lâm Hiểu, tôi sẽ đích thân xử lý bằng pháp luật. Lâm Hiểu là linh hồn của dự án này, và bất cứ ai xúc phạm cậu ấy cũng là đang xúc phạm tôi."
Hành động công khai bảo vệ của Diệc Thần khiến Lâm Hiểu cảm động đến mức sống mũi cay cay. Cậu đứng dậy, đi đến bên cạnh anh, giọng nói rõ ràng.
"Tôi sẽ không vì những lời này mà bỏ cuộc. Dự án này là tâm huyết của tất cả chúng ta, tôi sẽ chứng minh rằng chất lượng công việc sẽ trả lời cho tất cả."
Sự đoàn kết của hai người đã truyền cảm hứng cho cả phòng Marketing. Thay vì sợ hãi, họ bắt đầu làm việc hăng say hơn để kịp tiến độ, mặc cho những áp lực tài chính đang đe dọa. Diệc Thần cũng bắt đầu vận dụng những mối quan hệ riêng của mình, những người bạn mà anh đã từng giúp đỡ trong quá khứ, để tìm nguồn vốn thay thế mà không cần thông qua hội đồng quản trị của cha anh.
Buổi tối, khi hai người rời văn phòng, sương mù Lạc Diệp lại tràn ngập phố phường. Diệc Thần lái xe đưa Lâm Hiểu đi dạo quanh hồ nước trung tâm.
"Diệc Thần, anh có mệt không?" Lâm Hiểu khẽ hỏi, tay cậu đặt lên vai anh.
"Có em bên cạnh, anh không thấy mệt." Diệc Thần nắm lấy tay cậu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay. "Anh vừa liên hệ được với quỹ đầu tư của một người bạn cũ ở nước ngoài. Họ rất hứng thú với tầm nhìn của dự án. Chúng ta sẽ không cần tiền của cha anh nữa."
"Thật sao? Tuyệt quá!" Lâm Hiểu reo lên vui sướng. "Em biết mà, anh của em giỏi nhất."
Họ dừng xe bên lề đường, nhìn ra mặt hồ lung linh ánh đèn. Trong bóng đêm, những vết xước từ quá khứ dường như đã được hàn gắn bởi sự hiện diện của tình yêu hiện tại. Diệc Thần hiểu rằng, cuộc chiến với cha anh và những định kiến xã hội vẫn còn dài, nhưng anh không còn sợ hãi. Bởi vì bên cạnh anh có Lâm Hiểu – một người em thương kiên cường, một người yêu anh chân thành.
"Lâm Hiểu này, cảm ơn em vì đã không sợ hãi mà buông tay anh."
"Em mới là người phải cảm ơn anh vì đã cho em thấy một thế giới rộng lớn hơn, và cho em thấy rằng ngay cả trong sương mù, chúng ta vẫn có thể tìm thấy lối đi nếu chúng ta đi cùng nhau."
Họ tựa đầu vào nhau, mặc cho sương mù ngoài kia có dày đặc đến đâu. Trong lòng họ, một ngọn lửa tin yêu đang rực cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.