2,105 từ
Lạc Diệp bước vào những ngày rét đậm nhất của mùa đông, hơi lạnh không còn chỉ quẩn quanh ngoài phố mà dường như đã thẩm thấu qua những lớp tường đá vôi lạnh lẽo của tòa nhà tập đoàn. Sau cú sốc về việc bị cắt nguồn vốn từ phía ngân hàng đối tác của Trình Thiên Vinh, văn phòng của Trình Diệc Thần trở thành một "trạm chỉ huy" không bao giờ tắt đèn. Áp lực lúc này không chỉ nằm ở những con số, mà còn là niềm tin của hàng trăm nhân viên đang đặt vào dự án Nhịp Sống Lạc Diệp.
Mười một giờ đêm, không gian tầng bốn mươi tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng quạt gió của dàn máy chủ đang chạy hết công suất. Lâm Hiểu ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là hàng chục bản vẽ kỹ thuật và biểu đồ tài chính được trải rộng. Cậu không hề thấy mệt mỏi, hay nói đúng hơn, sự lo lắng dành cho Diệc Thần đã lấn át mọi cảm giác về thể xác. Cậu biết, lúc này anh đang phải đấu trí với những quỹ đầu tư nước ngoài qua những cuộc gọi xuyên múi giờ để tìm lối thoát cho dự án.
Diệc Thần bước ra từ phòng họp nhỏ bên trong, gương mặt anh lộ rõ vẻ hốc hác, chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm ở khuỷu tay. Nhìn thấy Lâm Hiểu vẫn còn miệt mài bên đống tài liệu, anh khựng lại, một tia xót xa hiện rõ trong đáy mắt.
"Sao em vẫn chưa về nghỉ? Anh đã bảo thư ký Trần đưa em về từ hai tiếng trước rồi mà." Diệc Thần bước lại gần, ngồi xuống cạnh cậu, đôi tay mỏi nhừ khẽ xoa thái dương.
Lâm Hiểu ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu hơi đỏ vì thiếu ngủ nhưng nụ cười vẫn tràn đầy sự ấm áp. Cậu đưa tay vuốt lại cổ áo cho anh, giọng nói dịu dàng như một dải lụa.
"Người yêu em còn chưa nghỉ, làm sao em về được? Em vừa mới rà soát lại các hạng mục thiết kế, nếu chúng ta lược bỏ phần trang trí cầu kỳ ở các trạm phát sóng ngoại ô và tập trung vào phần lõi công nghệ, chúng ta có thể tiết kiệm được thêm 15% ngân sách. Anh xem này."
Diệc Thần nhìn vào bản dự toán mà Lâm Hiểu đã tỉ mỉ ghi chú bằng những nét chữ thanh mảnh. Anh không nhìn vào con số, mà nhìn vào sự tận hiến của người em thương. Anh kéo cậu vào lòng, để đầu Lâm Hiểu tựa lên vai mình, hít một hơi thật sâu mùi hương trà nhài nhàn nhạt vẫn còn vương trên tóc cậu giữa bộn bề mùi giấy mực.
"Cảm ơn em, Lâm Hiểu. Đôi khi anh thấy mình thật tệ khi kéo em vào vòng xoáy này. Đáng lẽ em nên được ở nhà, ngủ một giấc thật ngon và mơ về những bức tranh của em, thay vì phải ngồi đây tính toán từng đồng bạc lẻ với anh."
Lâm Hiểu vòng tay ôm lấy eo anh, siết chặt. "Anh đừng nói thế. Đây là ước mơ của chúng ta mà. Em yêu anh, nên em yêu cả những gì anh đang gầy dựng. Với lại, ngồi đây với anh, em thấy an tâm hơn là nằm một mình trong căn hộ kia rồi lo lắng cho anh."
Diệc Thần khẽ hôn lên trán cậu. "Anh vừa chốt xong thỏa thuận sơ bộ với quỹ đầu tư phía đối tác nước ngoài. Họ đồng ý rót vốn, nhưng với một điều kiện là chúng ta phải hoàn thành bản demo thực tế trong vòng bảy ngày tới. Đó là một khối lượng công việc khổng lồ."
"Bảy ngày sao?" Lâm Hiểu hơi giật mình, nhưng ngay lập tức cậu lấy lại sự tự tin. "Được, chúng ta sẽ làm được. Em sẽ ở lại văn phòng với anh. Đêm nay chúng ta cùng thức trắng nhé?"
Diệc Thần nhìn cậu, anh biết tính cách của Lâm Hiểu, một khi đã quyết định thì không ai có thể lay chuyển. Anh đứng dậy, kéo cậu đứng cùng. "Được, nhưng trước hết, người anh thương phải ăn một chút gì đó đã. Anh đã đặt đồ ăn khuya rồi, chắc sắp tới nơi."
Một lát sau, trong văn phòng rộng lớn, hai người ngồi cạnh nhau bên chiếc bàn trà nhỏ. Bữa ăn khuya chỉ là hai phần cơm nắm và súp nóng mua từ cửa hàng tiện lợi dưới sảnh, nhưng đối với họ, nó ngon hơn bất kỳ bữa tiệc xã giao nào. Diệc Thần tỉ mỉ bóc lớp vỏ nilon của cơm nắm rồi đưa cho Lâm Hiểu.
"Ăn đi em, phải có sức mới cùng anh chiến đấu được."
Lâm Hiểu vừa ăn vừa nhìn Diệc Thần. Cậu nhận ra rằng, trong những giây phút khó khăn nhất này, vẻ lạnh lùng thường thấy của anh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự chân thành và gần gũi đến lạ kỳ. Diệc Thần lúc này không giống một vị sếp đang ra lệnh, mà giống như một người chiến hữu, một người anh đang sẵn sàng bảo vệ mọi thứ mà họ trân trọng.
"Anh này, nếu dự án này thành công, việc đầu tiên anh muốn làm là gì?" Lâm Hiểu hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò.
Diệc Thần dừng lại một chút, anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố Lạc Diệp vẫn đang mờ ảo trong sương. "Anh muốn đưa em về gặp mẹ. Tuy bà không còn nữa, nhưng anh muốn đứng trước mộ bà và nói rằng anh đã tìm thấy người mà bà hằng mong ước cho anh. Một người có trái tim ấm áp hơn cả nắng hè."
Lâm Hiểu lặng đi, cậu đưa tay nắm lấy bàn tay to rộng của Diệc Thần. Cậu hiểu rằng, đối với anh, đây không chỉ là sự nghiệp, mà còn là một sự khẳng định với quá khứ, với người cha khắc nghiệt và với chính bản thân anh.
"Em sẽ đi cùng anh. Chúng ta sẽ mang theo một nhành hoa nhài thật đẹp đến thăm bà."
Đêm càng về khuya, không khí càng trở nên đặc quánh. Họ quay trở lại với công việc. Diệc Thần đắm mình trong những mã code và các điều khoản hợp đồng phức tạp, còn Lâm Hiểu thì tập trung vào việc tinh chỉnh giao diện người dùng cho bản demo. Thỉnh thoảng, Diệc Thần lại ngẩng lên, nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của Lâm Hiểu đang cắm cúi bên màn hình máy tính, anh lại thấy tim mình thắt lại vì yêu thương.
Khoảng hai giờ sáng, Lâm Hiểu bắt đầu có dấu hiệu đuối sức. Đầu cậu cứ gật gù, cây bút cảm ứng trên tay thỉnh thoảng lại trượt khỏi bảng vẽ. Diệc Thần lặng lẽ đứng dậy, anh lấy chiếc áo khoác măng tô của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai cậu rồi bế bổng Lâm Hiểu đặt lên chiếc ghế sofa dài trong phòng nghỉ cá nhân của mình.
"Nghỉ một chút đi em, anh sẽ làm nốt phần đồ họa sơ bộ cho."
Lâm Hiểu nửa tỉnh nửa mê, cậu nắm lấy vạt áo anh. "Nhưng anh... anh cũng chưa ngủ..."
"Anh quen rồi, em ngủ đi. Người yêu em hứa là khi em tỉnh dậy, mọi thứ sẽ ổn thỏa." Diệc Thần thầm thì, anh cúi xuống hôn nhẹ lên đôi mắt đang nhắm nghiền của cậu.
Nhìn Lâm Hiểu chìm vào giấc ngủ sâu vì quá mệt, Diệc Thần quay lại bàn làm việc. Anh không hề thấy buồn ngủ. Năng lượng từ tình yêu và trách nhiệm đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Anh bắt đầu làm việc với một tốc độ kinh ngạc. Những ý tưởng của Lâm Hiểu được anh hiện thực hóa bằng những thuật toán sắc bén nhất.
Tiếng bàn phím gõ lạch cạch đều đặn trở thành bản nhạc duy nhất trong đêm trắng. Diệc Thần vừa làm việc vừa thỉnh thoảng liếc nhìn về phía sofa. Mỗi khi thấy Lâm Hiểu khẽ cựa mình, anh lại mỉm cười. Anh nhận ra rằng, Lạc Diệp có thể lạnh lẽo, sương mù có thể che khuất tầm nhìn, nhưng chỉ cần trong căn phòng này có hơi ấm của Lâm Hiểu, anh có thể chinh phục bất cứ đỉnh cao nào.
Năm giờ sáng, những tia sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu xuyên qua lớp sương dày, hắt những vệt màu xám nhạt vào phòng. Diệc Thần nhấn nút "Save" cuối cùng trên bản demo. Anh thở phào một hơi dài, vươn vai để giải tỏa sự tê cứng của cơ thể. Bản demo đã hoàn thành, vượt xa cả mong đợi ban đầu.
Anh bước lại gần sofa, thấy Lâm Hiểu vẫn đang ngủ ngon lành, một lọn tóc rủ xuống trán. Diệc Thần quỳ xuống cạnh ghế, anh không nỡ đánh thức cậu. Anh chỉ im lặng ngắm nhìn gương mặt thanh tú của người yêu mình dưới ánh sáng ban mai lờ mờ. Anh thấy mình thật may mắn. Nếu không có sự cố cắt vốn này, có lẽ anh sẽ không bao giờ biết được Lâm Hiểu có thể kiên cường và mạnh mẽ đến thế nào khi đứng bên cạnh anh.
"Dậy thôi người em thương, nắng lên rồi." Diệc Thần khẽ lay nhẹ vai cậu.
Lâm Hiểu chớp mắt, cậu nhìn thấy gương mặt rạng rỡ của Diệc Thần ngay trước mắt thì giật mình ngồi dậy. "Em ngủ quên mất! Bản demo sao rồi anh? Em xin lỗi..."
Diệc Thần cười khẽ, anh chỉ tay về phía màn hình máy tính đang hiển thị giao diện hoàn chỉnh. "Xong rồi em. Thành quả của đêm trắng của chúng ta đây."
Lâm Hiểu chạy lại xem, cậu không tin vào mắt mình. Mọi chi tiết đều hoàn hảo, sống động và tràn đầy cảm xúc đúng như những gì cậu đã tưởng tượng. Cậu nhào tới ôm chầm lấy Diệc Thần, cả hai xoay một vòng giữa phòng làm việc rộng lớn.
"Chúng ta làm được rồi Diệc Thần! Anh giỏi quá!"
"Là nhờ có em đấy." Diệc Thần giữ cậu lại, ánh mắt anh sâu thẳm. "Nếu không có những gợi ý về việc cắt giảm chi phí và sự hiện diện của em đêm nay, anh đã không thể tập trung đến thế. Bây giờ, chúng ta sẽ đi ăn sáng, rồi anh đưa em về tắm rửa và ngủ một giấc thật sâu. Chiều nay chúng ta sẽ gửi bản demo này đi."
Lâm Hiểu gật đầu, cậu cảm thấy một niềm hạnh phúc vỡ òa. Đêm trắng ở phòng làm việc này sẽ là một kỷ niệm không bao giờ quên trong hành trình yêu đương của họ. Nó chứng minh rằng, khi hai người đồng lòng, áp lực của thế giới ngoài kia chỉ là chất xúc tác để tình cảm thêm bền chặt.
Họ cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà khi thành phố bắt đầu nhộn nhịp trở lại. Sương mù sáng nay có vẻ nhạt hơn, để lộ ra những mảng màu xanh của bầu trời. Diệc Thần nắm tay Lâm Hiểu thật chặt, bước đi đầy tự tin. Anh biết, thử thách vẫn còn phía trước, nhưng với "người yêu anh" bên cạnh, anh không còn gì phải sợ hãi.
Bước vào quán ăn sáng quen thuộc gần tập đoàn, họ chọn một góc khuất để tránh những ánh mắt tò mò. Khi bát cháo nóng được mang ra, Diệc Thần lại ân cần thổi nguội cho Lâm Hiểu. Sự quan tâm đời thường ấy khiến Lâm Hiểu thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cậu nhận ra, dù Diệc Thần có là Giám đốc hay là một người bình thường, thì cách anh yêu thương cậu vẫn luôn như thế: âm thầm, vững chãi và đầy bao dung.
"Anh cũng ăn đi Diệc Thần, đừng chỉ chăm sóc em mãi." Lâm Hiểu múc một thìa cháo đưa lên miệng anh.
Diệc Thần đón nhận lấy, vị ngọt của thức ăn và vị ngọt của tình yêu hòa quyện làm một. Đêm trắng đã qua, và một ngày mới đầy hy vọng đang bắt đầu. Họ không còn là hai cá thể độc lập đang chống chọi với khó khăn, mà đã là một khối thống nhất, sẵn sàng cùng nhau viết tiếp những chương rực rỡ nhất của cuộc đời mình giữa lòng Lạc Diệp.