2,563 từ
Sau đêm trắng đầy miệt mài tại văn phòng, bản demo của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp được gửi đi trong sự kỳ vọng lớn lao của cả đội ngũ. Phản hồi từ quỹ đầu tư nước ngoài tích cực đến mức khiến không khí tại tập đoàn viễn thông vốn dĩ đang căng thẳng bỗng chốc trở nên dễ thở hơn. Thế nhưng, giữa lúc mọi chuyện tưởng chừng như đang đi vào quỹ đạo bình yên, những cơn sóng ngầm từ phía Trình Thiên Vinh lại bắt đầu trỗi dậy, lần này hiểm độc và trực diện hơn bao giờ hết.
Sáng thứ Năm, một bầu không khí kỳ quái bao trùm lấy khu vực văn phòng của Lâm Hiểu. Những tiếng xì xào không còn là những lời bàn tán về chuyện tình cảm, mà là những ánh mắt ái ngại, thậm chí là ghẻ lạnh nhắm thẳng vào cậu. Khi Lâm Hiểu vừa đặt chân vào phòng Marketing, trưởng phòng đã gọi cậu vào phòng riêng với gương mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Lâm Hiểu, tôi rất tiếc nhưng có một lệnh đình chỉ công tác tạm thời dành cho cậu từ ban kiểm soát nội bộ. Có người tố cáo cậu đã tiết lộ bí mật công nghệ của dự án cho đối thủ cạnh tranh trong giai đoạn chúng ta đang gặp khó khăn về vốn."
Lâm Hiểu sững sờ, tập tài liệu trên tay cậu rơi xuống sàn nhà, âm thanh khô khốc vang lên như một điềm báo chẳng lành. "Tiết lộ bí mật sao? Chuyện này hoàn toàn là bịa đặt! Trưởng phòng, chị biết tôi đã dốc hết sức mình cho dự án này mà."
"Tôi tin cậu, nhưng bằng chứng lại rất bất lợi. Có một email từ địa chỉ cá nhân của cậu gửi đi những bản vẽ lõi công nghệ sang một tập đoàn đối thủ vào đúng đêm cậu ở lại văn phòng với Giám đốc Trình. Hiện tại, ban kiểm soát yêu cầu cậu không được tiếp cận bất kỳ hệ thống nào của công ty cho đến khi cuộc điều tra kết thúc."
Lâm Hiểu cảm thấy trời đất như sụp đổ dưới chân. Đêm đó, cậu đã cùng Diệc Thần thức trắng để cứu vãn dự án, vậy mà giờ đây chính đêm đó lại trở thành cái bẫy để kẻ xấu hạ bệ cậu. Cậu hiểu ngay lập tức, đây không đơn thuần là một vụ vu khống, mà là một nước cờ tàn nhẫn của Trình Thiên Vinh nhằm tách cậu ra khỏi Diệc Thần, đồng thời khiến Diệc Thần mất đi sự tín nhiệm của các cổ đông vì "dung túng cho người tình làm phản".
Trong khi đó, tại văn phòng Giám đốc, Trình Diệc Thần đang đứng trước ba thành viên của ban kiểm soát nội bộ. Gương mặt anh lạnh lùng như băng mỏng, nhưng đôi mắt thì rực cháy sự phẫn nộ.
"Các vị nói rằng Lâm Hiểu là kẻ phản bội? Một người đã hi sinh cả sức khỏe, thức trắng đêm để cùng tôi cứu vãn dự án này, lại đi bán đứng nó sao? Các vị có thấy logic này nực cười lắm không?"
"Thưa Giám đốc, chúng tôi làm việc dựa trên chứng cứ kỹ thuật. Email đó được gửi từ chính máy tính cá nhân của cậu Lâm trong khoảng thời gian cậu ấy ở một mình tại văn phòng khi anh đang họp. Chúng tôi bắt buộc phải đình chỉ cậu ấy theo đúng quy trình."
Diệc Thần đập mạnh tay xuống bàn. "Quy trình của các vị là công cụ để hại người sao? Tôi sẽ đích thân điều tra chuyện này. Trong thời gian đó, bất cứ ai dám động vào một sợi tóc của Lâm Hiểu, tôi sẽ không để yên."
Ngay khi ban kiểm soát rời đi, Diệc Thần vội vàng chạy xuống tầng Marketing. Anh thấy Lâm Hiểu đang lặng lẽ thu dọn đồ đạc cá nhân vào một chiếc hộp nhỏ. Đồng nghiệp xung quanh vốn dĩ hôm qua còn vỗ tay chúc mừng cậu, nay lại cố tình tránh né như thể cậu là một mầm bệnh. Cảnh tượng đó khiến tim Diệc Thần nhói đau. Anh bước tới, không ngần ngại trước bao nhiêu ánh mắt, cầm lấy chiếc hộp từ tay Lâm Hiểu.
"Để anh mang cho. Đi thôi, chúng ta về nhà."
Lâm Hiểu ngước nhìn anh, đôi mắt cậu đã hoe đỏ nhưng vẫn cố giữ lấy sự kiên cường cuối cùng. "Diệc Thần, em không làm việc đó. Anh phải tin em."
"Anh biết. Anh tin em hơn bất cứ điều gì trên đời này." Diệc Thần siết chặt tay cậu. "Họ muốn dùng em để đánh vào anh, nhưng họ đã lầm rồi. Anh sẽ không để họ đạt được mục đích đâu."
Trên đường lái xe về căn hộ, không gian trong xe tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Hiểu nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù Lạc Diệp đang bắt đầu bủa vây phố phường. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé trước những âm mưu thâm độc của giới thượng lưu. Cậu yêu một người đàn ông quá cao sang, và cái giá phải trả chính là sự yên bình của bản thân.
"Diệc Thần này..." Lâm Hiểu nhỏ giọng. "Có lẽ cha anh nói đúng. Sự hiện diện của em chỉ mang lại rắc rối cho anh thôi. Ngay lúc dự án sắp thành công, em lại trở thành gánh nặng..."
Diệc Thần dừng xe đột ngột bên lề đường. Anh xoay người lại, nắm lấy hai vai Lâm Hiểu, ánh mắt đầy sự đau đớn xen lẫn quyết liệt. "Lâm Hiểu, nghe anh nói này. Em không bao giờ là gánh nặng. Em là sức mạnh của anh. Nếu không có em, dự án này đã chết từ lâu rồi. Những gì họ đang làm là vì họ sợ chúng ta. Họ sợ tình yêu và tài năng của chúng ta sẽ thay đổi trật tự mục nát mà họ đã lập ra. Nếu em bỏ cuộc lúc này, tức là em đang để họ chiến thắng."
Lâm Hiểu nhìn sâu vào mắt anh, thấy được sự chân thành và tình yêu vô bờ bến của Diệc Thần, cậu khẽ gật đầu. "Em xin lỗi. Em sẽ không nói những lời như vậy nữa. Em sẽ cùng anh chứng minh sự thật."
Về đến nhà, Diệc Thần không nghỉ ngơi mà ngay lập tức liên hệ với một chuyên gia an ninh mạng độc lập, người mà anh tin tưởng tuyệt đối. Anh yêu cầu họ truy quét toàn bộ nhật ký truy cập của hệ thống vào đêm hôm đó. Trong khi Diệc Thần làm việc, Lâm Hiểu lặng lẽ đi vào bếp nấu cho anh một bát mì nóng. Cậu biết anh cũng đang chịu áp lực kinh khủng khi phải đối đầu với chính gia đình mình.
Đêm hôm đó, sự tĩnh lặng trong căn hộ bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại. Chuyên gia an ninh báo lại rằng địa chỉ IP gửi email đó thực chất đã bị giả mạo thông qua một máy chủ trung gian đặt tại nước ngoài, và có dấu vết của việc xâm nhập từ xa vào máy tính của Lâm Hiểu thông qua một lỗ hổng phần mềm mà chính tập đoàn đang sử dụng. Điều này chứng tỏ có nội gián đã tiếp tay để kẻ xấu thực hiện vụ vu khống này.
"Anh tìm ra rồi, Hiểu." Diệc Thần thở phào, anh ôm lấy cậu từ phía sau khi cậu đang đứng bên cửa sổ. "Kẻ đó đã quá tự tin khi nghĩ rằng anh sẽ tin vào những bằng chứng bề nổi. Anh sẽ tìm ra kẻ nội gián đó sớm thôi."
"Cảm ơn anh, Diệc Thần." Lâm Hiểu tựa đầu vào ngực anh. "Nhưng em vẫn lo cho anh. Cha anh chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Ông ấy có thể làm nhiều chuyện khủng khiếp hơn."
"Anh biết cha anh." Diệc Thần thở dài, bàn tay anh vuốt ve mái tóc mềm mại của người em thương. "Ông ấy luôn coi tập đoàn là tất cả. Nhưng ông ấy không hiểu rằng, tập đoàn chỉ là những khối bê tông và những dòng code khô khan. Thứ làm nên linh hồn của nó chính là con người. Anh sẽ bảo vệ em, và anh cũng sẽ bảo vệ ước mơ của chúng ta."
Thế nhưng, thử thách tiếp theo lại đến nhanh hơn họ tưởng. Sáng hôm sau, Trình Thiên Vinh đích thân đến căn hộ của Diệc Thần. Lần này ông không đi một mình mà đi cùng hai luật sư của gia đình.
"Diệc Thần, con vẫn còn cố chấp bảo vệ cậu ta sao? Chứng cứ đã rõ ràng như vậy, hội đồng cổ đông đang đòi cách chức con nếu con không xử lý dứt điểm vụ này." Trình Thiên Vinh đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn hộ giản dị của con trai bằng sự khinh miệt.
"Cha, cha biết thừa đó là bằng chứng giả mạo." Diệc Thần đứng chắn trước cửa phòng ngủ, nơi Lâm Hiểu đang ở bên trong. "Cha dùng những thủ đoạn này để ép con sao? Cha không thấy mình quá tàn nhẫn với chính con trai mình sao?"
"Tàn nhẫn là để con trưởng thành!" Trình Thiên Vinh quát lớn. "Ta cho con một cơ hội cuối cùng. Ký vào bản cam kết chia tay cậu ta và tước bỏ mọi quyền lợi của cậu ta trong dự án, ta sẽ giúp con dàn xếp ổn thỏa với hội đồng cổ đông. Ngược lại, ngày mai con sẽ không còn là Giám đốc điều hành nữa."
Diệc Thần bật cười, một nụ cười chứa đầy sự mỉa mai và khinh bỉ. "Cha nghĩ chiếc ghế đó quan trọng với con đến thế sao? Suốt những năm qua con làm việc vì mẹ, vì muốn chứng minh cho cha thấy tình cảm không phải là rào cản của thành công. Nhưng giờ con nhận ra, con không cần phải chứng minh gì với một người không có trái tim như cha cả."
Đúng lúc đó, Lâm Hiểu bước ra từ phòng ngủ. Cậu đi thẳng tới trước mặt Trình Thiên Vinh, không hề có vẻ gì là sợ hãi.
"Thưa bác, bác có thể lấy đi chức vụ của Diệc Thần, có thể lấy đi danh tiếng của con, nhưng bác không bao giờ lấy được sự tôn trọng mà chúng con dành cho nhau. Diệc Thần sẽ không ký gì cả. Nếu bác muốn hủy hoại tập đoàn này vì những định kiến cá nhân, bác cứ việc làm. Nhưng chúng con sẽ bắt đầu lại từ đầu, ở một nơi mà sương mù không thể che lấp đi sự thật."
Trình Thiên Vinh nhìn Lâm Hiểu trân trân, lần đầu tiên trong đời ông thấy một nhân viên cấp thấp dám nói những lời này trước mặt mình. Sự kiên định của đôi trẻ khiến ông cảm thấy một chút gì đó run sợ – thứ cảm giác mà ông chưa từng có.
"Được, các người cứ chờ đấy." Trình Thiên Vinh quay lưng bỏ đi, gương mặt tím tái vì giận dữ.
Khi cánh cửa đóng lại, Diệc Thần và Lâm Hiểu nhìn nhau. Họ biết rằng kể từ giờ phút này, họ đã thực sự bước vào một cuộc chiến sinh tử với thế lực cũ. Diệc Thần nắm lấy tay Lâm Hiểu, tay kia anh lấy điện thoại ra, gọi cho người bạn ở quỹ đầu tư nước ngoài.
"Tôi quyết định rồi. Chúng ta sẽ rút dự án Nhịp Sống Lạc Diệp ra khỏi tập đoàn và thành lập công ty riêng. Tôi có đủ bản quyền công nghệ trong tay. Anh vẫn ủng hộ tôi chứ?"
Bên kia đầu dây là một sự im lặng ngắn ngủi, rồi một tiếng cười sảng khoái vang lên. "Tôi chờ câu nói này của anh lâu rồi, Diệc Thần. Một tài năng như anh không nên bị giam cầm trong cái lồng cũ kỹ đó. Tôi sẽ tăng mức đầu tư lên gấp đôi."
Lâm Hiểu nhìn Diệc Thần, đôi mắt cậu sáng lên niềm hy vọng. "Anh định làm thật sao? Chúng ta sẽ rời đi?"
"Đúng thế, Hiểu. Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này. Anh không muốn em phải chịu thêm bất kỳ sự sỉ nhục nào nữa. Chúng ta sẽ xây dựng một Lạc Diệp của riêng chúng ta, nơi mà tình yêu được tôn vinh chứ không phải bị coi là tội lỗi."
Đêm đó, họ cùng nhau bắt đầu soạn thảo kế hoạch cho "sự khởi đầu mới". Trong gian phòng nhỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp, hai con người từng bị thành phố sương mù này làm cho tổn thương nay lại đang tràn đầy năng lượng để kiến tạo tương lai. Lâm Hiểu không còn thấy mình nhỏ bé nữa. Cậu nhận ra rằng khi đứng cạnh người mình yêu, cậu có thể chống lại cả một đế chế.
Sự kiện bị vu khống tưởng chừng như là một vết nứt khiến mối quan hệ tan vỡ, nhưng hóa ra nó lại là một cú hích để họ thoát khỏi những ràng buộc độc hại. Những vết nứt dưới chân tường của tập đoàn Trình thị đang ngày càng lớn hơn, còn nền móng cho hạnh phúc của Diệc Thần và Lâm Hiểu thì lại càng thêm vững chãi.
Bên ngoài cửa sổ, sương mù vẫn dày đặc, nhưng trong lòng họ đã thấy được ánh bình minh rực rỡ. Họ không còn là "Giám đốc" và "nhân viên", mà là hai tâm hồn tự do đang hướng về phía mặt trời. Mỗi dòng chữ họ viết xuống trong đêm nay đều là một lời khẳng định cho tình yêu và sự kiên cường.
"Dù mai này có khó khăn hơn, anh vẫn sẽ nắm tay em chứ?" Diệc Thần khẽ hỏi khi họ cùng nhau nhìn bản kế hoạch hoàn thiện.
Lâm Hiểu mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. "Em không chỉ nắm tay anh, em sẽ cùng anh bước qua mọi giông bão. Người yêu em đừng lo, chúng ta có nhau là có tất cả rồi."
Họ biết rằng ngày mai khi thức dậy, thế giới ngoài kia sẽ chao đảo vì những quyết định của họ. Nhưng đó không còn là điều quan trọng nhất. Quan trọng là họ được là chính mình, được yêu và được cống hiến bằng tất cả sự chân thành. Thành phố Lạc Diệp sẽ sớm thấy một Nhịp Sống mới, không phải từ những tòa nhà chọc trời vô cảm, mà từ trái tim của hai con người dũng cảm này.
"Ngủ một chút đi em, ngày mai sẽ là một ngày rất dài." Diệc Thần bế Lâm Hiểu lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn cho cậu.
"Chúc anh ngủ ngon, người anh thương." Lâm Hiểu thì thầm rồi chìm vào giấc ngủ với nụ cười thanh thản trên môi.
Diệc Thần ngồi lại bên cửa sổ thêm một lát. Anh nhìn về phía tòa nhà tập đoàn xa xa, nơi anh đã dành cả tuổi trẻ để phụng sự. Anh không thấy tiếc nuối, anh chỉ thấy thanh thản. Cuối cùng, anh đã làm được điều mà mẹ anh hằng mong ước: tìm thấy hạnh phúc thực sự và dũng cảm bảo vệ nó.