MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày SươngChương 15: Bình minh sau cuộc đào thoát

Ngày Sương

Chương 15: Bình minh sau cuộc đào thoát

1,975 từ

Thành phố Lạc Diệp sáng hôm nay dường như cũng cảm nhận được sự chấn động từ sâu bên trong những tòa nhà chọc trời. Một bản thông cáo báo chí ngắn gọn nhưng đầy sức nặng được gửi đi từ văn phòng riêng của Trình Diệc Thần ngay lúc sáu giờ sáng: Giám đốc điều hành Trình Diệc Thần chính thức từ chức và tuyên bố rút toàn bộ bản quyền công nghệ cốt lõi của dự án Nhịp Sống Lạc Diệp khỏi tập đoàn Trình thị. Đây không chỉ là một cuộc từ chức thông thường, nó là một cuộc ly khai đầy kiêu hãnh của một người đàn ông đã tìm thấy thứ quý giá hơn cả vương quyền.

Lâm Hiểu tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ rèm, nhảy múa trên gương mặt cậu. Cậu thấy Diệc Thần đã thức từ lúc nào, anh đang đứng bên cửa sổ, tay cầm tách cà phê bốc khói, bóng lưng rộng lớn của anh in trên nền trời rạng rỡ của buổi sớm. Trông anh không hề có vẻ gì là một người vừa mất đi chức vị cao sang, ngược lại, sự tự do toát ra từ bờ vai anh khiến Lâm Hiểu cảm thấy nhẹ lòng đến lạ kỳ.

"Anh dậy sớm thế?" Lâm Hiểu dụi mắt, bước xuống giường và vòng tay ôm lấy lưng anh từ phía sau.

Diệc Thần xoay người lại, đặt tách cà phê xuống bàn rồi ôm trọn Lâm Hiểu vào lòng. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu, giọng nói trầm ấm pha chút sảng khoái:

"Anh vừa hoàn thành xong những thủ tục cuối cùng. Từ giây phút này, anh không còn là Giám đốc điều hành của Trình thị nữa. Anh chỉ là Trình Diệc Thần, và là người yêu của em thôi."

Lâm Hiểu ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh niềm hạnh phúc xen lẫn sự khâm phục: "Anh có thấy tiếc không? Đó là công sức bao nhiêu năm của anh mà."

"Anh chỉ tiếc vì đã không làm việc này sớm hơn." Diệc Thần cười khẽ, bàn tay anh vuốt ve gò má cậu. "Lạc Diệp này có hàng ngàn tòa nhà, nhưng chỉ có một Lâm Hiểu. Mất đi chức vụ, anh có thể dùng trí tuệ để gầy dựng lại. Nhưng nếu để mất em trong cái guồng quay độc hại đó, anh sẽ mất đi linh hồn mình mãi mãi."

Họ dành cả buổi sáng để cùng nhau thu dọn nốt những gì còn lại. Thực chất, khi rời đi, Diệc Thần không mang theo nhiều đồ đạc hào nhoáng. Anh chỉ mang theo chiếc máy tính cá nhân chứa đựng những bản thảo công nghệ và những kỷ vật của mẹ. Lâm Hiểu cũng vậy, chiếc hộp nhỏ của cậu chỉ có vài cây bút vẽ và chiếc đồng hồ bạc anh tặng. Họ giống như hai người lữ hành vừa trút bỏ được những bao tải đá nặng nề để bắt đầu một hành trình mới nhẹ tênh.

Mười giờ sáng, điện thoại của Diệc Thần rung lên liên tục. Những cuộc gọi từ hội đồng quản trị, từ những đối tác kinh doanh cũ, và cả từ Trình Thiên Vinh. Anh nhìn màn hình rồi lạnh lùng nhấn nút tắt nguồn.

"Chúng ta đi đâu bây giờ anh?" Lâm Hiểu hỏi khi họ cùng bước xuống sảnh chung cư.

"Đến trụ sở mới của chúng ta." Diệc Thần nháy mắt. "Anh đã thuê một văn phòng nhỏ ở khu phố nghệ thuật phía Tây thành phố. Nơi đó không có kính cường lực lạnh lẽo, chỉ có những bức tường gạch đỏ và những cửa sổ rộng mở đón nắng."

Khu phố phía Tây Lạc Diệp vốn dĩ là nơi tập trung của những tâm hồn tự do, những họa sĩ, nhạc sĩ và những người khởi nghiệp trẻ tuổi. Khi chiếc xe của Diệc Thần dừng trước một căn nhà cũ ba tầng có ban công phủ đầy hoa giấy, Lâm Hiểu không khỏi ngạc nhiên. Nơi này khác hẳn với sự xa hoa của tập đoàn Trình thị, nhưng nó lại mang một hơi thở sống động và ấm áp của con người thật.

"Tầng một sẽ là phòng trưng bày và tiếp khách, tầng hai là khu làm việc của em và đội ngũ sáng tạo, tầng ba... là dành cho anh." Diệc Thần dẫn Lâm Hiểu đi tham quan căn nhà.

Lâm Hiểu chạy tới ban công, nhìn xuống con phố nhỏ nơi người dân đang thong thả đi bộ, tiếng chuông xe đạp vang lên lách tách. Cậu quay lại nhìn Diệc Thần, xúc động không nói nên lời: "Diệc Thần, em thích nơi này. Ở đây, em thấy mình thực sự được thở."

"Anh cũng vậy." Diệc Thần bước tới đứng cạnh cậu. "Anh đã gọi cho những cộng sự thân tín nhất ở phòng kỹ thuật. Có ít nhất mười người đã nộp đơn xin nghỉ việc sáng nay để theo chúng ta. Họ nói rằng họ không muốn làm việc ở một nơi mà tài năng bị đem ra làm quân cờ chính trị."

Bữa trưa đầu tiên của "công ty mới" diễn ra ngay trên sàn nhà gỗ còn mùi sơn mới. Họ mua bánh mì kẹp và trà sữa từ một tiệm nhỏ đầu phố. Diệc Thần và Lâm Hiểu cùng ngồi bệt xuống sàn, trải bản đồ quy hoạch mới ra. Không có bàn ghế sang trọng, không có nhân viên phục vụ, nhưng nụ cười của họ rạng rỡ hơn bất cứ lúc nào.

"Em nghĩ chúng ta nên đổi tên dự án." Lâm Hiểu vừa ăn vừa nói, đôi mắt sáng rực ý tưởng. "Không còn là Nhịp Sống Lạc Diệp dưới danh nghĩa Trình thị nữa. Hãy gọi nó là Ánh Sáng Tự Do."

"Ánh Sáng Tự Do... cái tên hay lắm." Diệc Thần gật đầu tán thưởng. "Nó đúng là những gì chúng ta đang hướng tới. Một hệ thống viễn thông không chỉ để liên lạc, mà để kết nối những trái tim cô đơn trong thành phố này."

Tuy nhiên, sự khởi đầu bao giờ cũng có những khó khăn riêng. Buổi chiều, tin tức về việc Diệc Thần ly khai đã làm rúng động giới tài chính. Cổ phiếu của Trình thị sụt giảm nghiêm trọng. Trong một động thái đáp trả, Trình Thiên Vinh đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ các tài khoản cá nhân của Diệc Thần thuộc hệ thống ngân hàng liên kết với gia đình.

Diệc Thần đứng trước màn hình laptop, nhìn thông báo tài khoản bị khóa mà gương mặt vẫn không hề biến sắc. Anh đã dự liệu được điều này.

"Sao vậy anh?" Lâm Hiểu nhận thấy sự im lặng của anh thì bước lại gần.

"Cha anh đã ra tay rồi. Hiện tại anh không thể rút tiền mặt từ các tài khoản chính. Có lẽ chúng ta sẽ phải thắt lưng buộc bụng một thời gian đấy." Diệc Thần nắm tay cậu, hơi ái ngại.

Lâm Hiểu không hề nao núng, cậu lấy trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng nhỏ đã sờn góc, đặt vào tay anh: "Đây là tiền tiết kiệm từ những ngày em đi làm thêm và lương thưởng của em. Không nhiều so với những gì anh từng có, nhưng đủ để chúng ta trả tiền thuê nhà và ăn cơm trong vài tháng tới. Anh cầm lấy đi."

Diệc Thần nhìn chiếc thẻ trong tay, rồi nhìn chàng trai nhỏ bé trước mặt. Một sự nghẹn ngào dâng lên trong cổ họng anh. Một người đàn ông từng nắm giữ khối tài sản hàng tỷ đô, giờ đây lại được "người yêu em" nuôi nấng bằng những đồng tiền chắt chiu. Đó không phải là sự hổ thẹn, mà là một niềm vinh dự tột cùng.

"Anh sẽ nhận, và anh hứa sẽ trả lại cho em cả một thiên hà." Diệc Thần ôm chặt lấy Lâm Hiểu, giọng anh khàn đi vì xúc động.

"Em không cần thiên hà, em chỉ cần anh mỗi ngày đều cười thế này thôi." Lâm Hiểu vùi đầu vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm vững chãi.

Những ngày sau đó là chuỗi ngày bận rộn đến nghẹt thở. Đội ngũ cũ của Diệc Thần dần tụ họp tại văn phòng gạch đỏ. Họ cùng nhau khuân vác bàn ghế, lắp đặt máy móc. Diệc Thần tự tay đóng những chiếc giá sách, còn Lâm Hiểu thì trang trí văn phòng bằng những chậu cây nhỏ và những bức tranh do chính cậu vẽ. Sự phân biệt giữa sếp và nhân viên hoàn toàn biến mất, thay vào đó là không khí của một gia đình.

Mỗi buổi tối, khi mọi người đã ra về, Diệc Thần và Lâm Hiểu lại ngồi lại bên nhau dưới ánh đèn bàn ấm áp. Họ cùng nhau rà soát lại những dòng code cuối cùng trước khi bản demo mới được gửi cho quỹ đầu tư nước ngoài – nguồn sống duy nhất hiện tại của họ.

"Diệc Thần, anh có nghĩ cha anh sẽ tìm đến tận đây không?" Lâm Hiểu khẽ hỏi khi thấy một chiếc xe đen lạ đi ngang qua phố.

"Ông ấy biết chúng ta ở đây, nhưng ông ấy sẽ không làm gì được đâu. Đây là khu phố tự do, và về mặt pháp lý, anh đã tách bạch hoàn toàn bản quyền công nghệ. Nếu ông ấy dùng vũ lực hay thủ đoạn bẩn thỉu, danh tiếng của Trình thị sẽ sụp đổ hoàn toàn. Ông ấy đủ khôn ngoan để không tự sát kinh tế." Diệc Thần trấn an cậu.

Tối hôm đó, sương mù lại kéo đến Lạc Diệp. Đứng từ ban công tầng ba, nhìn xuống con phố nhỏ lờ mờ ánh đèn vàng, Diệc Thần bỗng thấy sương mù không còn đáng sợ như trước. Khi anh còn ở Trình thị, sương mù là biểu tượng của sự u tối, của những âm mưu và sự cô độc. Nhưng ở đây, sương mù giống như một tấm màn che chở cho tổ ấm bé nhỏ của họ, ngăn cách họ với những ồn ào và giả dối của thế giới ngoài kia.

Lâm Hiểu bước ra, trên tay là hai tách trà nhài nóng hổi. Khói trà nghi ngút hòa cùng làn sương tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng.

"Anh đang nghĩ gì thế?"

"Anh đang nghĩ về mẹ." Diệc Thần nhận lấy tách trà. "Anh nghĩ nếu mẹ thấy anh lúc này, ngồi trong một văn phòng cũ, ăn bánh mì kẹp và yêu một chàng trai tuyệt vời như em, bà chắc chắn sẽ mỉm cười. Đây mới là cuộc sống mà bà hằng mong ước cho anh."

Lâm Hiểu tựa đầu vào vai anh, cả hai cùng nhìn về phía chân trời nơi ánh đèn thành phố vẫn đang nhấp nháy. "Anh biết không, hồi nhỏ em thường sợ sương mù vì nó làm em lạc đường. Nhưng giờ em nhận ra, chỉ cần có người mình thương nắm tay, thì dù sương mù có dày đến đâu, lối về cũng vẫn luôn hiện rõ."

Nụ hôn nồng nàn của họ giữa màn đêm vùng ngoại ô thành phố như một lời thề nguyền không lời. Họ đã vượt qua được cuộc đào thoát lớn nhất đời mình – đào thoát khỏi những định kiến, khỏi sự áp đặt của gia đình và khỏi cái bóng của quyền lực vô cảm.

Ngày mai, thử thách sẽ vẫn còn đó. Quỹ đầu tư có thể đổi ý, Trình Thiên Vinh có thể tung ra những chiêu trò mới, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Bởi vì dưới chân họ là mặt đất vững chãi, và trong tim họ là một tình yêu đã được tôi luyện qua lửa và sương mù.