MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghề Phi TầnChương 1: Xuyên Không Vào Hậu Cung

Nghề Phi Tần

Chương 1: Xuyên Không Vào Hậu Cung

940 từ · ~5 phút đọc

Trang Lạc Yên đang ngồi trong văn phòng, màn hình máy tính chiếu sáng khuôn mặt mệt mỏi của cô. Là một nhân viên PR hàng đầu, cô đã quen với những chiến dịch quảng bá rùm beng, những ý tưởng sáng tạo để biến sản phẩm tầm thường thành ngôi sao. Hôm nay, cô vừa hoàn thành một dự án lớn, thuyết phục khách hàng đầu tư vào một thương hiệu thời trang mới. "Cuối cùng cũng xong," cô lẩm bẩm, duỗi người trên ghế. Bụng đói meo, cô quyết định gọi đồ ăn khuya. Mở ứng dụng, cô chọn món salad gà, nhưng rồi màn hình điện thoại đột ngột tối sầm. Một cơn chóng mặt ập đến, như thể cả thế giới đang quay cuồng. Cô cố nắm lấy bàn làm việc, nhưng tay chỉ chạm vào không khí. Mọi thứ mờ nhạt, rồi đen kịt.

Khi tỉnh dậy, Trang Lạc Yên cảm thấy đầu nặng trịch. Cô mở mắt, ngạc nhiên nhận ra mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ cứng, chăn đệm mỏng manh. Phòng ốc xung quanh tối tăm, ẩm mốc, không giống văn phòng hiện đại chút nào. "Đây là đâu?" cô thì thầm, ngồi dậy. Trước mặt là một cô gái trẻ mặc y phục cổ xưa, khuôn mặt lo lắng. "Nương nương, người tỉnh rồi! May mà không sao, nô tỳ sợ quá." Cô gái đó quỳ xuống, giọng run run. Trang Lạc Yên sững sờ, nhìn xuống bộ y phục lụa mỏng trên người mình. Đây không phải giấc mơ. Cô đã xuyên không!

Hồi tưởng lại, cô nhớ đến cuốn tiểu thuyết ngôn tình cô đọc dở tối qua, kể về một hậu cung đầy âm mưu. Và giờ, cô đang ở trong thân xác của Tố Tâm, một phi tần thất sủng bị đẩy vào lãnh cung. Theo cốt truyện, Tố Tâm là con gái một quan nhỏ, bị ép nhập cung để làm bình phong cho gia tộc, nhưng nhanh chóng bị lãng quên vì tính cách nhút nhát. Hoàng đế Hàn Dịch, vị vua trẻ tài ba nhưng lạnh lùng, chưa từng để mắt đến nàng. Trang Lạc Yên cười khổ. "Mình là chuyên gia PR, sao lại rơi vào tình cảnh này?" Cô tự nhủ, cần phải thích nghi nhanh chóng.

Cô gái bên cạnh, tên là Tiểu Lan, là cung nữ duy nhất còn trung thành với Tố Tâm. "Nương nương, người ngã bệnh ba ngày rồi. Lãnh cung này lạnh lẽo, không có thái y đến xem. Nô tỳ chỉ biết sắc thuốc dân gian thôi." Trang Lạc Yên gật đầu, cố gắng nhập vai. "Tiểu Lan, kể cho ta nghe tình hình hậu cung đi. Ai đang được sủng ái nhất?" Tiểu Lan ngạc nhiên trước sự thay đổi của chủ tử, nhưng vẫn kể. Hiện tại, Thục phi là người quyền lực nhất, xinh đẹp và mưu mô, luôn tìm cách loại bỏ đối thủ. Quý phi thì kiêu ngạo, dựa vào gia thế để lộng hành. Hoàng hậu ngồi trên cao, nhưng ít can thiệp trực tiếp.

Trang Lạc Yên lắng nghe, đầu óc xoay chuyển. Cô không thể ngồi yên chờ chết ở lãnh cung này. Với kinh nghiệm PR, cô sẽ "tái định vị" bản thân. Đầu tiên, cần cải thiện ngoại hình. Cô yêu cầu Tiểu Lan mang gương đồng đến, quan sát khuôn mặt xinh đẹp nhưng nhợt nhạt của Tố Tâm. "Mình có nhan sắc, chỉ cần thêm chút trang điểm hiện đại là ổn." Cô dùng son môi tự chế từ hoa và mỡ, kẻ lông mày sắc nét hơn. Tiếp theo, cần thông tin về hoàng đế. Hàn Dịch thích thơ ca và cờ vây, nhưng ghét sự giả tạo. "Phải tạo ấn tượng tự nhiên," cô nghĩ.

Buổi tối, Trang Lạc Yên nằm trên giường, lập kế hoạch. Cô sẽ bắt đầu bằng cách tham gia một buổi yến tiệc nhỏ, nếu có cơ hội. Nhưng lãnh cung bị cô lập, cần tìm cách ra ngoài. Đột nhiên, một tiếng động ngoài cửa. Tiểu Lan chạy vào, mặt tái mét. "Nương nương, có thái giám đến truyền chỉ! Hoàng thượng triệu các phi tần thấp vị đến dự tiệc hoa viên." Trang Lạc Yên mỉm cười. Đây là cơ hội đầu tiên. Cô nhanh chóng chuẩn bị, chọn bộ y phục đơn giản nhưng nổi bật. "Hãy biến buổi tiệc này thành sân khấu của mình," cô tự nhủ, bước ra khỏi lãnh cung với vẻ tự tin.

Tại hoa viên, không khí náo nhiệt. Các phi tần cười nói, tranh nhau khoe sắc. Hoàng đế Hàn Dịch ngồi trên cao, khuôn mặt lạnh tanh, mắt lướt qua đám người. Trang Lạc Yên đứng ở góc khuất, quan sát. Thục phi đang biểu diễn múa, quyến rũ mọi ánh nhìn. Nhưng cô biết, cần làm khác biệt. Khi đến lượt ngâm thơ, cô bước ra, giọng trong trẻo: "Hoa nở dưới trăng, lòng người lạc lối..." Bài thơ cô tự sáng tác, mang chút hiện đại, khiến mọi người ngạc nhiên. Hàn Dịch hơi nhướng mày, lần đầu chú ý đến nàng. Trang Lạc Yên mỉm cười thầm. Bước đầu thành công.

Trở về lãnh cung, cô mệt mỏi nhưng phấn chấn. Tiểu Lan hào hứng: "Nương nương, hoàng thượng nhìn người lâu lắm!" Trang Lạc Yên gật đầu. "Đây chỉ là khởi đầu. Ta sẽ từng bước chinh phục hậu cung này." Cô nằm xuống, mơ về những chiến dịch PR lớn lao, giờ áp dụng vào thế giới cổ đại. Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, báo hiệu một hành trình đầy thử thách phía trước.