Sáng hôm sau, Trang Lạc Yên thức dậy với tinh thần sảng khoái. Buổi tiệc hoa viên tối qua đã mang lại hiệu quả ban đầu. Cô nghe tin đồn rằng hoàng đế đã hỏi thăm về "phi tần ngâm thơ lạ lẫm" ấy. "Tốt rồi, thương hiệu bắt đầu được chú ý," cô nghĩ, áp dụng thuật ngữ PR vào tình huống. Tiểu Lan mang bữa sáng đơn sơ đến, chỉ có cháo loãng và rau củ. "Nương nương, hôm nay có thái giám gửi ít trái cây từ ngự thiện phòng. Chắc nhờ bài thơ của người." Trang Lạc Yên cười, đây là dấu hiệu tích cực.
Cô quyết định dành ngày hôm nay để lập kế hoạch chi tiết. Đầu tiên, cần xây dựng mạng lưới quan hệ. Lãnh cung cô lập, nhưng Tiểu Lan có thể giúp liên lạc với các cung nữ khác. "Tiểu Lan, em đi hỏi thăm xem có cung nữ nào thân cận với Thục phi không. Ta cần biết sở thích của ả." Tiểu Lan gật đầu, rời đi. Trong lúc chờ, Trang Lạc Yên quan sát hậu cung qua cửa sổ. Các phi tần di chuyển, cười nói, nhưng ẩn sau là những mưu tính. Cô nhớ đến cốt truyện gốc: Thục phi sẽ sớm lập mưu hãm hại một phi tần mới nổi để giữ vị thế.
Buổi trưa, Tiểu Lan trở về với thông tin. "Thục phi thích trà hoa, và hay ghen tị với ai đẹp hơn mình. Quý phi thì mê trang sức, gia thế mạnh nên hay bắt nạt kẻ yếu." Trang Lạc Yên ghi nhớ, bắt đầu soạn thảo "chiến dịch". Cô sẽ tạo ra một sự kiện nhỏ để thu hút sự chú ý, như tổ chức một buổi trà đạo riêng, mời vài phi tần thấp vị. Nhưng cần cẩn thận, tránh bị nghi ngờ. "Mình phải làm cho nó tự nhiên," cô tự nhủ.
Chiều đến, có lệnh triệu tập các phi tần đến cung hoàng hậu để học nghi thức. Đây là cơ hội thứ hai. Trang Lạc Yên trang điểm nhẹ nhàng, chọn y phục màu xanh nhạt để nổi bật sự thanh lịch. Tại cung hoàng hậu, không khí nghiêm trang. Hoàng hậu, một phụ nữ trung niên uy quyền, ngồi trên cao, giảng về đạo làm phi. Các phi tần lắng nghe, nhưng Trang Lạc Yên nhận ra ánh mắt ghen tị từ Thục phi. Khi đến phần thực hành, cô cố ý thể hiện sự khéo léo, pha trà một cách duyên dáng, khiến hoàng hậu khen ngợi: "Tố Tâm phi, ngươi tiến bộ rồi."
Hàn Dịch bất ngờ ghé qua, khiến mọi người hồi hộp. Anh ngồi xuống, quan sát. Trang Lạc Yên cảm nhận ánh mắt anh dừng lại trên mình. Cô mỉm cười, tiếp tục pha trà, cố ý để lộ cổ tay trắng nõn. Hàn Dịch nhướng mày, gọi: "Ngươi, mang trà lên đây." Tim cô đập thình thịch, bước tới. Khi đưa chén trà, tay họ chạm nhẹ, một dòng điện chạy qua. "Trà ngon," anh nói, giọng lạnh nhưng có chút ấm áp. Thục phi nhìn theo, mắt lóe lên ghen tị.
Trở về, Trang Lạc Yên phân tích. "Hoàng đế đã chú ý, nhưng cần đẩy mạnh hơn." Cô quyết định thêm yếu tố cá nhân hóa. Biết anh thích cờ vây, cô luyện tập qua đêm, dùng kiến thức hiện đại để tạo chiến thuật mới. Tiểu Lan giúp cô tìm sách cổ. "Nương nương, người thông minh thật!" Trang Lạc Yên cười: "Đây là kỹ năng sống còn."
Tối muộn, có tiếng gõ cửa. Một thái giám lén lút đến, mang theo lệnh口头 của hoàng đế: "Hoàng thượng muốn gặp riêng Tố Tâm phi tại ngự thư phòng." Trang Lạc Yên ngạc nhiên, nhanh chóng chuẩn bị. Tại thư phòng, Hàn Dịch ngồi sau bàn, ánh nến chiếu sáng khuôn mặt anh tuấn. "Ngươi biết chơi cờ?" anh hỏi. Cô gật đầu, ngồi xuống. Ván cờ bắt đầu, cô cố ý để lộ vài nước đi thông minh, khiến anh bất ngờ. "Ngươi khác trước," anh nói, mắt nhìn sâu. Khoảnh khắc thân mật, anh nắm tay cô, kéo lại gần. "Ngươi khiến trẫm tò mò." Tim cô rung động, nhưng cô giữ bình tĩnh. "Thần thiếp chỉ muốn hầu hạ bệ hạ."
Ván cờ kết thúc, anh thưởng cho cô một chiếc vòng ngọc. Trở về lãnh cung, Trang Lạc Yên mỉm cười. "Bước tiến lớn." Nhưng cô biết, Thục phi sẽ không ngồi yên. Quả nhiên, sáng hôm sau, có tin đồn lan truyền: Tố Tâm phi dùng yêu thuật mê hoặc hoàng đế. Trang Lạc Yên cười lạnh. "Chiến dịch phản công bắt đầu."