MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 1: LỄ DÂNG HIẾN HÀO QUANG

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 1: LỄ DÂNG HIẾN HÀO QUANG

1,065 từ · ~6 phút đọc

Trấn Trường Thọ hôm nay đẹp đến lạ lùng.

Bầu trời không có mây, chỉ có một màu vàng kim óng ánh bao phủ, thứ ánh sáng mà các Trấn sư vẫn gọi là "Thiên ân". Trong không khí thoang thoảng mùi hương trầm dịu nhẹ, khiến con người ta chỉ cần hít sâu một hơi là thấy tứ chi thư thái, linh hồn như muốn bay bổng.

Trần Diệc An đứng trong hàng ngũ những thiếu niên mười tám tuổi, bộ quần áo thô sơ bằng vải bố dường như lạc lõng giữa khung cảnh trang nghiêm này. Hắn có đôi mắt hơi hẹp, đồng tử đen sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng buổi đêm. Khác với vẻ mặt thành kính, cuồng nhiệt của những người xung quanh, trái tim Diệc An lại lạnh lẽo.

Hôm nay là lễ "Thăng Tiên". Cha hắn, Trần lão tam, là một trong mười người được chọn.

"Diệc An, con xem... Thần linh không bỏ rơi chúng ta." – Trần lão tam đứng ở hàng đầu, ngoái lại nhìn con trai, đôi mắt già nua đỏ hoe vì xúc động. Trên trán ông, một ký hiệu hình ngọn lửa vàng nhạt đang tỏa sáng rực rỡ. Đó là "Tiên ấn", biểu tượng của sự cứu rỗi.

Diệc An siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhức. Hắn cố nặn ra một nụ cười: "Vâng, cha sẽ được lên Thần giới, không còn phải chịu khổ nữa."

Hắn nói dối.

Hắn là kẻ duy nhất trong trấn này bị coi là "kẻ điên". Bởi vì từ năm mười tuổi, sau một trận ốm thập tử nhất sinh, Diệc An bỗng nhìn thấy những thứ mà người thường không thấy. Hắn không nhìn thấy hào quang vạn trượng trên người các vị Thiên sứ, hắn chỉ thấy những sợi tơ máu li ti từ đỉnh đầu mỗi người dân trong trấn kéo dài lên không trung, nối thẳng vào lòng bàn tay khổng lồ của bức tượng Thần trên quảng trường.

Hắn nhìn thấy cha mình không phải đang "thăng hoa", mà đang bị rút cạn chút sinh mệnh lực cuối cùng.

"Thiên sứ giáng trần!"

Một tiếng hô vang dội cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Từ chín tầng mây, một dải lụa vàng rớt xuống. Một nam tử trung niên mặc trường bào trắng muốt, sau lưng có đôi cánh ánh sáng, từ từ đáp xuống đỉnh tế đàn. Khuôn mặt ông ta nhân từ, thánh khiết đến mức khiến người ta muốn quỳ lạy ngay lập tức.

"Hỡi những đứa con của ta," giọng nói của Thiên sứ vang lên như tiếng chuông đại hồng chung, chấn động tâm can. "Các ngươi đã hiến dâng sự thành kính. Hôm nay, mười vị hiền giả này sẽ được về với vòng tay của Thần, hưởng thọ vĩnh hằng."

Dưới quảng trường, hàng ngàn người quỳ sụp xuống, tiếng tung hô "Thần vĩnh cửu" vang động trời xanh.

Trần Diệc An không quỳ. Hắn đứng sừng sững giữa biển người đang rạp xuống, như một ngọn cỏ dại trơ trọi giữa cơn lốc. Ánh mắt hắn khóa chặt vào vị Thiên sứ kia.

Ở trong mắt người khác, đó là một vị Thần. Ở trong mắt Diệc An, đó là một gã đồ tể đang cầm dao, nhìn một đám súc vật mập mạp với vẻ hài lòng. Hắn thấy Thiên sứ khẽ liếm môi, một động tác cực kỳ nhỏ nhưng đầy tham lam.

"Hành lễ!"

Mười người được chọn bước vào vòng tròn ánh sáng trên tế đàn. Cơ thể họ bắt đầu tan biến, hóa thành những hạt bụi sáng lấp lánh. Trần lão tam quay đầu lại, mỉm cười lần cuối với con trai. Nụ cười ấy hiền hậu, tràn đầy hy vọng về một thế giới tốt đẹp hơn.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi lớp vỏ ánh sáng vàng kim đạt đến độ chói lòa nhất, đôi mắt "điên" của Diệc An nhìn xuyên thấu qua vách ngăn thực tại.

Hắn thấy cha mình thét lên không ra tiếng. Những hạt bụi sáng kia không phải bay về thiên đường, mà bị một cái miệng khổng lồ, đen ngòm từ hư không nuốt chửng. Tiếng nhai "răng rắc" ghê người vang lên bên tai Diệc An. Xương cốt vỡ vụn, linh hồn bị xé toạc, tất cả chỉ diễn ra trong một nhịp thở.

Thiên sứ đứng đó, đôi cánh khẽ rung lên, sắc mặt hồng nhuận thêm một phần.

"Lễ thành!"

Ánh sáng tắt ngấm. Quảng trường trở lại vẻ yên bình vốn có. Người dân bắt đầu tản ra, ai nấy đều hân hoan vì trấn mình lại có thêm mười người thành Tiên. Họ chúc mừng Diệc An, ghen tị với "phúc phận" của nhà hắn.

Diệc An lảo đảo bước về phía căn nhà gỗ rách nát của mình.

Hắn không khóc. Nước mắt đã cạn từ khi hắn nhìn thấy sự thật năm mười tuổi.

Hắn đẩy cửa bước vào trong, dưới gầm giường mục nát, hắn lôi ra một mảnh xương trắng xám – thứ hắn nhặt được ở bãi rác của điện thờ năm ngoái. Trên mảnh xương không có linh khí, chỉ có một dòng chữ cổ xù xì, đậm mùi máu:

"Trời lấy người làm thuốc, ta lấy trời làm củi."

"Cha, người không thành tiên." Diệc An thì thầm, giọng khàn đặc, đôi mắt hắn bắt đầu rỉ máu vì nhìn quá lâu vào cấm kỵ. "Người bị chúng ăn thịt rồi."

Hắn cầm mảnh xương, đâm mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi chảy ra, nhuộm hồng dòng chữ cổ.

Một luồng khí lạnh lẽo, tàn bạo từ mảnh xương xộc thẳng vào não bộ Diệc An. Một tiếng gầm thét xé rách thời gian vang lên:

"Hỡi hậu duệ cuối cùng... Ngươi muốn làm một viên đan dược trường sinh, hay muốn làm một bộ xương khô tự do?"

Trần Diệc An nghiến răng, cơ bắp trên người run rẩy kịch liệt. Hắn cảm thấy một cái gì đó trong sâu thẳm huyết mạch của mình đang vỡ ra. Một sợi xích vô hình quấn quanh trái tim hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.

"Ta muốn chúng... phải nợ máu trả máu."

Đêm đó, Trấn Trường Thọ vẫn lung linh ánh vàng, nhưng trong một góc tối, ngọn lửa của sự phục thù đã bắt đầu nhen nhóm từ đống tro tàn của một linh hồn bị chà đạp.